Trọng tâm của tất cả các câu hỏi đều quay trở lại thành phố màu đỏ, bản thân Trần Ca cũng rất ấn tượng với thành phố đó, nhưng anh không hiểu tại sao mọi người lại có vẻ muốn xây dựng một thành phố như vậy.
Những câu hỏi cũ đã được trả lời, thế nhưng những câu hỏi mới đã nhanh chóng xuất hiện.
Trần Ca lấy điện thoại di động ra và chụp bức tường, anh không quan tâm liệu sau khi đi ra khỏi thế giới đằng sau cánh cửa thì ảnh còn không, giờ cứ chụp đã rồi tính tiếp.
Bốn căn phòng ở tầng một đều đã được tìm kiếm một lần, ba người Trần Ca vẫn chưa tìm thấy bộ phận cơ thế của con búp bê vải.
“Anh à, chẳng lẽ anh còn muốn đi lên tầng nữa sao? Anh đã quên chuyện mà chúng ta gặp phải ở tòa nhà số 1 của chung cư Cửu Hồng rồi sao? Chắc chắn sẽ có một con quái vật rất nguy hiểm ẩn trên tầng!" Tiểu Tôn dương nanh múa vuốt, cố gắng khuyên can Trần Ca, nhưng thật không may, Trần Ca chưa bao giờ là kiểu người có thể bị thuyết phục, một khi đã quyết định làm điều gì, anh nhất định sẽ làm đến cùng, giống như khi anh tiếp quản nhà ma sau khi cha mẹ biến mất, lúc đó anh thậm chí còn không thể trả được hóa đơn điện nước, số tiền anh có cũng chỉ đủ để duy trì mạng sống.
Búa của bác sĩ nát sọ trong tay anh trở nên nặng hơn, Trần Ca thậm chí còn không thể kéo nó.
“Chắc chắn đã có một thứ gì đó bám vào người mình!”
Trên cổ anh nổi lên những mạch máu xanh, Trần Ca cố gắng vung mạnh nắm đấm, anh rất ghét cảm giác yếu đuối như thế này.
“Trần Ca, cậu nên nghỉ ngơi thật tốt đi. Tôi lo lắng cho sự an toàn của cậu hơn là Hướng Noãn, nhưng nếu cậu cứ cậy mạnh như vậy, tôi sợ rằng cậu sẽ ngã xuống trước khi tìm được Hướng Noãn đấy.” Ôn Tình đã phát hiện ra trạng thái cực kỳ bất thường của Trần Ca, không giống như làm việc quá sức chút nào, ngược lại giống như bị bệnh nặng hơn.
Những người bạn đồng hành đều đang ra sức thuyết phục Trần Ca, nhưng Trần Ca chỉ lắc đầu: “Tôi có một linh cảm rất xấu, sự bình ổn sắp bị phá vỡ, nếu như chúng ta không có đủ các con át chủ bài trong tay trước khi thảm họa ập đến thì chúng ta chắc chắn sẽ không sống nổi, hai người có thể hiểu ý tôi chứ?”
“Tôi không hiểu, tôi chỉ biết là trông cậu có vẻ mệt mỏi như sắp chết, giống như một đứa trẻ lần đầu tiên tham gia chạy marathon, cơ thể đã đạt tới cực hạn nhưng vẫn cố gắng gượng muốn hoàn thành cuộc chạy.” Ôn Tình còn muốn nói gì đó nhưng đã bị Trần Ca cắt ngang.
“Không hoàn thành tốt cuộc đua marathon thì cùng lắm chỉ tiếc nuối thôi, còn nếu như chúng ta dừng lại ở đây, vậy thì sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội để tiến về phía trước nữa.”
Trần Ca bước ra khỏi phòng 0011 và đi vào hành lang.
Cũng không biết là có phải bị ảo giác hay không, anh thực sự ngửi thấy một mùi thuốc khử trùng trong không khí.
Mùi này và mùi hôi thối trộn lẫn với nhau tạo thành một thứ mùi vô cùng kỳ lạ, khiến người ta bất giác muốn bịt miệng, bịt mũi lại.
“Cánh cửa sắt màu đen ở phía sau thế giới của những đứa trẻ khác cũng nồng nặc mùi thuốc khử trùng, chẳng lẽ mình đang càng ngày càng tiến gần hơn đến bí mật ẩn giấu của Minh Thai sao?”
Nắm chặt tay vịn cầu thang, Trần Ca đi lên tầng hai, hành lang này đã được bịt kín hoàn toàn, tất cả các cửa sổ đều được bịt kín bằng xi măng, điều thú vị hơn là ai đó đã vẽ một chiếc cửa sổ mới bằng máu lên chỗ xi măng lấp cửa sổ.
