“Hứa Âm, cái này cho anh.”
Một bài hát được viết trên bản nhạc phổ nhuốm máu, mỗi nốt nhạc đều để lộ ra giai điệu vui tươi.
Âm thanh dòng điện sột soạt vang lên bên tai, Hứa Âm không chạm vào nhạc phổ trong tay Trần Ca.
Anh ta lặng lẽ đứng tại chỗ, vẫn như mọi khi, luôn đứng canh bên cạnh Trần Ca, không nói năng gì, thờ ơ với tất cả mọi thứ.
Bị người mình yêu nhất lừa dối, bị người mình yêu nhất làm tổn thương, bị người mình yêu nhất cắt cơ thể.
Dường như Hứa Âm đã không còn là chính mình kể từ lúc nhát dao do chính người anh ta yêu đâm thẳng vào tim.
Tất cả ước mơ, tất cả hạnh phúc, tất cả tình yêu đều tan thành mây khói.
Anh ta uống cạn ly rượu của người mình yêu nhất mà không hề có chút đề phòng nào, và trong lúc hoảng hốt thì lại nhìn thấy người đó đang cầm dao đứng bên cạnh mình.
Anh ta muốn hét lên nhưng không thể phát ra tiếng, muốn vùng vẫy nhưng lại không thể kiểm soát được cơ thể của mình.
Anh ta chỉ có thể nhìn vào khuôn mặt của người mình yêu nhất, để nỗi tuyệt vọng từ từ nhấn chìm bản thân.
Từ sau khi Hứa Âm trở thành lệ quỷ, anh ta đã đánh mất lý trí, mỗi khi gặp phải kẻ địch, cho dù đối thủ có mạnh đến mấy, anh ta cũng sẽ lao lên như điên.
Anh ta muốn được hồn phi phách tán, muốn chấm dứt sự tuyệt vọng và đau đớn này, anh ta vẫn luôn chủ động tìm đến cái chết.
Nhưng một con người như vậy lại gặp được Trần Ca.
Bất cứ khi nào anh ta trở nên điên cuồng tuyệt vọng và bị sự đau đớn hành hạ đến mức không thể chịu đựng nổi, Trần Ca sẽ luôn ở bên cạnh và giúp anh ta chữa trị vết thương.
Ánh mắt Trần Ca khi nhìn vào anh ta chưa bao giờ có sự sợ hãi và chán ghét, chỉ có sự dịu dàng và quan tâm.
Trên thế giới này, người duy nhất có thể thực sự hiểu Hứa Âm chính là Trần Ca.
“Cầm lấy đi, so với việc muốn anh trở nên mạnh mẽ, tôi càng hi vọng anh lại có thể tươi cười vui vẻ như trước kia hơn.”
Trần Ca đưa nhạc phổ cho Hứa Âm, nhưng khi Hứa Âm chạm vào tờ nhạc phổ, tờ nhạc phổ cũ nát ngay lập tức bị nhuốm màu đỏ tươi.
Lời bài hát tươi đẹp đang rung lắc và mờ dần đi, tạo thành những lời hát mới.
“Tôi là một con chim đã mất đi giọng hót, không ai có thể nghe thấy tiếng kêu của tôi.”
“Người tôi yêu nhổ hết lông và đâm một nhát dao vào trái tim tôi.”
“Bọn họ ôm xác tôi vào lòng, nói rằng tất cả những điều này cũng là vì muốn tốt cho tôi.”
“Tôi hiểu, tôi biết.”
“Người cô ấy yêu, cô ấy muốn tự tay làm ra.”
Những dòng chữ máu xuất hiện trên nhạc phổ, xé nát sự đẹp đẽ, để lộ ra một mặt đẫm máu và tàn nhẫn.
Trong toàn bộ quá trình, Hứa Âm không làm bất cứ điều gì, anh ta chỉ mới cầm vào tờ nhạc phổ cũ nát mà thôi.
