Đầu óc Tiểu Trúc hoàn toàn đờ đẫn, cảm giác lạnh lẽo quen thuộc truyền đến từ cổ tay cô ta.
Cô ta cảm thấy nước tràn vào mũi miệng mình, trong phổi cũng chứa đầy nước, không thể hô hấp được.
Cô ta cố sức vùng vẫy tay chân, cô ta muốn phát ra âm thanh nhưng lại không có ai trả lời. Cô ta chỉ có thể thấy cô gái trong gương từ từ ngẩng đầu lên, để lộ khuôn mặt rất khó tả.
Nếu trong hoàn cảnh bình thường, cô gái trong gương cũng được coi là một cô nàng xinh đẹp, nhưng tiếc là tất cả các đặc điểm trên khuôn mặt của cô gái này đều sưng phù lên.
Điều lạ lùng hơn nữa là khuôn mặt của cô gái này liên tục thay đổi, mái tóc đen tản ra. Sau một lúc, Tiểu Trúc dần cảm thấy quen thuộc. Cô ta sợ hãi khi thấy rằng khuôn mặt của cô gái trong gương kia bắt đầu giống hệt mình.
Cô ta vùng vẫy hai tay nhưng lại không thể điều khiển cơ thể mình. Tiếng nước chảy lại vang lên bên tai, Tiểu Trúc cảm thấy như bị nhốt trong gương, cơ thể cô ta đã hoán đổi với nữ quỷ!
“Cứu tôi với! Cứu tôi với! Cứu tôi...” Cô ta thở hổn hển nhưng trong phổi lại không có oxy. Trước khi nghẹt thở, gương mặt Tiểu Trúc lộ vẻ dữ tợn, cô ta đâm sầm vào tấm gương trước mặt theo bản năng!
Xoảng!
Tiếng vỡ vang lên, dòng máu làm mờ hai mắt, nhưng cảm giác không thể hít thở lại biến mất.
“Tiểu Trúc!" Bên tai vang lên tiếng hét của A Thành, cuối cùng người phụ nữ cũng tỉnh táo lại. Cô ta loạng choạng, ngã ngửa ra sau.
“Có chuyện gì với em vậy?" Người đàn ông ôm Tiểu Trúc từ phía sau, máu rỉ ra từ trán, nhuộm đỏ đôi mắt.
“Gương, có ai đó trong gương!" Tiểu Trúc ôm lấy cánh tay của A Thành, chỉ vào tấm gương rồi la lên.
Tấm gương trong nhà vệ sinh đã bị cô ta làm nứt, những mảnh gương dính máu rơi ra khỏi tường.
A Thành giữ Tiểu Trúc và phủi mảnh vỡ thủy tinh khỏi tóc của người phụ nữ. Anh ta cũng sợ hãi trước hành vi vừa nãy của cô ta.
“Đừng sợ, anh ở đây, còn có anh ở đây.” A Thành dìu người phụ nữ ra đằng sau, anh ta nhận ra nhà vệ sinh này có vấn đề.
Mái tóc đen ở lỗ thoát nước của bồn tung bay như rong biển, mặt nước tiếp tục dâng lên, từ từ tràn ra khỏi bồn rửa mặt.
Từng giọt nước rơi xuống đất, bầu không khí trong phòng càng trở nên đáng sợ hơn. Dòng nước chảy lặng lẽ giống như là một người tự tử dùng một con dao cắt cổ tay mình, thứ nhỏ xuống mặt đất không phải là nước, mà là máu.
“Chúng ta rời khỏi đây trước.” A Thành ôm Tiểu Trúc, kéo cô ta ra khỏi phòng.
“Vòi nước còn chưa tắt...” Giọng của Tiểu Trúc nghe có vẻ yếu ớt.
“Kệ nó đi, lát nữa tìm thêm mấy người đi vào cùng. Giờ anh sẽ đưa em đến bệnh viện trước.” Lúc đầu A Thành không thấy sợ mấy, nhưng vừa rồi người phụ nữ đột nhiên phát điên khiến trái tim của A Thành như vọt lên cổ họng.
