Đầu ngón tay lạnh như băng rạch da thịt của Trần Ca ra, bàn tay dính máu của bác sĩ Cao xuyên qua con rối, muốn đâm vào ngực Trần Ca, ông ta đã chuẩn bị lôi trái tim của Trần Ca ra.
Tiếng tim đập bình bịch khuếch đại ở bên tai, Trần Ca đã không còn cảm thấy đau đớn nữa, anh chỉ cảm thấy rất lạnh.
Vốn là nơi cung cấp nhiệt độ cho cả cơ thể nhưng lúc này lại giống như bị đóng băng, hơi lạnh thấu xương từ tim lan ra toàn cơ thể.
Suy nghĩ đã ngưng lại, không còn cảm giác thời gian đang trôi qua, Trần Ca đã dùng hết sức lực cả người, tất cả những gì anh có thể làm chỉ là xoay đôi đồng tử của mình, mở to mắt nhìn lòng bàn tay của bác sĩ Cao hoàn toàn xuyên qua con rối, nhìn mái tóc đen buộc chặt chân tay và cổ của con rối bị đứt ra, từng sợi từng sợi một.
Tóc đen rơi xuống xen vào những giọt máu, Trần Ca cảm thấy có gì đó đang rời xa mình.
Anh rất quen với cảm giác đấy, ngay từ đầu là lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, những thứ khác được trộn lẫn vào trong, không chỉ là đồng cảm, mà đôi khi ngay cả Trần Ca cũng không thể nói rõ ràng.
Tốc độ tim đập trở nên chậm hơn, hình như đầu ngón tay của bác sĩ Cao đã chạm vào trái tim của Trần Ca rồi.
Những tơ máu do sự tuyệt vọng và phẫn nộ tạo thành thoát ra từ đầu ngón tay của bác sĩ Cao, muốn trèo lên trái tim của Trần Ca và thay thế các mạch máu quanh trái tim anh, muốn lôi trái tim của anh ra hoàn toàn.
“Cậu là người mà tôi tán thưởng nhất, tôi sẽ giúp cậu bảo quản trái tim này của cậu thật tốt.”
Trái tim là nơi ấm áp nhất trên người Trần Ca, nó cũng mang lại hơi ấm đã mất từ lâu cho bác sĩ Cao, lòng bàn tay của ông từ từ mở ra, ngay khi ông sắp nắm được trái tim kia thì...
Cái bóng không ai chú ý đến ở phía sau Trần Ca hơi rung động, trong cả thế giới màu máu đều nghe thấy giọng nói của một người phụ nữ.
“Buông tay.”
Tất cả ma quỷ, tàn thi đều dừng lại một lúc, kể cả bác sĩ Cao, chủ nhân của thế giới màu đỏ máu này, cũng vô thức ngừng động tác trong nháy mắt.
Cái bóng đen như mực, giống như một vực thẳm đang nứt ra, nhìn xuống dưới, đó là một nơi vô biên vô tận, mái tóc đen đang mọc lên rất nhanh!
Trần Ca đối mặt với bác sĩ Cao, anh cũng không biết sau lưng mình đã xảy ra chuyện gì, đây cũng là lần đầu tiên anh nghe thấy giọng nói của người phụ nữ này, chỉ có hai từ, nhưng chính hai từ này đã làm cho lòng anh dâng lên chút hi vọng.
Suy nghĩ đã ngưng lại nhanh chóng vận động, trái tim sắp bị nắm lấy của Trần Ca bỗng nhiên khẽ đập một chút, một cái tên quen thuộc hiện lên trong đầu anh.
“Trương Nhã?”
Đáp lại anh là một tiếng thét chói tai, giống như muốn xé rách toàn bộ thế giới màu máu này!
Cái bóng phía sau anh lập tức biến thành một đại dương đen, mái tóc đen vô tận tuôn ra từ đó, đánh vào tất cả những thứ dám ngăn chặn trước mặt anh một cách dữ dội nhất.
Không cần lo lắng, không kiêng sợ gì, cắn nát và đập thẳng vào tất cả mọi thứ!
Con rối bị hủy dung đã hoàn thành sứ mệnh, không cam lòng hóa thành khói đen, lúc đó bác sĩ Cao cũng bị buộc phải lui xuống, biểu cảm trên mặt ông cũng hơi âm u, kế hoạch hoàn mỹ đã xuất hiện sơ suất.
Ông cố tình lộ ra sơ hở, thậm chí còn chạy đến bệnh viện để nhắc nhở Trần Ca, sử dụng quỷ thế thân nhập vào cảnh sát để gửi tin tức giả đánh lừa Trần Ca nhằm dụ dỗ anh đi vào nhà xác dưới lòng đất càng sớm càng tốt.
Bác sĩ Cao biết rất rõ trên người Trần Ca còn có một lệ quỷ áo đỏ cao cấp nhất, nhưng mà bởi vì đã nuốt chửng rất nhiều áo đỏ nên rơi vào một giấc ngủ say, cho nên bây giờ là cơ hội tốt nhất để giải quyết Trần Ca!
Ông đã điều khiển cửa máu trong nhiều năm, cũng đã thực hiện vô số thí nghiệm với lệ quỷ áo đỏ, ông biết sau khi lệ quỷ nuốt chửng đồng loại cần ngủ say bao lâu, cũng chính bởi vì biết rõ điều này nên ông mới có thể bày ra thế cục ngày hôm nay.
