Mười một giờ tối, đèn trong khu ký túc xá nam của Trường Số 1 Tân Hải vụt tắt.
Ba nam sinh trong phòng 408 đã đóng cửa kỹ càng nằm ở trên giường từ trước khi đèn tắt.
“Lão Tào, cậu có chắc tối hôm qua đã nhìn thấy trong phòng mình có năm người không?” Trên chiếc giường thứ hai cạnh cửa sổ, có một học sinh với vóc dáng cường tráng, cậu ta mặc đồng phục bóng rổ, trên tường ở mép giường còn dán một tờ áp-phích của một ngôi sao.
“Tớ nói dối cậu làm gì?” Cậu học sinh trên giường một cởi trần, bên cạnh gối đầu còn có hai đèn khẩn cấp, trên cổ còn có một mặt dây chuyền làm bằng ngọc: “Ngay từ lúc đầu tớ cũng nghĩ lời nguyền rủa đó chỉ là đùa giỡn thôi, chắc sẽ chẳng có chuyện gì đâu, nhưng ai mà biết tối hôm qua trong phòng chúng ta thực sự có thêm một người đâu.”
Tào Phi ở giường số một chỉ tay về phía giường số hai cạnh cửa sổ: “Lúc đó khuôn mặt của người đàn ông đấy đang dán trên cửa kính, tớ tận mắt nhìn thấy anh ta mở cửa ban công và đi vào trong phòng, trong suốt quá trình, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào tớ.”
“Vậy thì chẳng phải anh ta đứng cạnh giường của tớ sao? ĐM! Tại sao lúc đó cậu không hét lên một tiếng?”
“Tớ cũng muốn nói nhưng lại không thể phát ra âm thanh được, mấy cậu có biết bị bóng đè là như thế nào không, chính là cảm giác đấy đấy!” Tào Phi liên tục khua tay ra hiệu.
“Cậu thử miêu tả kĩ dáng vẻ của người kia đi?” Học sinh cao gầy trên giường số 3 tháo kính ra, dụi dụi mắt, cuốn sách giáo khoa trên mép giường viết tên cậu ta: Điền Nguyên.
“Tớ cũng không nhớ rõ, nhưng có cảm giác đó là một người đàn ông, anh ta cứ nhìn tớ chằm chằm và đi từ từ về phía tớ.” Tào Phi nói rồi bật đèn khẩn cấp: “Tối nay tớ sẽ bật đèn ngủ, mấy anh em không phiền chứ?”
“Nhìn bộ dạng hoảng sợ của cậu kìa, tớ thấy chắc là do cậu làm việc trái với lương tâm nhiều quá rồi, cho nên trong lòng bắt đầu sợ hãi.” Điền Nguyên cầm quyển sách bên cạnh lên đọc, cậu ta là một học sinh rất chăm chỉ, nhưng cũng là một kẻ bắt nạt: “Ai đã đưa cho cậu lá thư nguyền rủa đó? Hay là có người nhìn cậu không vừa mắt, cho nên muốn trêu chọc cậu?”
“Thư là cửa bạn gái tớ nhận được, tớ sợ cô ấy sợ cho nên chủ động muốn nhận bức thư, nhưng ai mà được biết được thứ trong nội dung bức thư thật sự xuất hiện.” Ánh sáng của ngọn đèn khẩn cấp chiếu vào mặt Tào Phi, chỉ cần nghĩ đến chuyện này là cậu ta bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
“Khi còn cậy anh hùng thì xông pha đi đầu, giờ thì khổ rồi, cậu còn làm liên lụy đến mấy người bọn tớ đấy, cậu thật là.” Học sinh mặc áo thể thao ở giường số 1 nói với giọng chua ngoa: “Haizz, bao giờ tới mới có thể tìm được một cô bạn gái đây, chẳng lẽ bây giờ các cô gái không thích những anh chàng lực lưỡng thích thể thao nữa sao?”
“Anh Tráng, tớ cũng đâu có liên lụy đến mấy cậu, hiện tại bức thư đã được đưa cho Hồ Viễn, đúng lúc cậu ta cũng không ở ký túc xá, có lẽ con ma đó theo cậu ta về nhà rồi.” Tào Phi thì thầm: “Ngày mai khi cậu ta đến lớp, chúng ta sẽ đến thăm dò cậu ta một chút, sau đó dù dọa cậu ta một chút, cố gắng không cho cậu ta về ký túc xá trong vài ngày, để con ma kia ở trong nhà của cậu ta.”
