Quanh đi quẩn lại một vòng lớn, cuối cùng Trần Ca cũng tìm được chủ nhân thực sự của trường ma này, mặc dù chỉ nhìn thấy một tay của đối phương, nhưng đó cũng là một bước tiến lớn của Trần Ca rồi.
“Vừa nãy mình có nghe thấy ai đó hỏi bên tai là: Cậu có đồng ý làm bạn của tôi không?”
“Những lời này không phải là phát ra từ trong điện thoại, mình nghe rất rõ là nó phát ra ở bên tai mình.”
“Có thể câu này không phải là nói với Lâm Tư Tư, mà là nói với mình.”
Trần Ca quay đầu lại nhìn một chút, những tơ máu màu đỏ sẫm trong nhà vệ sinh chẳng biết đã bắt đầu rơi từng tảng từ lúc nào, giống như lá rụng mùa thu, hoàn toàn mất đi sức sống.
“Thầy đồng ý với người đó rồi?”
Vương Nhất Thành, người đang nhắm chặt hai mắt nằm trên lưng Trần Ca, đột nhiên lên tiếng. Cậu ta vùi đầu vào vai Trần Ca, giọng nói rất thấp, nếu không nghe kỹ sẽ không thể nghe thấy gì.
“Cứ coi như thế đi, người đó trông thật đáng thương.” Cổ của Trần Ca bị Vương Nhất Thành siết chặt, cơ thể hai người dính sát vào nhau, anh có thể cảm nhận được thân nhiệt của Vương Nhất Thành đang không ngừng giảm xuống.
“Bạn bè của người đó đều đã chết, tất cả đều đã chết!” Tiếng tí tách vang lên sau lưng Trần Ca, anh cảm thấy vai mình hơi ướt, quay đầu lại nhìn, vai trái đã bị máu tươi thấm ướt.
Màu đỏ tươi đó trông có hơi chói mắt.
“Em...” Trần Ca thả Vương Nhất Thành xuống khỏi lưng mình, đứa trẻ này vẫy tay bất lực, gắng sức cào vào không khí, máu và nước mắt chảy ra từ đôi mắt nhắm nghiền: “Có phải em đã nhớ ra điều gì rồi không?”
Khi về thăm lại chốn cũ, trí nhớ của Vương Nhất Thành xúc động khôn nguôi, cậu ta không mở mắt, chỉ nghe những gì Trần Ca nói là đã nhận ra được chuyện gì đã xảy ra.
“Trốn không thoát, thầy đã hứa với người đó, người đó sẽ đến với thầy, cho dù thầy có đi đâu, người đó cũng sẽ tìm thấy thầy!” Giọng nói của Vương Nhất Thành đã thay đổi rất nhiều, cậu ta rơi vào điên cuồng, biểu hiện hoàn toàn khác với vẻ rụt rè nhát gan lúc đầu.
“Nếu người đó không đến tìm thầy thì thầy cũng sẽ đến tìm người đó, con người thầy ưa thích việc kết bạn, có thể hiểu theo mọi nghĩa.” Trần Ca có nhiều bạn, chỉ là bọn họ đều không ở bên cạnh anh lúc này, cho nên anh cũng muốn kết thêm một ít bạn mới.
Máu chảy ra từ mắt Vương Nhất Thành chảy xuống má cậu ta, áo khoác ngoài đã bị nhuộm đỏ, máu tươi ở trên da mặt cậu ta như một bông hoa chớm nở, không ngờ chàng trai trông gầy yếu này cũng có tiềm năng trở thành một áo đỏ.
“Thầy càng ngày càng có hứng thú với chủ nhân của trường học này, làm thế nào mà người đó có thể từng bước từng bước đưa toàn bộ mấy em vào đây chứ.” Trần Ca không ngờ rằng một vài thành viên câu lạc bộ mà anh tùy tiện tìm được, ai nấy đều không đơn giản, cái này dĩ nhiên cũng phải dựa vào vận may, nhưng nếu nghĩ theo cách khác thì nó cũng nói rõ được sự đáng sợ của ngôi trường ma này.
Một lệ quỷ nửa áo đỏ đủ để dựng nên một cảnh tượng hai sao bình thường, mà ở trong trường ma, chỉ tính lệ quỷ áo đỏ và lệ quỷ có vẻ là áo đỏ, Trần Ca đã gặp mấy người rồi.
“Thầy không ngừng nói đùa là để che giấu nội tâm hoảng loạn của thầy đúng không?”
Nghe được những lời của Vương Nhất Thành, Trần Ca càng chắc chắn rằng đối phương đã khôi phục trí nhớ, Vương Nhất Thành trước đây vốn là người nhát gan nhu nhược, không bao giờ dám phản đối, chỉ biết tuân theo một cách mù quáng.
“Thầy không nói đùa, để có thể tự mình đẩy "cánh cửa" tuyệt vọng ra thì nhất định đã từng phải có hy vọng, ngay cả khi hy vọng đó đã sớm bị dập tắt. Thầy thực lòng muốn giúp đỡ người đó, và việc làm bạn của người đó chỉ là bước đầu tiên thôi.” Trần Ca cõng Vương Nhất Thành ở trên lưng, bước ra ngoài nhà vệ sinh: “Em có phát hiện ra rằng hầu hết những đứa trẻ trong ngôi trường này đều có tuổi thơ dị dạng, bị dị tật bẩm sinh về thể chất, hoặc tính cách của chúng trở nên méo mó do một số yếu tố bên ngoài, mỗi người trong số họ đều có những ký ức không dám nhớ lại.”