“Máu tượng trưng cho nỗi đau và thảm họa, còn cửa sổ tượng trưng cho thế giới bên ngoài và niềm hy vọng, cửa sổ được vẽ bằng máu thể hiện điều gì?”
Hành lang tầng hai vô cùng áp lực, giống như một không gian hoàn toàn bịt kín, đến cả gió cũng không có.
Bước vào hành lang, Trần Ca nhìn những cánh cửa trên tường, anh dừng bước.
Cửa phòng ở tầng hai khác với tầng một, không còn là cửa phòng bệnh với một ô cửa sổ nhỏ nữa mà là một cánh cửa sắt màu đen tuyền.
Những cánh cửa này rất giống những cánh cửa dùng để giam giữ tù nhân trong phòng biệt giam, trên cửa vẫn còn lưu lại vết máu và vết bẩn, trên cánh cửa có treo một chiếc khóa rất lớn.
“Không mở được?”
Trần Ca đã thử mở bằng chiếc chìa khóa mà anh tìm thấy ở chung cư Kim Hoa nhưng không thể đút vào được.
“Cánh cửa sắt màu đen, mùi thuốc khử trùng vẫn còn thoang thoảng trong không khí, đằng sau những cánh cửa này chắc chắn phải cất giấu bí mật cuối cùng của Minh Thai.” Cố nén cơn đau xé rách nơi khóe mắt, Trần Ca sử dụng Âm Đồng ghé vào những vết nứt trên cửa sắt nhìn vào trong, mọi thứ trong phòng đều tối đen như mực, trên sàn còn có rất nhiều đồ chơi đã bị hỏng và bị phá hủy.
Những món đồ chơi đó rất giống với một số đồ chơi mà Trần Ca chơi khi còn nhỏ, hầu hết chúng đều là đồ chơi mà bệnh viện mua theo yêu cầu của Minh Thai.
“Tất cả đồ chơi đều đã bị đập nát, không còn sót lại một cái nào, có vẻ như Minh Thai đã hiểu rõ, ngay cả khi nó chơi những đồ chơi giống như trước đây, nó cũng sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa.”
“Nó đã không còn là cái bóng của ai đó nữa, nó là một đứa trẻ bị ép điên.”
Không thể mở cửa, Trần Ca cũng chỉ có thể quan sát căn phòng theo cách này, khi anh định thu mắt lại và chuẩn bị đi về phía cánh cửa thứ hai thì toàn bộ tòa nhà lại đột nhiên rung chuyển, lần này biên độ rung động lớn hơn bất kỳ lần nào trước đó!
“Ngồi xổm xuống! Dựa vào tường!" Trần Ca nắm chặt búa của bác sĩ nát sọ, anh còn không thể đứng vững, loạng choạng ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ.
Tiếng la hét và gầm rú bên ngoài tòa nhà ngày càng trở nên dữ dội hơn, những con quái vật ẩn mình trong sương mù đen bắt đầu tấn công các tòa nhà trong cộng đồng như thể đang phát điên.
Các vết nứt bắt đầu xuất hiện trên bức tường, sương mù đen đã bắt đầu tiến vào trong tòa nhà!
“A!”
Ôn Tình đứng cách Trần Ca không xa hét lên một tiếng, cơ thể cô như bị một lực vô hình kéo đi, có người muốn kéo cô ấy xuống tầng.
“Trần Ca!” Ôn Tình hoảng sợ kêu cứu với Trần Ca, lúc này tòa nhà vẫn còn đang rung chuyển, Trần Ca cũng không có biện pháp tốt hơn, chỉ có thể mở mắt nhìn Ôn Tình bị lôi xuống tầng.
“Tiểu Tôn! Đuổi theo đi!" Dùng cả tay lẫn chân, Trần Ca hiếm khi chật vật như vậy, anh cùng Tiểu Tôn đuổi theo Ôn Tình xuống tầng một thì nhìn thấy Ôn Tình bị một lực kéo vào phòng 0097.
“Chúng ta cũng vào đi!”
Ngay khi Trần Ca cùng Tiểu Tôn bước vào phòng 0097, họ nghe thấy tiếng động lớn phát ra từ một tầng nào đó trên đầu họ, có vẻ như một cánh cửa sắt nào đó đã được mở ra và cánh cửa đập vào tường.
“Có thứ gì đó từ trong phòng chạy ra ngoài?”
Ba người trốn trong phòng 0097, Trần Ca đứng gần cửa nhất, anh tập trung toàn bộ sự chú ý vào hành lang bên ngoài.