“Vậy nếu cậu ta cứ muốn vào đây thì sao?” Điền Nguyên lại đeo kính vào.
“Con gà yếu ớt đó có lẽ không dám phản kháng đâu, hơn nữa nếu cậu ta chống cự thì có thể làm gì được chứ?" Tào Phi khinh thường Hồ Viễn: “Điều duy nhất của cậu ta có thể khiến tôi để mắt chính là dáng dấp của chị gái cậu ta không tệ.”
“Mấy giờ rồi! Còn chưa đi ngủ à! Tắt đèn!" Cửa ký túc xá bị gõ mạnh, quản lý ký túc xá liền hô to.
Mấy người trong phòng vội vàng tắt đèn, sau khi quản lý ký túc xá rời đi, Tào Phi lấy chăn che đèn khẩn cấp lại, nói nhỏ nói: “Đêm nay anh em đừng ngủ, hãy để điện thoại vẫn luôn mở, chuẩn bị cho các cậu chụp ảnh quỷ.”
“Vậy thì chúc cậu may mắn, hãy nhớ đánh thức chúng tớ khi cậu chụp ảnh.”
Phòng ngủ trở nên yên ắng, không ai lên tiếng.
Tào Phi trùm chăn kín đầu và bắt đầu trò chuyện với bạn gái.
Đôi bạn trẻ đang lúc yêu đương nồng nhiệt luôn có rất nhiều chuyện để nói, vô tình đã đến hơn mười hai giờ tối.
Nhìn mức pin của điện thoại di động, Tào Phi đang định nói lời chúc ngủ ngon với bạn gái, trong ký túc xá ở trường cấp ba của họ không có chỗ sạc pin, vì vậy nếu muốn sạc, bọn họ chỉ có thể đợi ngày hôm sau đến lớp rồi sạc pin thôi.
Di chuyển ngón tay trên màn hình, Tào Phi còn chưa kịp gõ chữ chúc ngủ ngon, bên tai đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ quái, tựa như cửa phòng bị mở ra.
Cậu ta lập tức vén chăn lên, nhìn về phía cửa ký túc xá.
Cánh cửa đóng chặt, không có gì bất thường.
Cậu ta lại nhìn xung quanh, ký túc xá im ắng, yên tĩnh đến mức cậu ta có thể nghe thấy tiếng thở của bạn cùng phòng và nhịp tim của chính mình.
“Anh Tráng? Anh Nguyên? Mấy cậu đã ngủ chưa?”
Không ai đáp lại, Tào Phi lại lấy chăn che đầu, lần này chỉ lộ ra hai mắt.
Màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy, bạn gái lại gửi tin nhắn tới, Tào Phi bỗng dưng cảm thấy trong lòng hoảng sợ không thể giải thích được, người duy nhất cậu ta có thể giao tiếp lúc này chính là bạn gái.
[Tào Phi? Sao đột nhiên không nói gì vậy? Ngủ rồi à? Nói chuyện phiếm với em một lát đi, em có chút sợ hãi.]
[Tiểu Lộ, phòng ngủ của bọn anh đột nhiên trở nên yên tĩnh, ngay cả tiếng muỗi kêu cũng biến mất, thật kỳ lạ!]
[Anh đừng làm em sợ! Không phải anh đã đưa bức thư nguyền rủa đó cho người khác rồi sao?]
[Đưa cho một người ở cùng phòng anh, hôm nay cậu ta không ở ký túc xá.] Tào Phi đang gõ, bên tai đột nhiên nghe thấy một thanh âm kỳ quái, như tiếng vòi nước không đóng chặt, có giọt nước tí tách rơi xuống mặt đất.
[Vậy thì chắc không có chuyện gì đâu, đừng lo lắng, lời nguyền đã vướng vào người khác rồi.]
[Chỉ mong là như vậy.] Tào Phi nhắn tin trả lời, ánh mắt rời khỏi màn hình, liếc nhìn về phía cửa sổ.
Cậu ta vừa mới nhìn sang, ánh mắt lập tức đông cứng lại, ngoài ban công có một khuôn mặt!
Chớp mắt, chỉ một cái chớp mắt, khuôn mặt đó đã dán vào kính cửa sổ rồi.
Máu trượt xuống kính, và tay nắm cửa của cánh cửa ban công dẫn vào ký túc xá bắt đầu tự chuyển.
