Nghe được phân tích của Trần Ca, mấy người cảnh sát đều cảm thấy giật mình, biểu hiện lúc bình thường của Trần Ca cách bốn chữ “tư duy nhạy bén” rất xa, nhưng cứ đến hiện trường phát hiện án là anh luôn có thể phát hiện ra điều gì đó. Người này giống như được sinh ra để phá hung án vậy.
“Đi, đi tầng thứ mười của mấy toà nhà khác xem.” Đội trưởng Nhan cầm lấy cánh tay kia, mấy người vội vàng xuống lầu, chạy tới toà nhà số hai.
Giống với suy đoán của Trần Ca, họ lại tìm được một cánh tay nữa trong một căn phòng ở tầng mười.
“Chụp ảnh trước đã, đừng phá hỏng hiện trường, chắc hẳn hung thủ phi tang xác sẽ để lại một vài dấu vết.”
Đợi Lý Chính chụp xong ảnh, mấy người lại chạy tới toà nhà số ba.
Toà nhà này mới xây được một nửa, lan can của hành lang vẫn chưa được làm, nếu không cẩn thận rất dễ bị rơi xuống.
“Cẩn thận một chút!”
Mấy người dựa sát vào tường để di chuyển, mất rất nhiều thời gian mới có thể tới được tầng mười. Tuy nhiên, chuyện mà bọn họ không nghĩ tới lại xảy ra.
Họ tìm lần lượt hết tất cả các phòng của tầng mười nhưng không tìm thấy thi thể, chỉ thấy trên vách tường của một căn phòng trong số đó bị đập vỡ một mảng lớn.
“Có người đã đi tới đây trước chúng ta?” Trần Ca sờ mép tường, anh nhớ tới lúc trước trong toà nhà số mười, anh đã thấy chiếc xe điện kia: “Đội trưởng Nhan, chú còn nhớ lúc trước cháu có nói với chú, cháu thấy có người đi xe điện chạy ngang qua xe cảnh sát không? Có khả năng người kia chính là hung thủ! Hắn ta đã lấy chân của thi thể nữ!”
“Lập tức đi sang toà nhà số bốn.”
Mấy người lập tức chạy qua toà nhà số bốn nhưng vẫn chậm một bước. Mục đích của hung thủ vô cùng rõ ràng, hắn ta cũng rất hiểu được mất. Sau khi lấy được hai chân của thi thể, hắn ta đã quả quyết rút lui, bỏ qua hai tay của thi thể.
“Hắn ta liều mạng mạo hiểm cũng muốn lấy cặp chân của thi thể về, chắc hẳn trên đôi chân kia có lưu lại chứng cứ mang tính then chốt.” Điền Lỗi đứng ở bên cạnh phân tích, đội trưởng Nhan thì rất bình tĩnh, đứng ở trong phòng.
“Ăn trộm đôi chân của thi thể ngay dưới mắt của cảnh sát, lá gan của tên hung thủ kia cũng không phải lớn bình thường đâu.” Trần Ca nhặt mảnh vỡ dưới đất lên, thử ghép lại với nhau: “Đối phương mang dụng cụ chuyên nghiệp tới, có búa, búa sắt. Điều khiến cháu khá tò mò là sao hung thủ lại biết chúng ta tới? Hắn ta có gián điệp ở chung cư Minh Dương? Hay hắn ta đã sớm nhận được tin tức? Hoặc là tên hung thủ kia chính là một trong số những người chúng ta gặp đêm nay?”
Trong lòng Trần Ca chắc chắn đến 90%, kẻ trộm hai chân của thi thể trước cảnh sát chính là Giả Minh. Đêm nay, người biết cảnh sát sẽ tới là Giả Minh, còn một chi tiết nữa là trong nhà Giả Minh có xe điện, khi anh ta bị tai nạn giao thông đã đi xe điện.
Đội trưởng Nhan hiểu ý của Trần Ca, nhưng ông vẫn có suy nghĩ của riêng mình: “Án móc mắt và án phân thây, hai vụ án giết người ở ngoại ô phía tây và phía đông này có một điểm chung, đó là chúng khiến người ta cảm thấy chúng như một nghi thức. Có khi nào giữa những hung thủ này tồn tại một mối liên hệ nào đó hay không?”
“Chắc không liên quan gì tới nhau đâu nhỉ? Thủ pháp gây án cũng không giống nhau.” Trần Ca thấy kinh ngạc với trực giác của đội trưởng Nhan. Cánh cửa mất khống chế ở trấn Lệ Loan có liên quan tới Hiệp hội kể chuyện lạ. Nghiêm túc mà nói, sự biến hoá của chung cư Minh Dương là do trấn Lệ Loan. Vì thế rất có khả năng, vụ án ẩn giấu ở chung cư Minh Dương này có dính líu tới Hiệp hội kể chuyện lạ.
25 phút sau, người của đồn cảnh sát Đông Thành tới.
Bốn chiếc xe cảnh sát dừng bên trong chung cư Minh Dương. Gần nửa năm qua, đây là lần đầu tiên đồn cảnh sát Đông Thành tiếp nhận một vụ án mạng. Vì thế họ điều đến rất nhiều người, gần như điều tất cả cảnh sát có thể liên hệ được.
“Đội trưởng Điền, chúng tôi tới rồi!”