“Không thể quay lại...”
Một con chim với cơ thể chồng chất vết thương, bị dao đâm xuyên qua, và mất đi giọng hót trong trẻo.
Bản nhạc phổ tươi đẹp đã bị thấm đẫm máu, tuột khỏi bàn tay của Hứa Âm, ngay khi nói sắp rơi xuống đất thì lại được một đôi tay bắt lấy.
“Không sao đâu, đừng ép bản thân chấp nhận những điều tốt đẹp của quá khứ, bây giờ anh cũng có thể có được hạnh phúc của riêng mình mà.”
Trong mắt Trần Ca như có ánh sáng, anh vỗ vỗ vai Hứa Âm: “Anh đã thay đổi rất nhiều kể từ khi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, tôi vẫn sẽ luôn ở bên cạnh anh.”
Sau khi tìm được trái tim của mình, cảm xúc của Hứa Âm đã ổn định hơn rất nhiều, anh ta không còn bị nỗi đau và sự tuyệt vọng chi phối nữa, và trong thế giới của anh ta cũng bắt đầu có những mảng màu khác.
“Đến một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cho anh và tất cả mọi người trong nhà có được hạnh phúc.”
Trần Ca đặt tờ nhạc phổ nhuốm máu lên bàn, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy uy lực.
Đứng trước Trần Ca, Hứa Âm hơi mở miệng nhưng không phát ra âm thanh, những ngón tay tái nhợt của anh ta nhẹ nhàng lướt qua bản nhạc phổ, cơ thể từ từ biến thành tơ máu.
Hứa Âm cầm lấy bản nhạc phổ, khi cơ thể sắp tiêu tan, anh ta đã viết một bài hát ngắn xuống cuối cùng bản nhạc phổ.
“Thế giới lấy đi tất cả sức lực của tôi, nhưng tôi vẫn nguyện đóng góp một bài hát.”
Phòng đạo cụ khôi phục lại sự bình yên, Trần Ca nhìn vào nơi Hứa Âm biến mất.
Vào giây phút cuối cùng trước khi Hứa Âm biến mất, Trần Ca phát hiện ra một sức mạnh vô cùng đáng sợ xuất hiện bên trong cơ thể Hứa Âm, dường như anh ta mới phá vỡ được một xiềng xích vẫn luôn chạm khắc những hoa văn màu đen trong trái tim của anh ta.
“Có phải Hứa Âm đã suy nghĩ thông suốt chuyện gì đó rồi không? Hơi thở của anh ta đột nhiên tăng lên, hơn nữa hơi thở đó cũng bắt đầu khác với những áo đỏ khác, hoa văn màu đen trong trái tim của anh ta rất giống với hoa văn trên váy của Trương Nhã, chẳng lẽ Hứa Âm cũng đã tự gieo một hạt giống hung thần vào người mình sao?”
“Những thứ mà mình quay được ngẫu nhiên trong điện thoại màu đen có thể có tác dụng lớn như vậy với áo đỏ sao? Không đúng, ngoại trừ việc độ hảo cảm của Môn Nam đối với mình tăng mạnh thì thực lực của chính cậu ta cũng không có tiến bộ gì, xem ra thứ này cũng là tùy từng người.”
Những vật phẩm rút ra từ bàn xoay được cất kỹ trong phòng đạo cụ chính là quá khứ của lệ quỷ, những vật phẩm đó có thể giúp lệ quỷ và áo đỏ trở nên hoàn hảo hơn, nhưng dù sao thì nó cũng chỉ là vật ngoài thân.
Lý do cơ bản khiến Hứa Âm xảy ra thay đổi lớn như vậy vẫn là nằm ở chỗ Trần Ca.
Ai có thể ngờ rằng một con quỷ một lòng "muốn chết" lại gặp được người dịu dàng nhất.
...
Lúc tám giờ tối, cửa một cửa hàng tạp hóa trên phố Tây trong thành phố cổ bị đạp tung.