Trong hành lang không ngừng vang lên tiếng thình thịch, và âm thanh ngày càng gần hơn.
Sau khoảng vài giây sau, từ khe cửa Trần Ca nhìn thấy một cái đầu gần như biến dạng hoàn toàn vụt qua cánh cửa.
Phía dưới cái đầu là thi thể hoàn toàn được tạo thành bằng những lời nguyền, những sợi tơ không xác định đan xen vào nhau, toát ra mùi hôi thối nồng nặc.
“Vừa rồi có phải là đầu của một con búp bê vải chạy qua không?”
Tốc độ của cái đầu cực nhanh, Trần Ca không thể nhìn rõ gương mặt, chỉ thấy một cái gáy đầy vết khâu.
Sau khi cái đầu lao ra khỏi tòa nhà thứ hai của chung cư Cửu Hồng, tòa nhà nơi ba người Trần Ca đang ở rung chuyển dữ dội hơn, như thể nó sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.
“Các bộ phận của con búp bê được đặt trong các tòa nhà khác nhau để ổn định toàn bộ khu chung cư, nhưng tại sao cái đầu ở tòa nhà thứ hai lại tự chạy ra ngoài? Chẳng lẽ tình hình đã đến mức nguy cấp rồi sao?”
Trần Ca nhận thấy mình đã đánh giá thấp những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, bọn họ biết rất rõ về Minh Thai, lần này khi bước vào cửa, có lẽ bọn họ cũng đã lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ, bọn họ đã gây rất nhiều áp lực cho Minh Thai.
“Có vẻ như phần lớn năng lực của Minh Thai sẽ được đặt vào Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, đó cũng là một tin tốt đối với mình.”
Dựa vào cửa phòng, Trần Ca chậm rãi ngồi xuống đất, hiện tại anh đang rất mệt mỏi, sự mệt mỏi như phát ra từ tận linh hồn, cho dù có nghỉ ngơi bao nhiêu cũng vô ích.
“Không thể cười trên nỗi đau của người khác vào lúc này được, tình trạng hiện tại của mình cũng không tốt, dù sao đây cũng là thế giới đằng sau cánh cửa của Minh Thai, có lẽ nó đang cố giết cả mình và những người trong Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa, giải quyết mối họa một lần và mãi mãi.”
Mặt đất rung chuyển, toàn bộ tòa nhà dường như bắt đầu nghiêng, các vết nứt xuất hiện trên tường, sương mù đen cũng liên tục xâm nhập vào tòa nhà.
“Nguy rồi, sau khi cái đầu rời đi, tòa nhà này sẽ không thể chặn được sương mù đen nữa, nơi này cũng không còn an toàn đâu.”
Trần Ca cố gắng đứng dậy nhưng anh đã quá mệt, các cơ không hoạt động nổi nữa, não bộ thì liên tục vật lộn với cơn buồn ngủ, cơ thể anh dường như đang cố gắng lấy lại tất cả sức lực đã bị vắt kiệt trước đó.
Lớp sơn tường màu trắng bắt đầu bong ra, lộ ra bức tường hoàn toàn dính máu, căn phòng 0097 mà bọn họ đang ở giống như trái cây bị bóc vỏ, chỉ khác dưới lớp vỏ xinh đẹp không phải thịt quả mọng nước mà là máu tươi đầm đìa.
“Đẩy bàn và tủ quần áo ra đây đi, chúng ta trốn trong góc nhà.” Trần Ca đã sớm học được kiến thức về phòng chống thiên tai động đất rất hữu ích, bọn họ chen chúc đứng trong góc ổn định nhất của căn phòng: “Một lát nữa sương mù đen có thể sẽ tràn vào trong phòng và những con quái vật trong sương mù đen cũng sẽ kéo đến, hai người nhất định phải chú ý xung quanh mình hơn.”
“Chúng ta chỉ có thể bị động canh giữ ở đây sao?” Tiểu Tôn yếu ớt hỏi.
“Thế nào? Cậu còn muốn chủ động ra tay sao?”
“Không phải, tôi nghĩ hay là chúng ta hãy quay lại tòa nhà A của chung cư Kim Hoa đi, có lẽ đó là nơi an toàn nhất ở đây rồi.”
“Cậu yên tâm, tôi nhất định sẽ quay lại khi đến thời điểm, con mèo của tôi vẫn ở đó đó.” Trần Ca chưa bao giờ yếu đuối như vậy, thậm chí giờ nói vào câu còn thở gấp.
Rung động không hề dừng lại mà càng thêm dữ dội hơn, Tiểu Tôn và Ôn Tình đều lo lắng tòa nhà cổ kính này sẽ không chịu nổi mà sẽ sụp đổ.