Anh ta như chim sợ cành cong. Khi nhìn lại nhà vệ sinh, anh ta đột nhiên thấy máu trên mảnh gương vỡ đang vặn vẹo, giống như mấy con bọ nhỏ trên sông, từ từ hội tụ thành một vài từ.
Em đang ở trong gương! Cô ta ở trong vòng tay của anh!
Khi thấy những chữ này, A Thành gần như buông đôi tay đang ôm chặt người phụ nữ ra. Anh ta nhận ra rằng đây không phải là một trò đùa quái đản, điều gì đó thực sự kỳ lạ đã xảy ra trong ngôi trường phục hồi chức năng này.
Máu vẫn rỉ ra từ trán cô ta, Tiểu Trúc lúc này khác hẳn dáng vẻ đáng yêu trước đây của mình, vết thương chưa được điều trị khiến cô ta trông có vẻ đáng sợ.
Ánh đèn ở hành lang chớp tắt liên tục. Để tăng tốc độ phục hồi cho trẻ em, trên tường có dán rất nhiều bức tranh hoạt hình và hình ảnh động vật.
Lúc này, dưới ánh sáng của đèn điện, sáng tối thay đổi liên tục khiến các nhân vật hoạt hình trở nên kỳ lạ, những khuôn mặt tươi cười kia trông cực kỳ đáng sợ.
Ngày càng có nhiều nước tràn ra từ bồn rửa trong nhà vệ sinh. Nước bên trong như có sự sống, chảy ra khỏi nhà vệ sinh và theo chân A Thành.
A Thành không nhận ra điều này, và người bình thường cũng chẳng ai để ý đến. Toàn bộ lực chú ý của anh ta tập trung vào những bức vẽ hoạt hình trên tường.
“Lần đầu tiên mình cảm thấy thứ này trông đáng sợ vào ban đêm như thế. Sau này mình sẽ nói với hiệu trưởng để thay thế tất cả.”
Những chữ vừa mới xuất hiện trong gương không ngừng hiện lên trong đầu A Thành. Anh ta đỡ Tiểu Trúc đang cúi đầu, có thể cảm nhận được sự mềm mại của cơ thể đối phương, nhưng lại không thể cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể cô ta.
“Tiểu Trúc?”
Anh ta thử kêu lên một tiếng. Tiểu Trúc trong vòng tay ngẩng đầu lên, vết thương hở ra hai bên, máu chảy dọc từ trán xuống khắp mặt mũi, trông rất dữ tợn: “A Thành, em thấy mệt lắm, cả đau đầu nữa.”
Giọng kéo dài và âm mũi nặng nề, như thể trong mũi của người phụ nữ chứa đầy nước.
Người bạn gái anh ta từng yêu nhưng giờ trông hơi quái lạ, cảm giác này thật khó tả.
“Chờ thêm một chút nữa, anh sẽ đưa em đến bác sĩ.” A Thành khẽ cắn đầu lưỡi. Bây giờ bạn gái của anh ta đau đớn như vậy mà anh ta lại có ý tưởng muốn bỏ rơi cô, đúng là thằng không ra gì.
Anh ta rảo bước, nhưng càng đi lại càng cảm thấy hành lang của trường phục hồi chức năng dường như trở nên dài hơn.
“Mình đã đi được một lúc rồi...” Cảm giác mơ hồ trong lòng anh ta ngày càng mạnh mẽ. Anh ta nghiến răng, ôm Tiểu Trúc và lao về phía trước.
Nhưng ngay khi bước một bước, anh ta trượt chân ngã xuống đất như thể vừa giẫm lên một cái gì đó.
Anh ta và Tiểu Trúc đều ngã xuống đất. Khi nhìn lại, anh ta mới phát hiện hành lang đã ướt nước từ lúc nào, một dòng nước theo sau lưng anh ta tựa như một con rắn độc.
Đưa mắt nhìn ra xa hơn, cánh cửa phòng đơn bên cạnh nhà vệ sinh đang từ từ mở ra.
