“Đây là nhật ký của ông chủ nhà ma sao? Giết người mà còn muốn ghi lại?”
Thiệu Văn cũng nghi ngờ đây chỉ là đạo cụ, nhưng nội dung trong quyển nhật ký thực sự quá chân thật, chỉ nhìn thôi đã có cảm giác hết hồn, như đang trải qua cảm giác đấy vậy.
Ngay cả khi nội dung trong cuốn nhật ký chỉ là hư cấu, người có thể viết ra nó chắc chắn cũng không phải là người bình thường.
Hít một hơi thật sâu, Thiệu Văn muốn đặt cuốn nhật ký xuống, nhưng chuyện xảy ra chuyện khiến anh ta càng thêm sợ hãi.
Cơ thể vốn khỏe mạnh nhưng tự dưng lại giống như mất đi khống chế, hai tay lật từng trang nhật ký, mắt nhìn chằm chằm vào dòng chữ viết trên trang nhật ký màu đỏ, anh ta thậm chí còn không thể dời tầm mắt đi, cuốn nhật ký này như muốn hút linh hồn anh ta vào trong vậy.
Khi nhiệt độ cơ thể càng ngày càng thấp, Thiệu Văn cảm thấy dòng chữ trong cuốn nhật ký đã biến thành ký hiệu đỏ như máu, bên tai vang lên tiếng nói của vô số người chết, một đôi tay vươn ra từ góc phòng bắt lấy cơ thể anh ta.
Hàm răng bắt đầu run lên, tiếng tim đập được khuếch đại, cuối cùng tay Thiệu Văn cũng lật đến một trang trắng trong cuốn nhật ký.
Ngay khi anh ta nghĩ mọi chuyện cuối cùng đã kết thúc, thì hết giọt máu này đến giọt máu khác rơi xuống cuốn nhật ký, giống như một sinh mệnh rơi từ trên cao rơi xuống, để lại những bông hoa màu máu chói lọi trên mặt đất.
Máu đỏ thấm vào trang giấy, trên trang trắng của nhật ký bỗng xuất hiện từng chữ từng chữ một: “* năm * tháng * ngày, có người đã đọc được câu chuyện mà tôi viết, bây giờ tôi đang chuẩn bị đưa anh ta vào câu chuyện của mình.”
Vô số cánh tay nắm lấy cơ thể anh ta bắt đầu dùng sức, Thiệu Văn cảm thấy cơ thể như bị xé rách ra, anh ta muốn hét lên nhưng lại không thể phát ra tiếng, chỉ có thể mở to mắt nhìn mình bị kéo vào trong quyển nhật ký, mà khi anh ta quay đầu nhìn lại lần cuối cùng, anh ta vô cùng hoảng hốt khi phát hiện cơ thể của mình vẫn còn ở nguyên chỗ cũ!
“Meow.”
Trong phòng vang lên tiếng mèo kêu, Thiệu Văn như từ trong mộng tỉnh lại, hai mắt đột nhiên mở to.
Anh ta phục hồi lại tinh thần, chống tay lên bàn làm việc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Nhanh chóng đóng quyển nhật ký lại, cánh tay Thiệu Văn đến bây giờ vẫn còn đang run rẩy: “Là do tâm lý của mình quá kém sao?”
Hai chân không còn chút sức lực, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Thiệu Văn quyết định mang quyển nhật ký đó đi: “Đã đến lúc đi sang phòng khác rồi.”
Đẩy mắt kính lên, Thiệu Văn ghé sát vào cánh cửa phòng nghỉ nhân viên nghe ngóng một hồi, sau khi xác định bên ngoài không có động tĩnh gì, bèn mở cửa bước ra ngoài.
Anh ta áp sát người vào tường và bước vào phòng vệ sinh của nhà ma.
Nhìn xung quanh, ánh mắt Thiệu Văn nhanh chóng tập trung vào cánh cửa buồng vệ sinh.
Trên cánh cửa của căn phòng được niêm phong bằng ván gỗ, có một hình vẽ ác quỷ được chạm khắc trên đó.
“Có phải chính là cánh cửa này không?” Thiệu Văn chậm rãi đến gần buồng vệ sinh, giật giật tấm ván gỗ, phát hiện cửa buồng vệ sinh bị bín kín đến mức không mở ra được: “Mộng Băng muốn thứ gì đó sau cánh cửa, nhưng cánh cửa này đã bị chặn kín rồi, hoàn toàn không thể vào được.”
Anh ta ngồi xổm xuống, đến gần lỗ nhỏ trên cửa nhìn vào trong, bên trong cánh cửa là một mảng đỏ tươi.
“Máu?”
Anh ta không chắc chắn nên liếc nhìn vào cái lỗ nhỏ lần nữa, lần này lại nhìn thấy bên kia cái lỗ có một con mắt đang không ngừng chuyển động.
“Thứ gì vậy?” Thiệu Văn ngồi bệt dưới đất, anh ta còn chưa kịp phản ứng thì phía sau đã vang lên một tiếng động lớn.
“Bùm!”
Cánh cửa phòng vệ sinh bị đóng lại, Trần Ca kéo búa của bác sĩ nát sọ bước ra từ sau cánh cửa: “Xem ra đúng là mấy người đánh chủ ý lên cánh cửa này.”
“Anh muốn làm gì? Đừng tới đây!" Thiệu Văn nhìn búa của bác sĩ nát sọ trong tay Trần Ca, trực giác nói với anh ta rằng đó chắc chắn không phải là một đạo cụ bình thường trong nhà ma.