Hai tay Tào Phi nắm chặt điện thoại, tim đập loạn xạ, tay chân lạnh ngắt, cảm giác như sắp hít thở không thông.
Cánh cửa ban công bị khóa từ bên trong chậm rãi mở ra, nhiệt độ trong phòng giảm mạnh, cùng với tiếng tí tách vang lên, một người đàn ông mặc đồ đỏ ướt sũng xuất hiện trong ký túc xá.
Anh ta đến gần, vẻ mặt Tào Phi méo mó, nhưng thân thể hoàn toàn không phản ứng kịp.
Máu tanh chảy xuống, mùi máu tươi gay mũi nồng nặc tràn vào khoang mũi.
Tóc ướt dính nước dính chặt vào mặt, một đôi mắt chỉ còn tròng mắt trắng nhìn chằm chằm Tào Phi qua khe hở trên mái tóc đen.
“Tại sao? Mình đã đưa thư nguyền rủa cho người khác rồi mà! Tại sao quỷ vẫn xuất hiện?”
Trái tim Tào Phi như bị hai tay gắt gao nắm chặt, hai mắt cậu ta trợn trừng đến cực hạn.
“Tại sao cậu luôn bắt nạt tôi?” Từng giọt nước nhỏ xuống, một giọng nói khàn khàn truyền ra từ mái tóc đen.
Mỗi khi Tào Phi chớp mắt, bóng dáng đó sẽ xuất hiện gần cậu ta hơn.
“Tại sao cậu lại đưa cho tôi lá thư này?”
Cơ thể ướt đẫm đè lên giường, hai mắt trợn trắng nhìn chằm chằm Tào Phi: “Tại sao lại mắng chị gái tôi? Tại sao cậu luôn không chịu buông tha cho tôi? Tại sao? Tại sao?”
Giọng điệu vừa hung dữ vừa điên cuồng, cái người áo đỏ ướt sũng đập vào mặt Tào Phi.
Tóc đen ướt đẫm dính vào mặt Tào Phi, gương mặt tái nhợt như người chết nhìn chằm chằm vào mắt Tào Phi: “Tại sao cậu muốn hại chết tôi?”
“Cậu là Hồ, Hồ Viễn...” Cơ thể đó dựa vào thành giường, Tào Phi lạnh cả người, hai mắt trợn lên, cảnh tượng này đã vượt quá giới hạn chịu đựng tâm lý của cậu ta, cậu ta ngã quỵ xuống giường, trong không khí xuất hiện một mùi nước đái khó ngửi.
“Khi cậu bắt nạt kẻ yếu, cậu giống như ác ma, gặp phải ác ma thực sự, biểu hiện của cậu còn không bằng người bị cậu bắt nạt.” Bóng ma áo đỏ ướt đẫm máu nhấc điện thoại của Tào Phi lên, nhìn vào tin nhắn phía trên máy.
[Làm sao vậy? Sao đột nhiên không trả lời em?]
[Anh vẫn đang lo lắng về bức thư bị nguyền rủa sao? Chỉ cần anh gửi bức thư cho ai đó, lời nguyền sẽ không bao giờ tìm đến với anh nữa.]
[Đừng lo lắng, lời nguyền đó sẽ chỉ giết chết kẻ không may cuối cùng, cả hai chúng ta sẽ ổn thôi.]
Nhìn vào những dòng tin nhắn đó, bóng ma áo đỏ nở một nụ cười dữ tợn.
...
Đã gần một giờ sáng, các bạn cùng phòng đều đã đi ngủ, nhưng Trương Lộ vẫn bật đèn khẩn cấp như không có ai.
Cô ta chống chân lên bàn, vừa dán thứ gì đó vào móng tay, vừa nhìn vào màn hình điện thoại.
“Tại sao vẫn không trả lời?” Trương Lộ lướt ngón tay lên màn hình, gõ một câu: Yên tâm đi, lời nguyền đó sẽ chỉ giết chết kẻ không may cuối cùng thôi.
Màn hình tối đột nhiên sáng lên, cuối cùng Tào Phi cũng trả lời tin nhắn cho cô ta.
[Bây giờ em đang ở đâu?]
Trương Lộ cảm thấy không hiểu nổi, lại trả lời một câu: [Em đang ở ký túc xá! Làm sao vậy?]
[Hiện tại anh sẽ đến tìm em!]