Một bóng dáng thấp bé xuất hiện sau cánh cửa, cô bé dựa lên ván cửa, rõ ràng ánh đèn phía sau không tối lắm nhưng lại không nhìn rõ được mặt cô bé, chỉ biết cô bé đang mặc một chiếc áo khoác ướt đẫm.
“Văn Văn?”
Phòng đơn nơi cô bé xuất hiện lại chính là căn phòng người phụ nữ nhốt Văn Văn lúc trưa.
A Thành đang định bước thêm một bước thì điện thoại di động đột nhiên vang lên, anh ta gần như vô thức nhận cuộc gọi.
“Con bé đã trở lại trường chưa? Tôi với hiệu trưởng đã hỏi thăm nhiều hàng quán bên ngoài, và tất cả bọn họ đều nói rằng mình không gặp Văn Văn. Đứa bé đó rất có thể vẫn còn ở trong trường học, chẳng qua là đang trốn ở một nơi nào đó.”
Người gọi điện thoại tới là cô Vương. Nghe thấy giọng nói của cô ta, A Thành như bắt được một cọng cỏ cứu mạng: “Văn Văn đang ở trường! Các người mau tới đây đi! Tiểu Trúc bị thương rồi!”
“Bị thương? Được rồi! Tôi sẽ đến ngay!" Điện thoại cúp máy nhanh chóng, A Thành vốn còn muốn nói thêm vài lời nữa.
Anh ta cất điện thoại, nhưng ngay khi anh ta vừa dời màn hình ra thì thấy Tiểu Trúc đang ngước nhìn mình bằng vẻ mặt rất khó chịu: “Anh đang gọi ai đấy?”
“Cô giáo Vương, lát nữa cô ấy sẽ dẫn người tới đây.” A Thành là người rất thận trọng. Sau khi anh ta thấy giọng điệu của Tiểu Trúc không đúng lắm, anh ta cũng không dò hỏi cô ta quá nhiều. Cũng như sau khi nhìn thấy cái bóng của Văn Văn, anh ta cũng không lỗ mãng lại gần.
Theo anh ta, tốt hơn hết là rời khỏi nơi này trước đã.
“Lúc trước anh đã kiểm tra phòng đơn đó rồi, con bé rõ ràng không có ở đó. Chẳng lẽ đứa trẻ đó đang chơi trốn tìm với chúng ta à?”
Một cô bé chậm phát triển trí tuệ, đầu óc lại không được bình thường, rốt cuộc cô bé làm cách nào để xoay người lớn vòng vòng như vậy?
A Thành càng nghĩ càng thấy kinh khủng. Trong đầu anh ta hiện lên một bộ phim kinh dị mà anh ta đã xem từ lâu. Nhân vật nữ chính là một người kỳ lạ, vẻ ngoài đơn thuần như trẻ con nhưng thật ra đã sống rất lâu. Mỗi lần cô ta được nhận nuôi, cô ta sẽ phá vỡ sự bình yên của gia đình đó, thậm chí còn khiến gia đình đó dính máu.
“Có phải đứa trẻ này cũng mắc bệnh tương tự hay không?”
A Thành không dám nghĩ nữa. Anh ta kéo Tiểu Trúc ra khỏi hành lang, nhưng khi đi tới cửa mới phát hiện cánh cửa dẫn ra bên ngoài chẳng biết bị khóa từ lúc nào.
“Chìa khóa đâu rồi?" A Thành lục lọi trong túi quần nhưng không thể tìm thấy chìa khóa. Anh ta dùng hai tay lắc mạnh cánh cửa cho đến khi ánh sáng trên đầu tắt ngấm.
Bóng dáng thấp bé trốn trong căn phòng đơn bước ra, vươn tay về phía trước giống như muốn ngăn chặn cái gì.
“Đừng đến đây!”
Thấy bóng dáng chạy càng lúc càng nhanh trong hành lang, A Thành buông tay. Anh ta định thả Tiểu Trúc ra, rồi nhảy ra khỏi cửa sổ một mình.
Kỳ lạ thay, anh ta buông tay nhưng cơ thể của Tiểu Trúc vẫn gắn liền với anh ta.