Trần Ca cũng không quan tâm đến điều này, phần lớn tòa nhà này là ký ức, trừ khi có vấn đề lớn xảy ra với Minh Thai, nếu không thì những tòa nhà này chắc chắn sẽ không dễ dàng sụp đổ.
“Hai người đừng lo lắng, tôi có một vấn đề muốn hỏi rõ ràng.” Trần Ca nhìn Ôn Tình: “Vừa nãy cô là người đầu tiên chạy, tôi nghĩ dường như cô bị ai kéo đi...”
“Hình như là Hướng Noãn.” Không đợi Trần Ca nói xong, Ôn Tình đã nói tiếp, hai tay ôm ngực: “Khi nó còn rất nhỏ, có một lần tôi nắm tay nó đi qua đường, mới đi được nửa đường, nó đã liều mạng lôi tôi chạy đi, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một chiếc ô tô mất lái chạy vụt qua người tôi, người ta nói rằng tài xế đã uống rất nhiều rượu.”
Chậm rãi giơ tay lên, Ôn Tình siết chặt các ngón tay lại: “Cảm giác bị nắm tay vừa rồi cũng giống như trước đây, thằng bé sẽ chỉ chủ động nắm lấy tay tôi khi nguy hiểm nhất, bình thường đứa nhỏ đó cũng rất ít khi nắm tay người lớn.”
“Nói cách khác, Hướng Noãn vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta, chỉ là chúng ta không nhìn thấy, liệu đây có phải là Hướng Noãn mà chúng ta đang tìm kiếm không?" Trần Ca hỏi một câu khiến cả Tiểu Tôn cùng Ôn Tình đều hoang mang, bọn họ cũng không biết Trần Ca đang lo lắng cái gì.
Thể lực của anh đang giảm sút nghiêm trọng như thể có người nào đó đang không ngừng ăn tươi nuốt sống cơ thể anh, anh nghi ngờ người đó chính là Hướng Noãn.
Nhìn không thấy, nhưng thực sự tồn tại.
“Mình cũng là một trong số chín đứa trẻ, nhưng mình không biết mình đại diện cho cái gì, có lẽ Minh Thai muốn lấy đi cơ thể của mình, dù sao thì nó vẫn luôn muốn trở thành mình.”
Dựa vào tường, cơ thể Trần Ca run lên cùng cả tòa nhà, anh nhắm chặt mắt lại, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ kinh hãi.
“Liệu có phải Minh Thai đã đoán được mình và Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa sẽ đi vào cửa lúc nào không?”
“Nó có thể đã đoán được rằng mình và bọn họ sẽ tìm thấy những đứa trẻ đó trước thời hạn và lấy đi khả năng đã bị tước đoạt của chúng.”
“Thực sự có rất ít người có thể bình tĩnh trước sức mạnh ở phía sau cánh cửa, xét cho cùng, sức mạnh đó đại diện cho hung thần, hầu hết bệnh nhân khi nhìn thấy năng lực đó đều sẽ nghĩ đến việc chiếm hữu chúng làm của riêng, giống như Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa và Giả Minh vậy.”
“Nếu như có thể lấy tất cả những năng lực đó làm của riêng rồi tiến vào cánh cửa cuối cùng cùng một lúc, chẳng phải tương đương với việc mang tất cả năng lực đó trở lại cùng một cánh cửa sao? Chỉ cần giết được mình và đám người trong bệnh viện, Minh Thai có thể vẫn tái sinh một cách hoàn mỹ!”
Trần Ca bị suy nghĩ của chính mình dọa sợ, một lúc sau mới bình tĩnh trở lại: “Bệnh Viện Bị Nguyền Rủa đã giết những đứa trẻ đó và lấy đi năng lực của chúng, nhưng mình thì khác, mình đã trả lại tất cả khả năng cho những đứa trẻ đó, để chúng được trở thành người bình thường.”
Lau mồ hôi lạnh trên trán, Trần Ca không ngờ rằng lòng nhân từ của mình có thể sẽ vô tình cứu mình một mạng khi ở phía sau cánh cửa: “Mình không tham lam, cho nên Minh Thai đã định trước là sẽ không thể ra đời một cách hoàn mỹ, nó sẽ bị thiếu đi rất nhiều năng lực, mọi chuyện vẫn còn có cơ hội.”
Các vết nứt trên tường càng ngày càng nhiều, sương mù màu đen trên hành lang cũng dần trở nên dày đặc.
“Bùm!”
Sương mù dày đặc trong hành lang, không ngừng có những tiếng động lạ phát ra từ trong đó.
