Trần Ca mặc đồng phục bác sĩ, cầm búa trong tay, dừng ở ngã ba đầu tiên. Lần này anh đi vào nhà ma không phải để cứu khách tham quan mà là chuẩn bị dựa vào điều kiện khép kín của nhà ma để bắt sống hai kẻ bị nghi là người trong Hiệp hội kể chuyện lạ.
“Bọn họ chạy đến bên nào rồi nhỉ?”
Trần Ca lẳng lặng đứng ở giao lộ, vểnh tai lắng nghe, không bao lâu sau, cái giếng sâu ở chỗ hành lang kia truyền ra tiếng động.
Lộc cộc, lộc cộc...
Một cái đầu người như bị đẩy bởi một lực nào đó, tự lăn ra ngoài.
“Lại chạy loạn khắp nơi.” Trần Ca đi tới chỗ đầu người, anh cho là cái đầu người này không tìm được cơ thể của mình nên mới lăn ra nhờ giúp đỡ.
Nhưng không đợi anh tới gần, đầu người đã lăn sang một hướng khác, tốc độ không nhanh không chậm, vừa đủ để Trần Ca có thể đuổi kịp.
“Nó đang dẫn đường cho mình?”
Trần Ca không hề do dự, đi theo sau đầu người.
Gió lạnh thổi qua bộ đồng phục bác sĩ nhuốm máu, Trần Ca đeo mặt nạ da người, cầm trong tay cái búa lớn màu đỏ tươi, đuổi theo đầu người chuyển động, chậm rãi đi vào sâu trong nhà ma.
...
Dương Thần nhìn thấy Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh đi tới, trong lòng vui mừng. Cậu ta thấy, mặc kệ đối phương là khách tham quan hay là nhân viên, đối với bọn họ cũng chỉ có ích chứ không có hại.
“Các người mới từ trong đó đi ra à?” Ngụy Ngũ liếc nhìn ba sinh viên y, giọng nói vô cùng lạnh nhạt, hình như hắn ta cảm nhận được sự uy hiếp cho nên không định tiếp tục giả vờ nữa.
“Đúng thế.” Dương Thần vốn muốn nhờ Ngụy Ngũ giúp đỡ, thế nhưng cậu ta nhận ra thái độ của Ngụy Ngũ không ổn, mang đến cho người ta cảm giác không dễ chịu, không hề giống dáng vẻ của một người làm việc trong ngành dịch vụ nên có.
“Trong cảnh tượng đó mấy người đã gặp phải cái gì vậy? Sao trông có vẻ chật vật thế?” Khổng Tường Minh cũng đi tới.
Thái độ của hai người khiến ba sinh viên pháp y hơi nghi ngờ, bọn họ vốn tưởng Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh là nhân viên nhà ma, thế nhưng phản ứng của hai người kiểu này lại khiến ba sinh viên pháp y hơi dao động.
“Hai người kia quả thực không biết rõ về bố trí trong nhà ma, hay họ đang cố ý đùa tụi mình?”
Nhóm sinh viên pháp y vẫn chưa nghĩ ra đáp án, Ngụy Ngũ và Khổng Tường Minh thì đã có phản ứng bất thường. Hai người họ đột nhiên quay đầu, đồng thời nhìn chằm chằm cửa kính của Trường Dân Lập Tây Thành, động tác hoàn toàn đồng đều.
“Hai người đang nhìn gì vậy?” Dương Thần hơi bất an, cậu ta lui về bên cạnh bạn đồng hành của mình, tình hình hiện tại trở nên hơi phức tạp.
Qua khoảng một hai giây, cửa kính của Trường Dân Lập Tây Thành bỗng dưng bị mở ra, một mùi lạ thoang thoảng bay ra ngoài.
“Ngoại trừ những con rối đó, không ngờ bên trong nhà ma này còn nhốt đám ma quỷ khác. “ Giọng nói của Ngụy Ngũ rất thấp, nếu như không phải cần thiết, bọn họ tuyệt đối sẽ không bại lộ thân phận của mình trước người ngoài.
