“Từ sau khi gặp người kia, tất cả mọi chuyện đều lệch khỏi quỹ đạo, tất cả chuyện này không thể nào là trùng hợp.”
Số mười của Hiệp hội kể chuyện lạ nhìn nơi Trần Ca chạy trốn, hắn ta giấu mặt trong áo choàng đen, không ai có thể nhìn ra vẻ mặt của hắn ta lúc này.
“Ai nói rõ được chứ?” Người mặc áo đen ở bên cạnh số mười cười: “Còn một chuyện quên nói cho anh biết, có điều bây giờ nhắc đến chắc vẫn kịp.”
“Nếu như là tin xấu thì thôi, gần đây tôi đã nghe chán rồi.” Ngón tay số mười dùng sức, hộp gỗ trong lòng bàn tay phát ra tiếng kêu khẽ.
“Mấy ngày trước lúc tôi dùng quỷ thế thân thoát khỏi khu chung cư Phương Hoa Uyển thì bị người kia phát hiện.”
“Tôi đã sớm cảnh cáo anh đừng làm chuyện dư thừa rồi mà.” Số mười nghiêng đầu qua, giọng nói của hắn ta khàn khàn khó nghe, cho dù trò chuyện với người bên cạnh nhưng vẫn dùng giọng giả.
“Anh sai rồi, con quỷ thế thân đó chết rất có giá trị, tôi thu được một tin tức quan trọng từ trên người nó.” Trong giọng nói của kẻ mặc áo đen chứa ý cười, cho dù bị ma quỷ bao vây, hắn ta cũng không hề lo lắng.
“Tin tức gì?”
“Hình như vẫn chưa có ai tiến vào cánh cửa trong ngôi nhà ma của cậu ta, nói cách khác người mở cửa đã rời đi, bây giờ cánh cửa kia đang trong trạng thái không có chủ.”
“Người mở cửa đã rời đi? Cậu ta không phải người mở cửa?” Âm điệu của số mười phát sinh biến hóa rõ ràng, qua một hai giây mới khôi phục bình thường: “Chuyện quan trọng như vậy, sao bây giờ anh mới nói cho tôi biết?”
“Cái bóng áo đỏ kia không yếu hơn so với nữ quỷ trong thôn này đâu, độ khó cũng tương đương, cho nên tôi vẫn chưa nói cho anh biết.” Nhắc tới cái bóng nữ quỷ của Trần Ca, người áo đen cuối cùng cũng ngừng cười, hắn ta hơi nghi hoặc nhìn hướng Trần Ca rời đi: “Có điều vừa rồi trong lúc vô tình cậu ta để lộ vài chi tiết khiến tôi cảm thấy đây là một cơ hội tốt.”
Giọng nói của kẻ mặc áo đen càng trở nên lạnh lẽo: “Người chúng ta phái ra ngoài để giết cậu ta còn chưa trở về, chắc tất cả lệ quỷ đều bị cái bóng áo đỏ của cậu ta cắn nuốt hết rồi.”
Hắn ta hít một hơi, nghiêng đầu nhìn số mười: “Bao gồm cả hai đứa trẻ áo đỏ.”
Số mười lập tức hiểu lời kẻ áo choàng đen nói: “Nuốt quá nhiều ma quỷ sẽ rơi vào trạng thái ngủ say, nhưng không có lệ quỷ nào dám một lần nuốt nhiều thứ như vậy. Anh có nghĩ tới một khả năng khác hay không, nói không chừng hai đứa bé quỷ bị chế tạo thành tượng quỷ, mà lệ quỷ cái bóng áo đỏ của cậu ta cũng không ngủ say, đây chẳng qua là cạm bẫy cậu ta bày ra, cố ý muốn dẫn chúng ta cắn câu.”
“Cũng đúng, với tính cách của cậu ta quả thật sẽ làm ra chuyện như vậy.” Kẻ áo đen nghiến răng nghiến lợi nói: “Thật ra tôi rất hâm mộ cậu ta, con người xảo trá, âm hiểm, tàn bạo từ trong xương ấy vậy mà hết lần này đến lần khác có thể ngụy trang thành dáng vẻ vô hại, vinh quang rạng rỡ sống dưới ánh mặt trời.”
Kẻ áo đen đánh giá Trần Ca rất cao.
Số mười khẽ gật đầu, hết sức đồng ý với cái nhìn của kẻ áo choàng đen: “Kẻ địch quá mức xảo quyệt, không thể không thận trọng. Thật ra tôi cũng muốn ra tay với cậu ta, nhưng vừa rồi anh cũng nhìn thấy đấy, lúc Hùng Thanh sắp giết chết cậu ta thì đột nhiên lại hơi dừng lại. Để ảnh hưởng đến áo đỏ chỉ có thể là áo đỏ, cho dù cái bóng áo đỏ của cậu ta đã ngủ say hay chưa, trên người kẻ này ít nhất còn cất giấu một áo đỏ!”
“Nhưng anh bằng lòng buông tha hay sao? Nếu như có thể khống chế toàn bộ bọn họ, vậy chúng ta có thể trực tiếp có được hai “cánh cửa”.” Lời kẻ mặc áo choàng đen nói hết sức dụ hoặc.
“Đây không phải vấn đề có bằng lòng hay không.” Số mười lạnh lùng nhìn kẻ áo đen: “Ngay mấy ngày trước, trong Hiệp hội còn mười hai người, nhưng bây giờ còn lại bao nhiêu?”