Khuôn mặt của người phụ nữ tựa sát ngực A Thành, cô ta ngẩng đầu lên: “A Thành, anh không cần em nữa à?”
Vết máu lan ra trên mặt người phụ nữ, âm thanh nước nhiễu vang lên bên tai. A Thành không biết tại sao lại cảm thấy khuôn mặt của người phụ nữ dần trở nên xa lạ, cứ như là một người phụ nữ khác.
A Thành dùng sức đẩy đầu người phụ nữ sang một bên, hơi thở của anh ta trở nên dồn dập, tim đập thình thịch trong lồng ngực: “Em đợi ở đây, anh sẽ ra ngoài gọi người tới!”
Tiếng nước nhiễu vang lên bên tai anh ta không biến mất, hơn nữa càng lúc càng lớn. Bóng dáng thấp bé trong hành lang đã đến gần, người phụ nữ trên mặt đất cũng bò về phía anh ta, tóc dính chặt vào cánh tay, và cuối cùng nắm chặt lấy chân A Thành.
“Đừng để em ở đây một mình!”
...
“Ai khóa cửa lại vậy? Hai người họ tìm thấy Văn Văn rồi à?" Một người phụ nữ trông khá điềm đạm dừng lại ở cửa lớp: “Gọi điện thoại cũng không thèm bắt máy. Có khi nào là không tìm thấy con bé mà còn lén trốn đi không?”
Qua những lời này, có thể nghe được sự bất mãn của người phụ nữ với các giáo viên khác trong trường.
Cô ta lấy chìa khóa ra, mở cửa phòng, trên mặt đất đầy vũng nước đọng.
“Chuyện gì đã xảy ra?" Người phụ nữ dừng lại ở cửa một lúc rồi bật đèn trên điện thoại của mình: “Trong điện thoại, Tiểu Thành nói Lý Tuyết Trúc bị thương. Hai người họ tìm một đứa trẻ trong trường, sao lại làm mình bị thương được? Nơi này còn người thứ ba nào nữa à? ”
Cô ta đưa tay ra bật công tắc đèn hành lang, nhưng đèn hành lang giống như bị hỏng, không thể bật được.
Người phụ nữ rón rén bước tới trước vài bước, sau đó giơ điện thoại di động lên. Ánh sáng xuyên qua hành lang, cô ta trông thấy cửa nhà vệ sinh đang mở, một cô bé không cao lắm đang đứng trước gương.
Đứa trẻ này nhón hai chân và thò tay xuống bồn, như thể đang vớt thứ gì đó.
Một lát sau, một chuyện khiến người phụ nữ ngạc nhiên hơn nữa lại xuất hiện.
Cô bé đưa đầu xuống bồn rửa và úp toàn bộ khuôn mặt mình vào đó.
“Văn Văn?”
Người phụ nữ cảm thấy bóng lưng của đứa bé kia trông khá quen mắt, cô ta lén đi đến gần nhà vệ sinh.
“Đứa trẻ này muốn làm gì?”
Nước đọng trên mặt đất, cho dù cô ta có cẩn thận đến đâu cũng vẫn gây ra tiếng động. Đợi đến khi người phụ nữ đi đến cửa nhà vệ sinh, cô ta mới nhìn thấy.
Trong tấm gương vỡ tan có một con quái vật với cơ thể sưng vù. Nó mặc một chiếc áo khoác loang lổ máu, dùng tay đè xuống gáy cô bé.
“Nó muốn dìm chết cô bé này?”
Vào thời điểm quan trọng, lý trí chiến thắng nỗi sợ hãi. Người phụ nữ xông vào nhà vệ sinh, định cứu cô bé.
Thấy người phụ nữ xông tới, quái nhân trong gương cảm thấy rất ngạc nhiên.
Ngay chỗ người phụ nữ vừa đứng, tóc đen tràn ra như cây rong. Nếu lúc đó người phụ nữ quay đầu bỏ trốn, cô ta sẽ đâm đầu vào cái lưới lớn do tóc đen bện thành.