[Bây giờ sao?] Trương Lộ kiểm tra trên thời gian điện thoại, thản nhiên gõ vài chữ: [Đừng đùa, đã một giờ sáng rồi!]
[Anh đã rời khỏi ký túc xá nam sinh rồi!]
[Anh thực sự đến sao?]
[Anh đang đứng ở dưới ký túc xá của em rồi!]
[Nhưng mà cửa ký túc xá nữ bị khóa mà?]
[Anh đang ở tầng một rồi!]
“Tầng một?" Trương Lộ nhìn tin nhắn trên điện thoại, số lượng tin nhắn xuất hiện với tần suất ngày càng dày đặc, cô ta cảm thấy lo lắng không thể giải thích được.
“Tào Phi, anh đừng trêu em.”
[Anh ở tầng hai!]
[Anh đã đến góc tầng ba rồi!]
[Anh đang ở trước cửa ký túc xá của em rồi!]
Tin nhắn trên điện thoại mang đến cho người ta một cảm giác kỳ quái và khủng khiếp, Trương Lộ cầm điện thoại di động, cô ta mơ hồ cảm thấy người gửi tin nhắn không phải là Tào Phi.
“Khi Tào Phi nói chuyện với mình, trong khoảng thời gian đó đã có một đoạn anh ấy không trả lời mình, anh ấy nói hình như mình gặp ma.” Trương Lộ càng nghĩ càng hoảng sợ, cô ta đang chuẩn bị đánh thức những người khác trong ký túc xá, nhưng không ai phản ứng với cô ta.
Hơn mười giây sau, điện thoại vẫn không có tin nhắn mới, Trương Lộ nhìn màn hình điện thoại, lặng lẽ đi tới trước cửa ký túc xá.
Cô ta lấy hết can đảm và từ từ mở cửa ra.
Trong hành lang tối tăm, gió lạnh thổi qua, bên ngoài không có gì.
“Quả nhiên là một trò chơi khăm.” Trương Lộ cắn môi, sắc mặt bởi vì sợ hãi mà tái nhợt, trực tiếp gửi cho Tào Phi một tin nhắn ghi âm: [Dọa em sợ thế này anh vui lắm sao? Hiện tại anh đang ở đâu rồi?]
Một lúc sau, Trương Lộ nhận được một tin nhắn khác gửi đến điện thoại của cô.
[Em quay đầu lại đi.]
Trương Lộ chậm rãi quay người lại, một khuôn mặt tái nhợt như người chết xuất hiện ở phía sau cô ta: “Tại sao cô lại hại chết tôi?”
...
Cúp máy, Ngụy Lập Kiệt nhỏ giọng mắng một câu, rồi bước vào phòng vệ sinh của ký túc xá.
“Trên thế giới có nhiều kẻ có tiền như vậy, tại sao mình không làm được chứ?” Anh ta dường như đã uống rất nhiều rượu, choáng váng ngồi trên bồn cầu, nhìn lịch sử trò chuyện trên WeChat: “Vơ vét tài sản của học sinh cấp 3 cũng chẳng được bao nhiêu, lại còn bị Tào Mãnh phân đến một bộ phận khác! Mỗi ngày bày sắc mặt cho ai xem, thực sự coi mình là đại ca sao? Chờ đến một ngày tôi trèo lên đầu anh, tôi sẽ chơi đùa chết anh...”
Khi Ngụy Lập Kiệt nói đến đây, anh ta đột nhiên cảm thấy cổ nặng trĩu, mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện trên đỉnh đầu có một người đàn ông mặc quần áo ướt sũng máu.
Máu tươi trượt xuống áo khoác, Ngụy Lập Kiệt chớp mắt, tất cả men rượu đều biến mất.
“Ai đưa cho anh bức thư nguyền rủa này?”
“Tào, Tào, Tào Mãnh!” Nam nhân còn không kịp mặc quần, hai chân nhảy dựng lên, trực tiếp lao đến chỗ cửa nhà vệ sinh, chạy ra phòng khách, kết quả hai chân bị ống quần mắc lại.
Bên tai vang lên tiếng máu rơi, anh ta liều mạng bò về phía cửa, thẳng cho đến khi bị thứ gì đó đập vào đầu.
Ngửa đầu nhìn lên, một người đàn ông mập mạp với thân hình cường tráng đang đưa tay lên vuốt mặt anh ta.
“Cứu! Cứu mạng với... A!”
...