“Thầy muốn nói gì?”
“Thầy rất tò mò về những gì chủ nhân của trường học đã trải qua trước đây, là một người đẩy cửa, người đó đã từng trải qua việc gì mới mở được "cánh cửa" này?”
“Đồng ý làm bạn với người đó sẽ bị ở lại nơi này vĩnh viễn, ngôi trường này trước đây không lớn như vậy, và nó trở nên như hiện tại vì nỗi tuyệt vọng và đau đớn liên tục thêm vào.” Sau khi Vương Nhất Thành nói điều này, mắt cậu ta ngừng chảy máu, nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy.
“Có vẻ như em biết rất nhiều thứ.” Trần Ca cảm thấy ngôi trường này rất giống với nhà ma của mình, nhưng ngôi trường ma vẫn không ngừng tìm kiếm những học sinh tuyệt vọng, hoặc thu hút những đứa trẻ tuyệt vọng đó, còn nhà ma của Trần Ca thì là ai đến cũng không từ chối: “Ngôi trường này đã tồn tại nhiều năm rồi đúng không?”
“Điều em có thể nhớ được là khi em mở mắt ra, em đã ở chỗ này. Em không có kinh nghiệm như Trương Cự, em đã chết trong ngôi trường này và lại được sống lại ở đây, có rất nhiều thứ đã bị lãng quên, em chỉ biết là quy mô của ngôi trường này không ngừng được mở rộng.”
“Tại sao em lại ở chỗ này? Chẳng lẽ là sự trừng phạt của Lâm Tư Tư dành cho em sao?" Trần Ca hỏi một câu khác mà anh tò mò.
Vương Nhất Thành dừng lại một lúc lâu mới mở miệng: “Em là người duy nhất được Lâm Tư Tư bỏ qua, cho nên em đến đây là vì sau khi Lâm Tư Tư biến mất, em đã trở thành vật thay thế của cậu ta. Các học sinh hoảng sợ và bất an, nó biến thành bạo lực và xảy ra trên người em, một đêm nào đó, khi tôi sắp sụp đổ thì cánh cửa đó lại tìm thấy em.”
“Sau đó em đã đi vào sao? Theo như lời Trương Cự nói, lần đầu tiên xuất hiện, cánh cửa đó cách giường ngủ rất xa, sau đó mỗi ngày từ từ đến gần...” Trần Ca còn chưa nói hết đã bị Vương Nhất Thành cắt ngang.
“Cậu ta hoàn toàn bị động, nhưng em lại là chủ động, em muốn tìm một góc có thể trốn, hơn nữa...” Vương Nhất Thành do dự hồi lâu rồi nói ra một bí mật khác: “Lúc đó trên cánh tay vươn ra khỏi cánh cửa bôi trét đủ loại thuốc màu, đó là tay Lâm Tư Tư, cậu ta đang mời em, mà em cũng muốn nói lời xin lỗi với cậu ta. Ngày đó em thực sự đi báo cáo với giáo viên, nhưng thầy ấy không đến.”
“Em còn biết gì về Lâm Tư Tư và cánh cửa này không?”
“Không có, sau khi đi vào cánh cửa, em cũng không nhìn thấy Lâm Tư Tư, đến tận hôm nay, em cũng chưa từng gặp được cậu ta.” Vương Nhất Thành buông hai tay ra nói: “Thầy có thể thả em xuống.”
“Em có chắc là mình không nói dối không?” Trần Ca thả Vương Nhất Thành xuống: “Ở cửa nhà vệ sinh trong khu dạy học phía Tây, ngay khi trí nhớ của em mở rộng, quản lý của trường lập tức xuất hiện, cuối cùng, nếu không phải thầy đánh em ngất xỉu thì sợ rằng bây giờ chúng ta đã sớm bị bắt rồi, đãi ngộ này của em hoàn toàn khác hẳn Trương Cự, Chu Long.”
“Có lẽ bởi vì Lâm Tư Tư là bạn của người đó, còn em lại là bạn của Lâm Tư Tư.”
Vài người lần lượt đi qua phòng thứ bảy, đây là nơi ghi lại những gì Lâm Tư Tư đã gặp phải, điện thoại di động chỉ quay được một phần thôi.
“Thật không dám tưởng tượng người đẩy cửa đã phải trải qua những gì trước đây.” Lúc chuẩn bị bước ra khỏi nhà vệ sinh, Trần Ca nhìn vào phòng thứ bảy: “Mình có thể khẳng định rằng cánh cửa nằm ở phòng thứ bảy, muốn biết chủ nhân của trường, chỉ cần điều tra tất cả các sự cố đã xảy ra trong nhà vệ sinh của trường này là được.”
Theo những manh mối đã nắm được, tiếp theo Trần Ca dự định sẽ đến ba nơi: Phòng hồ sơ của trường, thư viện trường và phòng vẽ tranh trong tòa nhà phòng thí nghiệm như đã hứa với Chu Đồ.