Nhiệm vụ tập luyện ba sao của Học Viện Pháp Y Cửu Giang là ở dưới lòng đất, xuất hiện điều bất trắc thì không dễ chạy, cho nên Trần Ca bắt buộc phải cẩn thận.
“Cứ để bức tượng ở đây trước đã, về sau tìm cơ hội qua lại với phía nhà trường. Chung quy muốn hoàn thành nhiệm vụ nhà xác dưới lòng đất, Học Viện Pháp Y Cửu Giang là một mắt xích không tránh khỏi.”
Nhiệm vụ nhà xác dưới lòng đất là nhiệm vụ nhánh cuối cùng của cảnh tượng kinh dị Thông Linh Trong Trường Ma bốn sao, Trần Ca cũng không dám khinh thường.
“Cảnh tượng kinh dị ba sao đã đáng sợ vậy rồi, cảnh tượng kinh dị bốn sao quả thực không thể nào tưởng tượng nổi chứ chưa kể cảnh tượng kinh dị năm sao có thể còn ở phía sau.”
Điện thoại màu đen có một hệ thống đặc biệt để phân chia chỉ số hù dọa của những cảnh tượng kinh dị, chỉ có điều Trần Ca tạm thời vẫn chưa tìm hiểu rõ tiêu chí đánh giá.
Trong đầu nghĩ đến chuyện khác, anh cầm búa của bác sĩ nát sọ đi tới bên cạnh hai cô gái.
Trong bóng tối, nếu như không nhờ sở hữu Âm Đồng, anh cũng không nhìn rõ được khuôn mặt của hai cô gái kia.
“Đi thôi, tôi đưa hai cô ra ngoài.” Trần Ca cứ như biến thành một người khác, giọng nói dịu xuống: “Về sau hai người cũng đừng có chạy lung tung khắp nơi, chỗ này quá nguy hiểm, nếu như không phải tôi kịp thời chạy tới thì chỉ sợ bây giờ các cô đã xảy ra bất trắc rồi.”
Hai cô gái bày ra vẻ mặt khổ tâm, người đàn ông trước mắt này cũng đã hỏi “chết” cả bức tượng trong câu chuyện lạ của trường học, thế mà anh còn nói chỗ này nguy hiểm.
“Hai người không phải sợ, sở dĩ vừa nãy tôi cư xử hung ác chỉ là vì nơi này quá kì lạ. Nếu như sợ hãi lùi bước thì sẽ bị những con quái vật kia để mắt tới.” Một tay Trần Ca cầm búa của bác sĩ nát sọ: “Thật ra lúc bình thường tôi là một người có thái độ điềm đạm, khá là nhã nhặn đấy.”
“Ôn hòa lễ độ?”
“Đúng, chính là loại cảm giác đấy.”
Lúc này, nghe giọng nói của Trần Ca còn ẩn chứa một chút ấm áp, khác hoàn toàn với ban nãy. Trong lòng Lưu Nhàn Nhàn và Mã Dĩnh đều sinh ra một cảm giác quen thuộc, hình như các cô đã nghe thấy giọng nói tương tự ở đâu rồi.
“Đi thôi, tôi đưa hai người ra khỏi đây.”
Trần Ca đi ở phía trước, lúc đi qua máy vi tính và máy photocopy anh thử lại một lần nữa, xác định máy vi tính không thể khởi động, lúc đấy mới hết hi vọng.
Ba người đi từ trong kho hàng ra, lúc đóng cửa gỗ, Trần Ca nghe thấy âm thanh bọt khí nổ tung truyền tới từ chỗ sâu nhất trong hành lang, giống như có rất nhiều đồ vật đập xuống mặt đất.
“Âm thanh gì vậy?” Mã Dĩnh và Lưu Nhàn Nhàn cũng nghe được.
“Có phải lối đi này thông với nhà xác dưới đất không?” Trần Ca nhờ vào Âm Đồng nhưng vẫn không nhìn rõ tình hình của hành lang bên kia.
“Không biết nữa, nhưng chắc phải kéo dài tới phía dưới tòa nhà dạy học phía tây, tòa nhà dạy học đấy đã bị niêm phong từ vài năm trước rồi.” Mí mắt của Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn giật liên tục, cảm thấy sẽ xảy ra chuyện không hay.
Phía cuối lối đi, âm thanh va đập trở nên dồn dập dày đặc, trong đó còn xen lẫn tiếng vang kì lạ giống như động vật lớn đang hô hấp.
Chỗ sâu dưới lòng đất rõ ràng không nhìn thấy cửa thông gió nhưng lại có thể cảm nhận rất rõ một cơn gió mang theo mùi formalin thổi tới hướng bọn họ.
“Đi, đừng dừng lại ở chỗ này!” Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, hét to với hai cô gái: “Chạy mau!”
Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn còn chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, Trần Ca đã xoay người, anh sải bước, chạy đi rất xa.
“Là vật gì đuổi tới vậy?” Chân Lưu Nhàn Nhàn bị trẹo, trong lòng cô hoảng sợ nhưng lại không chạy nhanh được.
“Để mình cõng cậu.” Thể lực của Mã Dĩnh vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, cõng thêm Lưu Nhàn Nhàn đằng sau, chạy lại càng chậm hơn.
Tiếng va đập dày đặc phía sau càng lúc càng gần, hai cô gái nghe đến mức da đầu tê rần, hoàn toàn không dám nghĩ tới rốt cuộc là thứ gì.
“Làm sao bây giờ?” Hai chân mỗi lúc một chậm, Mã Dĩnh cảm giác mình sắp ngã xuống tới nơi.
