C
ô bé ngừng khóc, xoay lại ngơ ngác nhìn Trần Ca. Trên gương mặt to cỡ bàn tay của cô bé còn vương nước mắt, hai mắt sưng đỏ và có hơi nước mông lung.
Dường như đôi mắt đáng thương của bé gái này có thể hòa tan mọi thứ, cho dù người đối diện có lạnh lùng và kiên cường đến thế nào cũng phải giãn mi vì cô bé.
Y tá đã không kiềm chế nổi mình. Cô đau lòng ôm lấy đứa nhỏ này, mặt dán lên đầu cô bé còn tay thì khẽ vỗ lưng.
Nếu người bên ngoài chỉ nhìn cô y tá và hai đứa nhỏ trong phòng thì sẽ cảm thấy khung cảnh này rất ấm áp, tựa như một cô chị kiên cường tự đi làm để nuôi nấng hai đứa em nhỏ tuổi, tuy rằng cuộc sống nghèo khổ và gian nan nhưng vẫn mơ ước về tương lai hạnh phúc và tốt đẹp.
Thế nhưng nếu thêm Trần Ca vào thì cảnh tượng này lại trở nên kỳ dị hẳn.
Anh đứng trước cửa trong trạng thái cơ bắp toàn thân căng chặt, thoạt nhìn giống như một người đang ở trong rừng rậm và bị thú hoang theo dõi vậy.
“Dựa theo tỉ lệ trong bức tranh Phạm Úc vẽ thì hình thể của quái vật đó gấp ba một người đàn ông trưởng thành.”
Trần Ca biết Phạm Úc nên cũng nhớ rõ hai mắt cậu bé có thể thấy ma quỷ, nói cách khác hiện tại con quái vật nhện to lớn trong bức tranh của cậu bé đang ở sau lưng anh thật!
Anh đặt ngón tay trên công tác của máy cát-sét mini, mạch máu màu xanh nổi rõ trên cánh tay.
Trước khi đến đây, anh hoàn toàn không ngờ viện mồ côi ấm áp thế này sẽ có loại quái vật đó.
“Xem ra quan hệ giữa Phạm Úc và bé gái này rất tốt, mình và Phạm Úc cũng được coi là người quen, thế có nghĩa là mình cũng là bạn của bé gái này một cách gián tiếp à?” Trần Ca đứng lầm bầm trước cửa, giọng nói không lớn mà vừa đủ để truyền ra sau.
“Đừng khóc, chị đã đi rồi, ngày mai anh lại dẫn em đi tìm chị ấy.” Phạm Úc sờ sờ đầu của cô bé. Cậu bé đối xử với bé gái này đặc biệt tốt.
“Dạ.” Cô bé xoa đôi mắt sưng đỏ, tránh đi cái ôm của y tá và bất đắc dĩ ngồi lên miếng lót trong phòng ngủ nhỏ. Cô bé vẫn cầm xác con nhện trên tay vì không nỡ bỏ đi.
Trần Ca nghe Phạm Úc bảo chị của bé gái đã đi mới thả lỏng lại và bước vào phòng, sau đó lấy chổi ở sau cửa quét mảnh thủy tinh dưới đất vào góc tường.
Cô y tá đứng giữa ba người hơi lúng túng, cô có cảm giác mình bị ngó lơ, không ai thèm để ý đến.
“Anh Trần, để tôi quét cho.” Y tá quét mảnh thủy tinh vào ky hốt rác rồi kéo Trần Ca ra khỏi phòng.
“Anh cũng thấy tình hình trong đó rồi đấy.” Giọng nói của y tá hơi bất đắc dĩ: “Tôi là người chăm sóc cho Giang Linh từ khi cô bé đến viện mồ côi, cũng hơn nửa năm rồi. Trước đây cô bé luôn gọi tôi là mẹ và hay theo tôi lắm, trông chẳng khác gì một thiên sứ nhỏ. Có điều từ khi Phạm Úc đến thì mọi chuyện lại thay đổi, đứa bé này cứ đi theo sau Phạm Úc và cũng chỉ nghe lời của cậu bé ấy.”
“Sao tôi lại ngửi thấy mùi “ghen tị” trong lời nói của cô nhỉ?” Trần Ca tựa lưng vào tường. Anh có ấn tượng rất tốt với viện mồ côi này, nó đang làm việc thật sự.
“Tôi không có!” Cô y tá trừng Trần Ca: “Nếu như Giang Linh chơi với mấy đứa nhỏ khác thì tôi sẽ không ngăn cản, điểm mấu chốt là Phạm Úc rất khác thường. Anh cũng thấy mấy thứ cậu bé vẽ rồi đấy, anh cảm thấy việc cho một bé gái năm, sáu tuổi xem mấy thứ này mỗi ngày là ổn à?”
“Đúng là cái này hơi quá đáng.” Trần Ca không biết nên giải thích với y tá thế nào, anh đâu thể nói những gì Phạm Úc vẽ đều là thật được.