Nhiều đồ ăn vặt và hàng tạp hóa bị vứt trên mặt đất, không lâu sau đó, một thanh niên mặc áo sơ mi trắng bị lôi ra khỏi phòng.
“Anh Báo, anh Ưng, chuyện này không liên quan đến người nhà, chúng ta đã nói trước đây rồi mà, em nhất định sẽ đưa tiền cho mấy anh.” Trên mặt người thanh niên bê bết máu, nhưng dường như cậu ta không cảm thấy đau đớn, vẫn vùng vẫy để đứng dậy.
“Mày nghĩ bọn tao còn có thể tin mày được nữa sao? Thỏ khôn còn biết đào 3 hang! Nếu như không phải mày cứ liên tục đổi chỗ trốn, bọn tao cần gì phải đi tìm như thế này?" Anh ta đập vỡ chai bia trên tay, một người đàn ông trung niên cởi trần bước ra khỏi phòng, chỗ khóe mắt của anh ta có một vết sẹo, trên cánh tay còn xăm hình đầu báo.
“Anh Báo! Tối đa ba ngày! Em nhất định sẽ gom góp đủ rồi đưa tiền cho anh!" Người thanh niên quỳ rạp trên mặt đất, liên tục nhấn mạnh.
“Mày lấy gì trả?” Anh Báo chộp lấy chai bia đã bị đập vỡ và đưa đầu nhọn nhất vào sát mặt người thanh niên: “Tao nghĩ cửa hàng của ông nội què của mày cũng phải đáng giá vài đồng, bảo ông ta bán tiệm đi, có thể sẽ đủ tiền trả đấy.”
“Không được! Tuyệt đối không được! Đây là của ông em...”
“Mày nói mấy câu vô dụng làm gì! Mày làm gì có tư cách nói không được?" Một người đàn ông khác vỗ vỗ eo của mình, hình như nơi đó có giấu một con dao.
“Đừng làm gì gia đình em, cho dù có chuyện gì xảy ra thì em cũng sẽ đưa tiền cho mấy anh! Ba ngày nữa, cho em ba ngày nữa thôi!”
“Được rồi, nếu ba ngày nữa mày không giao tiền cho bọn tao, bọn tao sẽ đến lấy một cái tay của mày.” Anh Báo túm tóc người thanh niên, để người thanh niên nằm trên mặt đất nhìn vào mắt mình: “Trước đây cũng có người muốn trốn nợ tao, nhưng sau đó tao đã chém đứt một cái tay của anh ta, máu chảy đầy đất, không thể nào cầm lại được, mày có muốn nhìn thử cánh tay đó không? Tao vẫn giữ nó lại như là một vật kỷ niệm đấy.”
“Không cần, không cần, em nhất định sẽ tìm mọi cách để trả lại tiền cho mấy anh.” Người thanh niên hèn mọn quỳ trên mặt đất, mãi cho đến khi anh Báo và anh Ưng rời đi.
Cậu ta lau vết máu trên mặt, cúi đầu đẩy cửa tiệm tạp hóa ra.
Đồ uống và chai rượu đều bị đập vỡ, kệ hàng bị lật úp, một ông lão què đang ngồi giữa căn phòng nhỏ.
Ông cụ tuổi tác đã cao, bị chai rượu đập vào đầu, máu loang lổ trên mái tóc bạc trắng.
“Cậu là ai?”
Trong căn phòng nhỏ, ngoại trừ ông lão còn có một người đàn ông trung niên mặc áo đỏ, trên tay anh ta còn cầm cồn và tăm bông, cẩn thận lấy mảnh kính vỡ ra khỏi vết thương trên đầu ông lão.
“Tại sao những người đó chỉ đánh ông cậu mà không đánh cậu?” Trong giọng nói của người đàn ông áo đỏ không hề có một chút cảm xúc nào.