“Đặt cô ấy xuống!” Phía trước truyền đến giọng nói của Trần Ca, Mã Dĩnh vừa định từ chối, còn chưa mở miệng đã thấy Trần Ca kéo Lưu Nhàn Nhàn xuống, cõng ở đằng sau mình, liều mạng chạy ra bên ngoài.
“Theo sát tôi!”
Mã Dĩnh nhìn bóng lưng Trần Ca, trong mắt lại lần nữa dấy lên hi vọng, cô dốc hết sức lực theo sau Trần Ca.
Vóc người Trần Ca cân xứng, trông thì không có bao nhiêu cơ bắp nhưng sức chịu đựng và sức bật thì không thua gì các vận động viên đã được huấn luyện.
Một đường chạy nước rút, sau khi ra khỏi tầng ngầm thứ hai, Mã Dĩnh đã sắp không chịu được, thế nhưng Trần Ca vẫn không hề có ý định dừng lại.
“Kiên trì thêm chút nữa, nơi này rất nguy hiểm!”
Trần Ca rất ít khi để bản thân rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm không thể kiểm soát. Vừa rồi, lúc bên nhà xác dưới đất truyền đến âm thanh, máy cát-sét mini tự động bật lên, Hứa Âm điên cuồng cảnh báo cho anh.
Có thể khiến Hứa Âm phải cảnh báo nói rõ đối phương ít nhất cũng là một áo đỏ, cho nên Trần Ca mới quyết định thật nhanh là xoay người rồi chạy.
Cuối lối đi là một cảnh tượng kinh dị ba sao, từ trước đến nay Trần Ca chưa từng coi thường cảnh tượng ba sao bao giờ. Khu Nội Trú Số Ba thì khỏi phải nói, bất kể là nữ quỷ nhảy giếng trong thôn Hoạt Quan hay là Trương Nhã của Học Viện Tư Thục Tây Thành, trong đám lệ quỷ áo đỏ thì các cô đều là những kẻ đứng đầu, chỉ bằng một mình Hứa Âm thì rất khó chống lại bọn họ.
Lúc Mã Dĩnh chạy đến tầng ngầm thứ nhất đã chẳng còn chút sức nào, gần như là một mình Trần Ca phải kéo hai cô gái ra ngoài.
Rời khỏi tòa nhà dạy học, Trần Ca đá cửa một cái, sau đó thẳng tay đẩy Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn lên mặt cỏ, chính anh cũng mệt muốn chết.
Trong ba người, chỉ có thể lực của Lưu Nhàn Nhàn là không tiêu hao gì, cô nhìn gương mặt của Trần Ca, càng nhìn càng thấy quen.
Lưu Nhàn Nhàn lấy can đảm, rút di động ra chiếu vào Trần Ca.
“Ông chủ Trần?”
Cô kinh hãi kêu lên, tuy trong lòng sớm đã có đáp án nhưng vào khoảnh khắc này vẫn cảm thấy khó mà tin nổi.
“Bất ngờ lắm hả? Tôi còn tưởng cô đã sớm nhìn ra rồi.” Trần Ca ra vẻ bí hiểm, nói lí do đã bịa xong từ trước: “Hôm nay, lúc các cô đến nhà ma của tôi chơi, tôi phát hiện trong lòng hai người đều có tâm sự, tôi rất lo hai người xảy ra chuyện, quả nhiên là tôi đoán đúng.”
Mã Dĩnh còn muốn hỏi gì đó những đã bị Trần Ca cắt ngang: “Không cần cảm ơn, hai người tới nhà ma của tôi chơi thì cũng là khách của tôi. Nếu tôi đã để ý việc này thì không thể không quan tâm.”
Anh lặng lẽ nhét cây búa của bác sĩ nát sọ dữ tợn ở bên cạnh vào ba lô: “Tôi không mong gì khác, làm việc này chỉ muốn không phụ với lương tâm của mình. Nếu như hai người thật sự cảm thấy ngại thì thường xuyên dẫn bạn bè tới nhà ma của tôi tham quan ha.”
Hình tượng của Trần Ca trong lòng hai cô gái dần dần trở nên vĩ đại, tuy Mã Dĩnh với Lưu Nhàn Nhàn có rất nhiều nghi vấn nhưng có một chuyện các cô không thể phản bác được, người cứu hai cô tối nay chính là Trần Ca.
“Cảm ơn.”
“Mau trở về kí túc xá đi, hai người các cô đi lại trong sân trường lúc 3, 4 giờ sáng, bị người ta nhìn thấy thì không hay.” Trần Ca vô thức quay đầu nhìn thoáng qua cái bóng của mình: “Có chuyện gì mai lại nói tiếp.”
Trần Ca đưa mắt nhìn theo hai cô gái rời đi, chính anh cũng chuẩn bị quay về khu vui chơi Thế Kỷ Mới.
Anh xoay người lại nhìn tòa nhà dạy học lần cuối, anh vốn định nói hai câu đe dọa, sau khi đợi Trương Nhã tỉnh lại thì qua đây lấy lại mặt mũi.
Kết quả, điều khiến anh không ngờ tới chính là cánh cửa tòa nhà dạy học vốn bị anh đá lên lại được mở ra không biết từ lúc nào.
“Có thứ gì đi ra? Tại sao mình không thấy?”
Trần Ca nhìn quanh, cuối cùng nhìn về hướng hai cô gái rời đi.
Con ngươi chợt thu nhỏ lại, anh thấy một người phụ nữ đi theo phía sau hai cô gái, ba người cùng nhau đi vào trong kí túc xá nữ sinh.