“Đây là một nhà ma, nếu anh hét lên một tiếng thì người bên ngoài cũng sẽ chỉ nghĩ rằng anh đang chơi đùa rất là vui vẻ mà thôi.” Trần Ca phất phất tay, Môn Nam xuất hiện từ phía sau Thiệu Văn: “Làm anh ta hôn mê đi, sau đó mang xuống tầng hầm, thử xem khả năng của Trương Ức có thể xóa đi những ký ức không vui đó của anh ta không.”
“Được rồi.” Môn Nam dường như coi Thiệu Văn trở thành Trần Ca, hôm nay đặc biệt tàn nhẫn.
Trần Ca đứng ở bên cạnh yên lặng nhìn, anh đang suy nghĩ về một điều khác: “Tại sao những người này lại chạy tới nhà ma của mình để tìm kiếm cánh cửa?”
“Kẻ thù bây giờ của mình chính là Minh Thai, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, cùng với Giả Minh, ba du khách này là người phương nào vậy?”
Minh Thai là một hung thần, vẫn chưa được hoàn toàn sinh ra, Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa là một cảnh bốn sao, cho nên cũng không sai khiến du khách đến đây dò xét vào ban ngày, nghĩ đi nghĩ lại thì có lẽ cũng chỉ có Giả Minh làm được chuyện như vậy.
“Mặc dù Giả Minh là đàn ông, nhưng mối nguy hiểm thực sự chính là linh hồn tà ác ẩn trong người anh ta. Chó cùng rứt giậu, sau khi lâm vào tình thế tuyệt vọng, nói không chừng nó sẽ từ bỏ cơ thể của Giả Minh và ẩn náu trong cơ thể của người khác.” Trần Ca đã gặp gỡ đủ loại đối thủ khó chơi, cho nên những vấn đề anh suy nghĩ không bao giờ bị ngò bó trong một khuôn khổ nào cả.
“Trần Ca, anh chàng này chỉ là một người bình thường, anh ta không bị chiếm cơ thể, cũng không bị biến thành quỷ thế thân, chỉ đơn giản là ngu ngốc mà thôi.” Môn Nam nhìn vào "cuốn nhật ký" đỏ như máu được Thiệu Văn giấu trong quần áo của anh ta, lại bổ sung thêm một câu: “Loại ngu ngốc đến bất trị này.”
“Đưa anh ta đi tìm Trương Ức đi.” Trần Ca nhặt cuốn truyện trước khi đi ngủ của Trương Nhã, lần đầu tiên khi nhận được phần thưởng nhiệm vụ này, anh cũng không để tâm đến nó, mà thực sự sử dụng nó như một cuốn truyện đọc trước khi đi ngủ, khi rảnh rỗi thì lật đọc vài tờ.
Lần này sau khi Thiệu Văn tình cờ đọc được cuốn sách này, Trần Ca mới phát hiện cuốn sách này kinh khủng như thế nào, nó không chỉ cực kỳ nguy hiểm đối với người bình thường mà đến chính Môn Nam và đôi giày cao gót màu đỏ cũng không dám tùy tiện chạm vào.
“Thế mà không có ai nói với mình là quyển sách này kinh khủng như vậy, mấy người đúng là quá đáng.”
Trần Ca đặt cuốn truyện trước khi đi ngủ của Trương Nhã vào giữa ba lô, anh vẫn chưa biết công dụng cụ thể của cuốn sách này, nhưng anh luôn cảm giác sau này có thể dùng đến.
Mang theo ba lô, Trần Ca đi vào Phòng Thay Đồ Của Mãnh Quỷ và tìm một bộ quần áo để mặc vào, sau đó liên lạc với ma điện thoại Đồng Đồng, đi thẳng đến chỗ Trầm Mộng Băng và Lăng Phi Kiệt.
...
Trong Trường Trung Học Mộ Dương, Ngô Kim Bằng dần nhận ra Trầm Mộng Băng và Lăng Phi Kiệt không đúng lắm, bọn họ khác với những du khách bình thường, đặc biệt là Trầm Mộng Băng, cô ta gần như không cảm thấy sợ hãi, mặc dù thỉnh thoảng la hét vài tiếng, nhưng luôn có thể được điều chỉnh tốt lại trạng thái trong vòng hai hoặc ba giây.
Điều khiến Ngô Kim Bằng cảm thấy kỳ lạ hơn nữa là chỉ cần nhìn thấy cánh cửa, hai người đó sẽ lập tức chạy đến và đẩy ra, sau khi đẩy ra cũng sẽ không đi vào ngay mà mà chạy thẳng đến chỗ cánh cửa tiếp theo.
“Đây là lần đầu tiên mình gặp phải mấy du khách như như vậy, chẳng lẽ...” Ngô Kim Bằng nheo mắt: “Mấy người này là cao ngoạn (người chơi game giỏi, chuyên nghiệp) sao?”
Anh cùng hai sinh viên y khoa đi theo phía sau, không hề thấy sắc mặt xanh mét của Trầm Mộng Băng.
Lúc này, vẻ mặt Trầm Mộng Băng gớm ghiếc, nghiến răng nghiến lợi, trong miệng không ngừng lẩm bẩm: “Thật bất cẩn! Cho dù thế nào cũng không thể ngờ được mới cảnh hai sao thôi mà khắp nơi đều có ma quỷ thật, thế chẳng lẽ cảnh ba sao cùng cảnh bốn sao sẽ bắt đầu nhét áo đỏ vào rồi sao?”
Sử dụng lệ quỷ áo đỏ để hù dọa du khách, loại chuyện như thế này đúng là Trầm Mộng Băng nghĩ cũng không dám nghĩ, nhưng hôm nay cô ta lại phát hiện có người thực sự dám làm điều đó.
“Thế mà vẫn có những bình luận về nhà ma này trên mạng nói rằng nó không hề đáng sợ? Mẹ khiếp! Đây chắc chắn là một cái bẫy!”