“Ông tôi muốn bảo vệ cửa hàng nhỏ này, cho nên đã đánh nhau với bọn họ...”
“Cậu nợ bọn họ bao nhiêu?”
“Ba trăm nghìn, thực ra ngay từ đầu tôi nợ bọn họ năm chục nghìn, lãi mẹ đẻ lãi con, bây giờ bọn họ bắt tôi trả lại ba trăm nghìn.” Người thanh niên chạy lại chỗ ông lão, giúp ông lão xử lý vết thương, tay cậu ta vẫn luôn cầm lấy tay của ông lão, nội tâm không hề bình tĩnh giống như vẻ bề ngoài của mình: “Tôi đã trả cho bọn họ bảy mươi nghìn, nhưng bọn họ vẫn cứ đến thúc giục trả tiền, tôi thật sự không có tiền.”
“Tại sao cậu lại nợ tiền họ?”
“Bởi vì...”
“Cậu thích đánh bài sao?” Người đàn ông trung niên áo đỏ trực tiếp mở miệng.
“Tôi... Ừ.” Chàng trai không dám nói nữa, cậu ta cũng không dám nhìn mặt ông lão.
“Những người thích đánh bài, không thể thắng được.” Người đàn ông trung niên áo đỏ đứng dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm người thanh niên: “Nếu cậu có thể tìm được việc và đi làm ổn định, tôi có thể giúp cậu trả món nợ đó.”
“Anh muốn giúp tôi sao?" Cậu thanh niên tuyệt vọng, nhìn người đàn ông mặc áo đỏ, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp: “Cảm ơn anh, tôi nhất định sẽ trả lại tiền cho anh! Nhưng anh có thể nói cho tôi biết thông tin liên hệ của anh không!”
“Tôi giúp cậu, là bởi vì tôi nhìn thấy bản thân từng hèn mọn quỳ rạp trên mặt đất từ trên người cậu. Tôi cũng đã từng cùng đường, nhưng lúc đó không có ai giúp tôi.” Đôi mắt của người đàn ông đầy tơ máu: “Tôi không cần cậu trả nợ, cậu chỉ cần chăm sóc cho ông nội mình thật là tốt, sau này nếu như cậu vẫn còn đi đánh bài, tôi sẽ đến lấy mạng của cậu.”
Người đàn ông mặc áo đỏ bước ra khỏi cửa hàng, cậu thanh niên vội vàng đuổi theo: “Anh đi đâu vậy?”
“Tôi chuẩn bị đi tìm đám người vừa rời khỏi để đòi nợ.”
“Bọn họ cũng nợ tiền anh sao?”
“Tiền sao?” Người mặc áo đỏ duỗi cánh tay vẫn luôn đút túi ra: “Bọn họ nợ tôi một cánh tay.”
...
Trong phòng VIP của hộp đêm Gia Hào, một số đôi nam nữ đang thỏa thích ăn chơi, đèn trong hộp đêm lóe lên vài cái rồi vụt tắt, hình như có ai đó cắt đứt mạch điện.
“Mẹ khiếp! Mất điện sao? Phục vụ đâu rồi?”
“Tiểu Báo! Mày chọn được cái chỗ rách nát gì vậy? Tại sao trên hành lang không có một ai vậy?”
“Thật là mất hứng mà!”
Tiếng hát chói tai biến mất, hộp đêm yên tĩnh đến đáng sợ, miệng mọi người giống như bị khâu lại.
“Có ai không? ĐCM! Tối đen như mực, chuyện quái gì đang xảy ra vậy!”
Anh Báo và anh Ứng đi theo sau một người đàn ông to béo, cả ba người bước ra khỏi phòng, đi loanh quanh một lúc lâu mới thấy một người.
Người đàn ông đang ngồi giữa sảnh chính, mặc một chiếc áo khoác màu đỏ như máu.
“Này! Gọi mày đấy! Tai bị điếc à?" Anh Bác đã văng ghế sô pha sang một bên: “Mày có thấy người phục vụ ở đâu không?”