“Vị kia trên người tôi đã tỉnh lại, nó có vẻ đói rồi.” Khổng Tường Minh muốn tỏ ra bình tĩnh hơn, một đôi tay đặt lên bả vai hắn ta, ngay sau đó có một cái đầu người gầy quắt nhô ra từ sau lưng hắn.
“Anh điên rồi à? Vẫn còn có người khác ở đây!” Ngụy Ngũ muốn ngăn cản Khổng Tường Minh nhưng mà không còn kịp, ba sinh viên pháp y bên cạnh đã thấy hết.
“Vị trên người tôi sức lực rất mạnh, lúc nó đói bụng tôi vốn không khống chế được nó.” Giọng nói của Khổng Tường Minh bình tĩnh, giống như chuyện thế này không phải mới trải qua lần đầu tiên: “Bị ba sinh viên này nhìn thấy cũng không sao, giải quyết luôn một thể là được, chỉ là đáng tiếc cái thân phận này.”
Chó sủa là chó không cắn, Ngũ Ngụy thật không ngờ kẻ ít nói như Khổng Tường Minh, lúc thật sự làm việc lại không hề qua loa.
“Được rồi, đúng lúc vị trên người tôi cũng đói bụng.” Sau gáy của Ngụy Ngũ lờ mờ có tia máu đang vặn vẹo, hắn ta quay đầu liếc nhìn ba sinh viên y, điều khiến hắn ta kinh ngạc chính là ba sinh viên kia chẳng những không sợ mà còn bày ra vẻ mặt quả nhiên là như thế.
“Thế mà không sợ?” Ngụy Ngũ cũng không biết trước đó ba sinh viên này đã trải qua những gì, so với thứ bọn họ vừa trông thấy thì quái vật trên người thành viên Hiệp hội kể chuyện lạ còn đáng yêu hơn nhiều.
“Ba sinh viên này giao cho anh.” Khổng Tường Minh một mình đi vào trong cảnh tượng Trường Dân Lập Tây Thành, trong bóng tối mơ hồ có thể trông thấy có thứ gì đó chui ra từ lưng hắn ta.
Nhìn thấy một mình Khổng Tường Minh đi vào phòng ngủ của nam sinh, biểu cảm của ba sinh viên pháp y mỗi người một vẻ.
“Hay là ngăn anh ta lại?” Lý Tuyết hơi không đành lòng.
“Bớt lo nghĩ đi, hai người này chắc chắn là diễn viên nhà ma.” Phản ứng đầu tiên khi du khách bình thường trong nhà ma nhìn thấy người giả quỷ nhất định sẽ nghĩ đối phương là diễn viên nhà ma.
Vương Diễm vịn vách tường, gắng gượng đứng dậy, cậu ta bị dọa sợ đến phát khóc, nhưng giọng điệu nói chuyện vẫn không có thay đổi gì quá lớn.
Cậu ta dụi mắt một cái, lảo đảo đi tới chỗ Ngụy Ngũ: “Chúng tôi không chơi nữa, phiền anh dẫn chúng tôi ra ngoài.”
Gương mặt trên gáy của Ngụy Ngũ sắp thành hình, nhưng sau khi hắn ta nghe được lời nói của Vương Diễm lại phải dừng lại: “Bảo tôi đưa các cậu ra ngoài?”
“Đúng vậy, ba người bọn tôi nhận thua.”
Cái giọng điệu đương nhiên phải vậy này là sao?
Ngụy Ngũ hoàn thành nhiệm vụ của Hiệp hội kể chuyện lạ, cũng tự mình tạo ra không ít chuyện lạ, mỗi một lần sau khi nạn nhân nhìn thấy dáng vẻ kinh khủng của hắn ta đều sợ đến mức nói năng lộn xộn.