“Đâu chỉ là quá đáng thôi!” Cô y tá đóng cửa phòng ngủ lại rồi kéo Trần Ca vào một góc trong phòng khách: “Cảnh sát đã phát hiện ra Giang Linh tại hiện trường án mạng, anh hoàn toàn không biết cô bé ấy đã trải qua những gì đâu. Lúc được đưa đến viện mồ côi vào nửa năm trước, Giang Linh không biết nói chuyện và sợ hãi tất cả mọi người, nhờ bác sĩ Trần trị liệu bằng cách tư vấn tâm lý suốt nửa năm mới dần tốt hơn.”
Nét mặt của Trần Ca trở nên nghiêm túc: “Cô có thể kể cho tôi về quá khứ của đứa bé ấy không?”
Y tá khẽ nói: “Tôi cũng nghe kể lại từ cảnh sát thôi, Giang Linh vốn có một gia đình rất hạnh phúc, một nhà bốn người sống ở nông thôn xa xôi, tuy không giàu có nhưng lại rất vui vẻ.”
“Cha cô bé là một người nông dân thật thà, còn mẹ thì có vẻ không phải là người địa phương, trông trắng trẻo sạch sẽ lắm. Cô bé còn có một chị gái kế thừa gen của mẹ, trông rất đẹp.”
“Khoảng một năm trước đây, cha bé mượn một số tiền và nhận thầu một khu rừng để trồng đào, cả gia đình cách thôn rất xa, bình thường cũng không qua lại với ai.”
“Vào thời điểm sắp thu hoạch đào để cải thiện đời sống gia đình thì bọn họ lại xảy ra chuyện.”
Cô y tá thở dài, ánh mắt chứa đựng vẻ thương cảm và phẫn nộ: “Đầu tiên là chị của Giang Linh mất tích, không lâu sau cha mẹ của cô bé cũng xảy ra chuyện, trong cơm và đồ ăn có chứa rất nhiều thuốc diệt chuột, hung thủ đã quyết tâm hại chết bọn họ.”
“Hung thủ bị bắt chưa?”
“Vẫn chưa.” Cô lắc đầu: “Cảnh sát không công khai nhiều tin tức cho lắm, tôi chỉ biết hung thủ không đụng đến tài sản của bọn họ và cũng không hề vì sắc. Tôi nghi ngờ hung thủ chính là người trong thôn, giết người vì ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của gia đình Giang Linh! Nơi đó rất vắng vẻ, ngoài người trong thôn thì không ai đi ngang qua cả. Mấy ngày trước khi án mạng xảy ra, người trong thôn bên cạnh thường qua trộm đào chưa chín, có lần cha của Giang Linh bắt được kẻ trộm nên cả hai đã đánh nhau một trận trong rừng đào.”
Trần Ca nghe y tá miêu tả xong cũng cảm thấy người trong thôn khá giống hung thủ, thông thường mưu sát phải có mục đích, lý do trả thù thật sự hợp lý.
“Sau khi điều tra, cảnh sát không phát hiện kẻ hạ độc trong thôn, tại hiện trường chỉ còn mỗi Giang Linh không uống canh là sống sót, có điều cô bé cũng sợ đến dại ra vì cha mẹ mình ngã xuống sau khi ăn cơm xong. Cảnh sát nghi ngờ Giang Linh từng gặp hung thủ, nhưng khổ nỗi không thể hỏi được gì vì cô bé đã có vấn đề về tinh thần từ sau khi chuyện đó xảy ra.”
“Như anh thấy đó, cô bé thấy con nhện thì sẽ gọi nó là chị, thứ người ta sợ mà cô bé lại cứ đến gần. Anh có thể tưởng tượng ra cảnh tượng cô bé kề gương mặt đáng yêu của mình sát mạng nhện và đến gần con nhện không?”
“Sau khi chung sống lâu hơn, tôi phát hiện cô bé còn có một số vấn đề khác nữa.”
“Khả năng nhận thức của cô bé hơi hỗn loạn, thường gọi tấm chăn trên giường là mẹ, kêu sợi dây treo trên cao là ba, người ta hỏi tại sao mà cô bé cũng không nói ra nguyên nhân được.”
Cô y tá hơi uể oải, Trần Ca có thể nhận ra cô thật sự lo lắng cho Giang Linh: “Viện mồ côi chúng tôi luôn thử uốn nắn nhận thức sai lầm của Giang Linh, hiện tại cô bé không gọi sợi dây và chăn là ba mẹ nữa. Chúng tôi chỉ cần cho cô bé nhận thức đúng về nhện là cô bé sẽ có cuộc sống bình thường như bao người khác, ai ngờ Phạm Úc đến, hơn nữa chỉ nói vài ba câu là đã phá hủy mọi nỗ lực của chúng tôi.”
“Tạm thời không nói đến Phạm Úc nữa.” Trần Ca muốn đối mặt với Hiệp hội kể chuyện lạ nên giờ anh càng thấy hứng thú với nhà ma hơn: “Cảnh sát có điều tra về chị của Giang Linh chưa? Tại sao cô ấy mất tích? Cô ấy có khả năng là hung thủ không?”
“Chị của Giang Linh đã mất tích trước khi chuyện này xảy ra, cảnh sát cũng từng nghi ngờ hung thủ là người chị đã quay về, thế nhưng bọn họ vẫn chưa tìm ra chị của cô bé.”