Người đàn ông mặc đồ đỏ nhấp một ngụm rượu trong ly, không thèm liếc mắt nhìn anh Báo một cái, bước thẳng đến chỗ tên mập.
“Người này có chút kỳ quái.”
“Mày làm gì vậy! Dừng lại!" Anh Ưng đứng chắn trước mặt tên béo.
“Trước đây tôi có nợ tiền mấy người, ông chủ bảo tôi đến đây trả lại tiền.” Người đàn ông mặc áo đỏ lấy một tấm thẻ từ trong túi ra: “Đây là tiền mà tôi đã nợ mấy người.”
Anh Ưng nhìn về phía người đàn ông to béo nhưng người đàn ông to béo kia lại không buồn hỏi han gì, có người đến đưa tiền là chuyện tốt, làm sao có thể không tiếp nhận được?
“Tiền tao đã nhận rồi, mày có thể đi đi.” Người đàn ông to béo luôn cảm thấy người đàn ông mặc áo đỏ trước mặt có chút quen mắt, trong lòng có dự cảm rất xấu.
“Tôi đã trả lại số tiền mà tôi nợ mấy người, bây giờ mấy người cũng nên trả lại những thứ đã lấy của tôi đi chứ.” Người đàn ông trung niên mắc áo đỏ đút một tay vào túi, đứng giữa sảnh chính, vô số tơ máu rủ xuống từ trần nhà, máu tươi loang khắp sàn nhà.
“Bọn tao không có cầm đồ của mày...” Người đàn ông to béo nhìn khuôn mặt của người đàn ông trung niên, hai mắt từ từ mở to, vẻ mặt đột nhiên trở nên méo mó, trong đầu chợt hiện lên một cái tên sắp bị quên lãng.
Bạch Thu Lâm!
“Không nhớ rõ sao?” Đôi mắt đỏ rực của người đàn ông trung niên nhìn chằm chằm vào ba người đứng trong sảnh chính, quần áo đỏ như máu, sát khí lạnh lẽo xông lên tận nóc nhà.
“Cái tay đó, tôi đã tìm rất lâu đấy.”
...
Chín giờ rưỡi tối, Trần Ca gọi tất cả áo đỏ ở cảnh dưới lòng đất lên.
Sau khi mọi người đợi vài phút, Bạch Thu Lâm mới lững thững bước đến, hơi thở trên người anh ta tỏa ra đã thay đổi đáng kể so với trước đó, những khiếm khuyết do nuốt chửng Hùng Thanh đã biến mất, trong mắt có nhiều hơn một loại sức mạnh khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Nhìn thấy sự thay đổi trên người Bạch Thu Lâm, Môn Nam bĩu môi: “Áo đỏ mà mình không thể đánh bại lại có thêm một tên nữa, phiền chết đi được.”
“Được rồi, mọi người đến đông đủ.” Trần Ca vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng: “Hôm nay tôi gọi mọi người đến đây là để đón một đồng nghiệp mới.”
“Những lời này của anh muốn lừa ai chứ! Gọi nhiều áo đỏ đến như vậy để đón tiếp đồng nghiệp mới sao? Không sợ người mới đột tử sao?" Môn Nam lẩm bẩm, sau đó liếc nhìn Bạch Thu Lâm với ánh mắt đầy ghen tị: “Khi nào tôi mới trở nên mạnh mẽ hơn đây?”
“Có tổng cộng chín đồng nghiệp mới, tôi đã ghi tất cả thông tin và đặc điểm của họ ra rồi, mọi người nhớ kỹ một chút, đến lúc đó đừng gọi nhầm người.”
Sau khi tất cả áo đỏ đều nhớ kỹ, Trần Ca cầm cuốn truyện tranh và thu tất cả mọi người vào trong đó, sau đó bắt taxi và rời khỏi nhà ma.