“Đi thôi.” Hai chân Vương Diễm run lên, cậu ta một tay đỡ đầu, một tay chủ động nắm lấy cánh tay Ngụy Ngũ: “Đầu tôi hơi choáng, đại ca, xin anh đừng chậm trễ thời giờ nữa, buổi chiều chúng tôi còn có lớp.”
Cánh tay bị người níu lại, Ngụy Ngũ vùng ra hai lần mà không bỏ được: “Cậu mù à? Không thấy gương mặt đầy máu sau đầu tôi à? Có thể tôn trọng chút không?”
“Chúng tôi đều nhận thua, bỏ cuộc rồi, anh còn muốn thế nào nữa?” Trong lòng Vương Diễm cũng cực kì tủi thân, ngày hôm nay coi như chính mình đã mất hết cả mặt mũi.
Ngụy Ngũ cảm thấy chỗ nào đó có vấn đề, hắn ta nhận ra ba sinh viên này hình như hơi bất thường.
Đêm dài lắm mộng, hắn ta quyết định không nói nhảm nữa, trực tiếp ra tay: “Chỉ sợ các cậu không ra nổi.”
Tơ máu sau gáy đan thành một gương mặt quỷ dị đầy máu, gương mặt này chỉ có ngũ quan mơ hồ, tơ máu bắt đầu chuyển động, dần dần trở nên có vài chỗ giống với Vương Diễm.
“Ông anh, đừng có chỉnh mấy cái thứ đồ lòe loẹt đấy nữa có được không. Có thể sống sót đi ra từ trong cảnh tượng ẩn, bây giờ tôi cũng coi như là người xấu rồi, anh còn cứ lằng nhằng như vậy, tôi thật sự muốn đánh giá kém cho mấy người.” Đầu Vương Diễm bây giờ còn rất đau, cậu ta cảm nhận được độ ấm trên cánh tay Ngụy Ngũ, cảm thấy rất có cảm giác an toàn.
“Cậu đang nói gì cơ?” Ngụy Ngũ dùng sức đẩy Vương Diễm sang một bên, biểu cảm hai gương mặt trước sau vẫn duy trì giống nhau, vẻ mặt hắn ta âm trầm: “Vốn dĩ tôi còn muốn cho các cậu thoải mái, bây giờ...”
Trong hành lang mơ hồ truyền ra tiếng gió, Ngụy Ngũ nói được một nửa, gương mặt sau gáy hắn ta bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai!
Đợi đến lúc Ngụy Ngũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một quái vật mặc quần áo dính máu, trong tay cầm cái búa lớn, đuổi theo một cái đầu người ở phía trước, chạy như điên tới!
Da đầu Ngụy Ngũ tê rần, đáy lòng xuất hiện cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
“Không ổn!”
Hắn ta xoay người chạy trốn theo bản năng, chuẩn bị tập hợp với Khổng Tường Minh, thế nhưng Trần Ca không cho hắn cơ hội này.
“Cậu đang nói gì cơ?” Ngụy Ngũ dùng sức đẩy Vương Diễm sang một bên, biểu cảm hai gương mặt trước sau vẫn duy trì giống nhau, vẻ mặt hắn ta âm trầm: “Vốn dĩ tôi còn muốn cho các cậu thoải mái, bây giờ...”
Trong hành lang mơ hồ truyền ra tiếng gió, Ngụy Ngũ nói được một nửa, gương mặt sau gáy hắn ta bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai!
Đợi đến lúc Ngụy Ngũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một quái vật mặc quần áo dính máu, trong tay cầm cái búa lớn, đuổi theo một cái đầu người ở phía trước, chạy như điên tới!
Da đầu Ngụy Ngũ tê rần, đáy lòng xuất hiện cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.
“Không ổn!”
Hắn ta xoay người chạy trốn theo bản năng, chuẩn bị tập hợp với Khổng Tường Minh, thế nhưng Trần Ca không cho hắn cơ hội này.
“Nếu đã tới rồi thì đừng có vội đi chứ!”