Trong đầu kẻ áo đen hiện lên câu trả lời, hắn ta im lặng một lúc, không nói thêm gì nữa.
“Mười hai thành viên Hiệp hội bây giờ chỉ còn lại ba người, mà cậu ta chỉ dùng thời gian chưa đến năm ngày đã làm được tất cả chuyện này. Cho nên đối với kẻ này, cẩn thận hơn cũng không đủ.” Trái tim số mười cũng đang rỉ máu, mỗi một con số đó đều đại diện cho một mạng người sống sờ sờ, là “bệnh nhân” mà bọn họ vất vả sàng lọc ra từ vô số người bình thường.
“Vậy chúng ta sẽ hành động dựa theo kế hoạch ban đầu.”
“Bắt đầu đi, đợi một thời gian nữa nói không chừng sẽ lại xuất hiện những biến cố khác.”
“Được.” Kẻ áo đen xoay cổ, hắn ta mặc kệ quỷ anh và Hùng Thanh đang giao chiến ở xa xa, cũng không để ý đến ma quỷ đang điên cuồng tấn công, một mình đi về phía giếng nước.
“Giang Linh, bảo chị con ngăn hắn lại!” Người phụ nữ họ Chu mở miệng, Giang Linh núp ở phía sau cô ta gọi tên chị mình trong không khí, một lát sau, Chu Tân Nhu người đầy vết thương phóng về phía kẻ áo đen.
“Nếu tôi dám đi ra, cô cảm thấy tôi sẽ sợ cô hay sao?” Tiếng cười trong miệng kẻ áo đen càng ngày càng lớn, áo choàng đen phía sau lưng hắn ta tung bay, một con quái vật màu đỏ máu, mặt người mọc đầy thân thể hiện ra!
“Tôi chưa bao giờ cảm thấy mình quá thông minh, chẳng qua là tất cả mọi người xung quanh đều quá ngu ngốc.” Hắn ta giơ tay chỉ về phía Chu Tân Nhu, con quái vật cả người đều là mặt người kia chắn trước người Chu Tân Nhu.
Trần Ca ở xa xa thấy cảnh này, trong lòng run lên: “Hiệp hội kể chuyện lạ vẫn còn một áo đỏ!”
Anh nghe thấy lời kẻ áo đen đó nói lúc trước, cũng có suy đoán đại khái đối với thân phận của kẻ này.
Kẻ áo đen mới gọi áo đỏ ra này rất có thể chính là bệnh nhân trong Khu Nội Trú Số Ba - Ngô Phi.
Chị của Giang Linh vốn đã bị thương, lần này cô lại đối mặt với bóng quỷ cao gầy kinh khủng gấp mấy lần áo đỏ, cho nên trận chiến vừa mới bắt đầu, kết quả đã được định trước.
Ngô Phi và ma quỷ đều là bệnh nhân nguy hiểm nhất trong Khu Nội Trú Số Ba, ma quỷ trên người hai người cũng đều đạt tới cấp bậc áo đỏ.
Không ai có thể cản trở kẻ áo đen, hắn ta đi tới bên cạnh giếng, nhìn vào bên trong, sau đó lấy một hộp gỗ từ trong ngực ra, mở nắp hộp, để lộ vết máu màu đen bên trong.
Qua mấy phút, nước trong giếng không xuất hiện bất kỳ biến hóa nào, kẻ mặc áo choàng đen khẽ mỉm cười: “Không có áo đỏ nào có thể giữ được tỉnh táo trước vệt máu này, đúng như suy đoán của tôi, nữ quỷ kia đã sớm không còn ở trong cái giếng này nữa!”
Kẻ áo đen cất hộp gỗ đi, nghiêng đầu nhìn về phía người phụ nữ họ Chu: “Nếu cô ta không có trong giếng này, vậy sẽ chạy đi đâu đây?”
Ánh mắt kẻ áo đen lạnh lùng khiến người ta cảm thấy giống như bị rắn độc theo dõi, hắn ta từ từ đi về phía đội ngũ cúng tế, áo đỏ thân đầy mặt người sau lưng đã hoàn toàn áp chế Chu Tân Nhu, hai bên vốn không phải cùng một cấp bậc.
“Từ nửa năm trước, chúng tôi đã bắt đầu điều tra thôn này, nữ quỷ không ở trong giếng nữa, cô vẫn luôn lừa gạt những thôn dân kia.” Kẻ áo đen nhìn người phụ nữ họ Chu, ánh mắt giống như đao, có thể đâm thẳng vào nội tâm, ở trước mặt hắn ta căn bản không thể giấu được điều gì.
Nghe thấy nữ quỷ không ở trong giếng nữa, người đầu tiên lên tiếng chính là những thôn dân có thân thể dị dạng ở bên cạnh, bọn họ ai ai cũng choáng váng, sau đó trong lòng sinh ra lửa giận vì bị lừa gạt.
Một thôn dân trong số đó muốn chất vấn người phụ nữ họ Chu, nhưng còn chưa mở miệng đã bị áo đỏ mặt mọc khắp người lôi đi.
“Tao không thích có kẻ xen ngang lời tao nói.” Giọng nói của kẻ áo đen trở nên lạnh lùng hơn, hắn ta đi tới bên cạnh người phụ nữ họ Chu: “Nhất định là cô biết nữ quỷ trong giếng đi đâu, đúng không?”