Lần đầu tiên anh đến một khu chung cư ở thành phố cổ, nơi này có nhịp sống rất chậm, hầu hết những người sống ở đây là người già và trẻ em.
Leo một mạch lên tầng bốn, Trần Ca dừng lại trước cửa phòng vệ sinh công cộng.
Cánh cửa phòng cũ nát được bịt kín bằng một tấm ván gỗ, chủ nhà còn gắn thêm hai ổ khóa lớn, trên cửa có dán vài mảnh giấy vàng.
“Chắc là ở đây rồi.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ từ trong ba lô ra và mở khóa cửa nhà vệ sinh.
Anh đẩy cánh cửa phòng vệ sinh ra, nhìn thấy rất nhiều tờ báo và tạp chí nằm rải rác trên mặt đất.
“Xem ra đã lâu không có ai đi vào phòng vệ sinh này.”
Theo thông tin mà điện thoại màu đen cung cấp, Trần Ca đi đến ngăn thứ 4, anh đẩy cánh cửa phòng ngăn nhiều lần và phát hiện cánh này đã bị khóa từ bên trong.
Quay người đi vào phòng ngăn thứ ba, anh bước lên bồn cầu đã được kê sẵn mấy tờ báo, nắm lấy vách ngăn và dùng Âm Đồng để nhìn vào bên trong ngăn thứ tư.
Trong căn phòng chật chội, có một ông chú đang ngồi im.
Khuôn mặt của ông chú đó rất uể oải, dường như không quan tâm đến bất cứ điều gì, ngay cả khi phát hiện ra người sống nằm úp sấp nhìn mình, anh ta cũng không có ý định hù dọa đối phương.
“Này! Anh có muốn thay đổi bản thân với tôi không?" Trần Ca hét vào mặt ông chú.
Người đàn ông trung niên ngồi trên bồn cầu nhìn xung quanh, sau đó khó hiểu ngẩng đầu lên, chỉ tay về phía chính mình: “Cậu có thể nhìn thấy tôi sao?”
“Đương nhiên, tôi có mở một nhà ma, nhìn thấy ma không phải là một chuyện hết sức bình thường sao?" Trần Ca cười híp mắt, nhìn người đàn ông trung niên: “Anh có muốn bước ra khỏi vùng an toàn của mình và bắt đầu một cuộc sống mới không?”
“Không muốn.” Người đàn ông trung niên cúi đầu tiếp tục đọc tờ báo trên tay mình, hoàn toàn không ý định để ý tới Trần Ca.
“Tôi muốn thay đổi cùng với anh, hãy trở thành nhân viên trong nhà ma của tôi đi.” Trần Ca lật cuốn truyện tranh, tiếng lật trang vang lên trong phòng ngăn.
“Cậu bị bệnh à?” Người đàn ông trung niên không nhịn được ngẩng đầu lên, lúc này cả phòng vệ sinh công cộng đều bị che kín bởi tơ máu, một lúc sau, bên cạnh vách ngăn đã xuất hiện mười cái đầu đỏ rực.
“Tôi đang rất nghiêm túc, xin hãy nhìn vào mắt mười của mười áo đỏ trên vách ngăn và cân nhắc kỹ lưỡng.” Trần Ca nói một cách khá chân thành.
Đặt tờ báo trên tay xuống, người đàn ông trung niên bị mười áo đỏ vây quanh lao ra khỏi phòng và nắm lấy tay Trần Ca: “Cậu và tôi vừa quen đã thấy thân, từ hôm nay trở đi mạng của tôi sẽ là của cậu.”
“Cái kia... Anh rửa tay chưa?”
“Aristotle đã từng nói, người ngồi trên bồn cầu không nhất thiết phải là đi vệ sinh, có thể anh ta đang tìm kiếm một góc của cuộc sống, suy nghĩ về bí ẩn cuối cùng của vũ trụ.”
“Anh còn hiểu triết học sao?”
“Có biết một chút.”