Tào Mãnh vốn đang chơi trong hộp đêm thì đột nhiên nhận được cuộc gọi từ Ngụy Lập Kiệt, anh ta không nghe được người đối diện đang nói gì, bực bội bước vào phòng vệ sinh hộp đêm một mình.
“Có chuyện thì mau nói, có rắm thì mau thả đi!”
Anh ta sốt ruột chờ đợi một lúc, vừa định cúp máy, trong điện thoại đột nhiên vang lên một giọng nói xa lạ: “Tại sao anh lại gửi bức thư nguyền rủa đó cho tôi?”
“Bức thư gì?”
“Anh muốn giết tôi sao?”
“Ngụy Lập Kiệt, tôi đặc biệt nói cho cậu biết, tôi chính là muốn cậu chết đấy, cậu có thể làm gì chứ? Có bản lĩnh quá nhỉ?" Tào Mãnh trực tiếp cúp điện thoại, trong đầu chỉ nghĩ đến cô gái vừa khiêu vũ với anh ta vừa rồi.
Nắm cánh tay nắm cửa phòng vệ sinh, Tào Mãnh đang định đi ra ngoài, đột nhiên có một bàn tay tái nhợt nắm lên tay nắm cửa!
“ĐCM!”
Tào Mãnh nhìn sang bên cạnh, nhưng xung quanh không có gì cả.
“Là do mình uống quá nhiều sao?”
Khi anh ta đang nghi ngờ, chợt nghe thấy một tiếng vang nhỏ xíu từ vách ngăn nhà vệ sinh, hình như là giọng nói của một người phụ nữ.
Từ từ đến gần vách ngăn, khi Tào Mãnh sắp bước đến thì cánh cửa vách ngăn mở ra, một bắp chân trắng nõn đến mức không có máu lộ ra.
“Một người phụ nữ chạy đến phòng vệ sinh nam trong hộp đêm làm gì?” Đầu óc Tào Mãnh trở nên linh hoạt hơn, anh ta mượn rượu, dán mắt vào bắp chân mảnh mai đó.
Ngay khi anh ta đang chăm chú nhìn, một cái đầu xinh đẹp rơi xuống bên cạnh bắp chân đó.
Cơ thể ngừng lại, ngay lúc đó Tào Mãnh thậm chí còn cả cảm giác nhịp tim của mình như ngừng lại.
Đầu óc trống rỗng, anh ta lập tức ngồi phịch xuống đất.
...
Vào lúc 4:40 sáng, sau khi Lam Tiểu Thần viết đánh giá tiêu cực cho một bộ phim kinh dị xong, anh ta mỉm cười và bắt đầu tranh cãi với những người hâm mộ bộ phim.
Đây là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với anh ta, sự áp lực trong ngày được giải tỏa vào lúc này, anh ta thích nhìn người khác tức giận và không thể tìm mình để đánh trên mạng.
“Một người bận rộn như tôi mà còn dành thời gian quý báu để đánh giá phim cho mấy người, vậy mà còn chưa hài lòng sao?” Anh ta trả lời một lúc ba mươi bình luận, mãi cho đến khi bị quản trị viên cấm bình luận, Lam Tiểu Thần mới đập bàn phím: “Đúng là gan lớn mà, nhưng mà không quan trọng.”
Anh ta cười ha hả, sau đó mở thêm một vài biệt danh nữa rồi bắt đầu chửi bới những nhà phê bình phim, chửi bới bằng ngôn ngữ tồi tệ nhất.
“Tôi thực sự hy vọng rằng lời nguyền của tôi có thể trở thành hiện thực và phá hỏng đống giá trị rác rưởi này.”
Lam Tiểu Thần nhìn chằm chằm ID quản trị viên trên màn hình, mắt thấy tất cả biệt hiệu và bình luận của mình đều bị xóa sạch, anh ta lấy một phong thư từ trong ngăn kéo ra: “Chỉ còn lại một lá thư thôi, không biết viết ID mạng có được không.”
Thời gian cứ từng giây từng phút trôi qua, lúc 4 giờ 14 phút, Lam Tiểu Thần nhét bức thư đã viết sẵn vào trong phong bì, nhưng còn chưa kịp dán phong bì lại thì đèn trong phòng đột nhiên tắt.
“Mất điện sao?”
Đèn đường ngoài cửa sổ chiếu vào trong nhà, qua ánh sáng yếu ớt, Lam Tiểu Thần phát hiện trong nhà mình có vài bóng người đang rung chuyển.