“Trần Ca, cậu có nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ không.”
“Không.” Khi Trần Ca quay lại, anh phát hiện Ôn Tình đang đứng ngay bên cạnh mình, tay đang treo trên không trung, giống như bị ai đó nắm lấy: “Tay của cô?”
“Thằng bé đang ở đây, ngay trước mặt cậu...” Ôn Tình vừa dứt lời, cơ thể liền nghiêng về phía trước, cửa phòng 0097 bị mở ra, Ôn Tình trực tiếp chạy ra ngoài.
“Người phụ nữ này bị điên rồi phải không?” Tiểu Tôn còn đang ngồi xổm trên mặt đất, cậu ta không hiểu Ôn Tình đang làm cái gì.
“Đi theo cô ấy!” Trần Ca nghiến răng đứng lên, nắm lấy bả vai của Tiểu Tôn: “Ở đây có thể không an toàn nữa rồi.”
Sương đen tràn vào từ lối vào của hành lang, trong sương mù có những hàng đầu người nối với nhau, bò trên tường như những con rết.
“Đây là loại quái vật gì vậy?”
Trần Ca và Tiểu Tôn nâng đỡ nhau, hai người lao ra màn sương đen, chạy lên tầng.
Con quái vật không thể rời khỏi màn sương đen, nhưng dường như nó đã phát hiện ra Trần Ca và Tiểu Tôn, liên tục vặn vẹo cơ thể xấu xí và đáng sợ của chúng trong màn sương.
Khi lên đến tầng bốn, tình trạng cơ thể của Trần Ca đã đến cực điểm, Tiểu Tôn cõng anh trên lưng, đưa anh lên tầng sáu nơi Ôn Tình đang ở.
Từ tầng ba trở lên, cửa tất cả các phòng đều là loại cửa sắt màu đen, hầu hết các cửa đều bị khóa chặt, chỉ có cánh cửa trong cùng của tầng sáu là mở.
“Đầu của con búp bê có lẽ đã chạy ra ngoài qua cánh cửa này.” Trần Ca không nghĩ nhiều về điều đó, sau khi bước vào phòng anh mới sững sờ, cách bài trí của căn phòng giống với phòng ngủ của Trần Ca ở trên mái nhà ma cách đây hơn chục năm.
“Cái đầu lưu giữ ký ức, còn Minh Thai thì luôn tự nhốt mình trong căn phòng mà mình đã từng ở? Nó không biết rằng đây chỉ là một cảnh tưởng tượng của chính nó sao?”
Đằng sau mỗi cánh cửa màu đen đều ẩn chứa ký ức của Minh Thai, cánh cửa cuối cùng này cũng không ngoại lệ, Trần Ca chỉ không ngờ Minh Thai lại nhớ về ngôi nhà cũ của mình.
Nằm trên chiếc giường quen thuộc, trí nhớ của Trần Ca có chút không rõ, khi anh còn nhỏ, phòng ngủ của anh và cha mẹ đều ở tầng mái của nhà ma.
Sau đó, khi anh đi học, đi làm và khi trở về nhà một lần nữa thì cha mẹ anh đã biến mất, tầng mái của nhà ma cũng được biến thành phòng chứ đồ lặt vặt.
Tất cả những ký ức được Trần Ca xếp chồng lên trên tầng mái, cũng chính nơi này là nơi anh tìm thấy chiếc điện thoại màu đen và con búp bê do chính anh làm ra.
“Mình đã quên mất cái cảm giác này, không ngờ Minh Thai còn nhớ rõ.”
Nghĩ đến đây, Trần Ca đột nhiên ngồi dậy, anh thật vất vả mới mở được một cánh cửa ở bên cạnh, đây là cánh cửa phòng vệ sinh trong phòng ngủ của anh.
Hai tay chống lên bồn rửa mặt, Trần Ca ngẩng đầu nhìn về phía tấm gương phía trên bồn rửa mặt!
“Tất cả mọi thứ đều giống như trong trí nhớ, ngay cả gương và nó trong gương cũng không có gì thay đổi...”
Hai tay Trần Ca nổi đầy gân xanh, đồng tử thu nhỏ lại, nhìn chằm chằm vào tấm gương trước mặt.
Trên mặt gương ố vàng đầy vết bẩn phản chiếu khuôn mặt của hai đứa trẻ, bọn chúng trông giống hệt nhau.
Chỉ có điều một gương mặt thì mềm mại dịu dàng, trong mắt như có ánh sáng không bao giờ tắt, còn gương mặt còn lại có một đôi mắt trũng sâu, đôi mắt kia dường như chứa đầy tội ác của toàn bộ thế giới!