Đáng tiếc, tình hình lại xuất hiện biến hóa, khi giọng nói của người phụ nữ xuất hiện ở thế giới đằng sau cánh cửa, mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tất cả các loại cảm xúc tiêu cực lóe lên trong đáy mắt, bác sĩ Cao nhìn chằm chằm vào mái tóc đen trước mặt, thủy triều quét qua tất cả, cho dù là thi thể hay là lệ quỷ, tất cả đều bị mái tóc đen bao phủ.
“Đây chính là cửa mà tôi đẩy ra...”
Nơi Trần Ca đứng là trung tâm của tóc đen, ngực anh bị xé mở một lỗ lớn, máu tươi không ngừng chảy ra ngoài.
Nhiệt độ cơ thể mất đi từng chút một, cơ thể Trần Ca rung nhẹ một cái, ngay khi anh chuẩn bị ngã sấp xuống thì sau lưng lại cảm nhận được sự lạnh lẽo quen thuộc.
Không có ác ý, chỉ giống như là một cái ôm đơn thuần.
Trần Ca đưa tay ra phía sau, chạm vào một sợi lạnh lẽo, máu chảy dọc theo lòng bàn tay anh.
Một vài sợi tóc đen lách qua cánh tay anh, khâu vết thương trên ngực anh lại, sợi tóc cuối cùng cũng không hề rút đi mà lưu lại ở chỗ ngực của anh mãi mãi.
Trần Ca từ từ nghiêng đầu nhìn về phía sau, đứng ngay sau anh tầm nửa bước là một cô gái mặc áo đỏ.
Máu đỏ thẫm đang chảy trên áo, khuôn mặt thanh tú và hoàn hảo hơi nâng lên, đôi mắt đỏ ngầu của cô phản chiếu hình bóng của Trần Ca.
“Trương Nhã, đã lâu không gặp.”
Cánh tay đang rủ xuống từ từ nâng lên, Trần Ca dùng hết sức lực còn sót lại trong cơ thể, nhẹ nhàng nắm lấy bờ vai của cô.
Anh giống như là muốn ôm đối phương vào trong lòng, nhưng cơ thể đã suy yếu đến mức không thể làm được cả những thứ như thế này.
Đôi môi tái nhợt nhẹ nhàng mở, chính Trần Ca cũng không hiểu rốt cuộc là anh đang dùng giọng nói như thế nào để nói: “Kẻ đó muốn cướp đi ngôi nhà mà tôi đã chuẩn bị cho cô...”
Căn bản không cần nói câu nói thứ hai, một phần tóc đen nâng đỡ cơ thể của Trần Ca, cô gái mặc áo đỏ đứng sau lưng anh nhẹ nhàng vươn hai tay ra, bước qua cơ thể anh với những bước đi dịu dàng vô cùng hiếm có.
Khi cô gái áo đỏ đó đi ra từ phía sau Trần Ca, sự dịu dàng trên mặt đã không còn sót lại chút gì, thay vào đó là ý định giết chóc vô tận và hận thù ngất trời.
Màu đỏ trong đôi mắt sôi trào như biển máu, vô số sợi tóc đen mạnh mẽ đâm vào phòng giải phẫu làm từ máu thịt, khiến cho cả thế giới phải kêu rên.
Những mảng thịt máu đã bị cắt nhỏ, những vết thương tương tự bắt đầu xuất hiện trên cơ thể của bác sĩ Cao.
Cơ thể chảy máu nhưng ông cũng không có biểu hiện bất thường gì, như thể ngay cả khi phải đối mặt với tình huống xấu nhất này, ông cũng chẳng buồn lo lắng!
“Xem ra qua đêm nay, tôi lại phải đi tìm một “cánh cửa” mới rồi.” Bác sĩ Cao vươn hai tay ra, thế giới phía sau cửa nhảy lên theo nhịp tim đập của ông, tất cả các cơ quan nội tạng trên vách tường đều tiến vào cùng một tiết tấu: “Các người không thắng được đâu.”
Ông ngả về phía sau, rơi vào giữa ao máu, chỉ vài giây trôi qua, trong thế giới màu đỏ máu lại xuất hiện biến hóa.
Bọt khí bắt đầu nổi lên trong ao máu, giống như có một con quái vật to lớn đang hô hấp vậy.
Lần đầu tiên Trần Ca bị quỷ điện thoại dẫn xuống nhà xác dưới lòng đất đã nghe được âm thanh này; lần thứ hai khi anh đi theo Lưu Nhàn Nhàn, Mã Dĩnh vào tầng hầm cũng nghe được âm thanh này.
Mãi đến hiện tại Trần Ca mới đột nhiên hiểu ra, hai lần đó bác sĩ Cao đều ở trong nhà xác dưới lòng đất để chuẩn bị ra tay giết anh, chỉ cần Trần Ca bước xuống nhà xác là sẽ gặp bất trắc.
Có một cái gì đó muốn đi ra khỏi ao máu, Trương Nhã mặc áo đỏ đứng cạnh cái ao, đứng từ trên cao nhìn xuống ao máu.
Biểu cảm trên mặt cô không có bất kỳ biến hóa nào, cô cũng không quan tâm đến việc trong ao máu sẽ xuất hiện thứ gì. Đối với cô mà nói, bất kể là quỷ hay là thần, chỉ cần giết thì đều biến thành một loại đồ vật.