“Tại chỗ chờ lệnh, nghe theo sự chỉ huy của đội trưởng Nhan.” Điền Lỗi đi tới bên cạnh đội trưởng Nhan: “Đội trưởng Nhan, người của chúng tôi tới rồi. Tất cả có ba tổ được điều tới.”
“Tổ một đi điều tra camera giám sát ở xung quanh, tìm một người đi xe điện. Tổ hai ở lại bảo vệ hiện trường, tìm kiếm chứng cứ. Tổ ba giúp tôi đi giám sát vài người.” Đội trưởng Nhan liệt kê ra danh sách, trong đó có tên hai người là Giả Minh và Hoàng Linh.
Trần Ca đứng ở bên cạnh, anh đang định quay lại bất ngờ phản kích Giả Minh, nhưng nhìn thấy đội trưởng Nhan đã có sắp xếp, anh cũng không dám xuống tay với Giả Minh nữa: “Đội trưởng Nhan, chú xem cháu cần làm những gì?”
“Đợi ngày mai có kết quả, tôi sẽ thông báo cho cậu. Dù sao phá án cũng là chuyện của cảnh sát chúng tôi, cậu đã làm tốt lắm rồi.” Đội trưởng Nhan nhìn Điền Lỗi đứng bên cạnh: “Tìm người tới đưa Trần Ca về, nơi này không thể đón được xe. Đêm nay cậu ấy cũng vất vả rồi.”
“Tiểu Thanh, cậu qua đây, tôi sắp xếp cho cậu một nhiệm vụ.”
“Rõ!” Tiểu Thanh lần đầu tham gia điều tra một vụ án quan trọng nên có hơi căng thẳng.
“Cậu nhìn thấy người kia không? Lái xe đưa cậu ta về nhà.” Điền Lỗi nói xong thì rời đi cùng đội trưởng Nhan, để người cảnh sát trẻ tuổi đứng một mình tại chỗ.
“Chúng ta lại gặp mặt rồi.” Trần Ca cười, lên tiếng chào người cảnh sát trẻ tuổi: “Về sau, có lẽ mấy người bắt đầu bận rộn đấy.”
Tiểu Thanh luôn cảm thấy nụ cười của Trần Ca hơi đáng sợ: “Đừng nói nhảm nữa, nhà anh ở đâu? Đội trưởng bảo tôi đưa anh về nhà.”
Trần Ca nhìn xuống đồng hồ, 12 giờ đêm với người sống về đêm như anh mà nói chỉ vừa bắt đầu thôi, trở về cũng chưa chắc đã ngủ được: “Cậu chờ một chút, tôi gọi một cuộc điện thoại đã.”
Dựa theo kế hoạch lúc đầu của Trần Ca, anh định sau khi qua gặp Mã Phúc sẽ lập tức đi tìm Phạm Thông, mở mang kiến thức về trò chơi kỳ lạ kia một chút. Cuối cùng, ai mà ngờ được trung gian lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Trần Ca lấy điện thoại di động ra, gửi một tin nhắn cho Phạm Thông.
Điều anh không ngờ chính là Phạm Thông vẫn chưa ngủ, chỉ sau mấy giây đã trả lời tin nhắn của Trần Ca. Cậu ta nói sau 0 giờ chơi trò chơi kia càng dễ nhìn ra vấn đề, chỉ cần Trần Ca không sợ, bây giờ có thể qua đó.
Sau khi nhận được sự đồng ý của Phạm Thông, Trần Ca bảo Tiểu Thanh lái xe đưa mình tới nhà của Phạm thông, anh nói địa chỉ nhà Phạm Thông cho Tiểu Thanh.
“Khu cư xá đầu tiên ở phố tây trấn Lệ Loan, ngoại ô phía đông? Trấn Lệ Loan có nơi này sao? Anh không biết tên của khu cư xá à?” Tiểu Thanh tìm trên mạng một lúc lâu, cuối cùng mới xác định được, cậu ta lái xe cảnh sát, đưa Trần Ca tới trấn Lệ Loan.
Nơi này gần tới huyện, vô cùng hoang vu, điểm tốt duy nhất ở nơi đây chính là không khí trong lành.
Xe cảnh sát đi vào trong trấn Lệ Loan, nơi cuối đường thấy có một vài tòa nhà cũ.
“Nhà anh ở đây à?” Tiểu Thanh nhìn qua trấn Lệ Loan không có một ai, trong lòng đột nhiên cảm thấy sợ hãi.
“Đây là nhà của bạn tôi, đúng lúc tới ngoại ô phía đông, tôi mới quyết định tới thăm nhà cậu ấy.”
“12 giờ đêm đi gọi cửa? Bạn của anh sẽ không đánh anh sao?”
“Được rồi, cậu về trước đi, đi đường cẩn thận.”
Trần Ca chờ sau khi Tiểu Thanh rời đi, đứng một mình trong trấn Lệ Loan: “Bây giờ nghĩ lại thì nhà của Phạm Thông ở trấn Lệ Loan, bản thân chuyện này chính là một chuyện đáng suy ngẫm.”
Trần Ca gọi điện thoại cho Phạm Thông, tiến vào tòa nhà số một dưới sự chỉ dẫn của cậu ta.
“Ông chủ Trần, anh thật sự đến đây, nhanh lên lầu đi.” Phạm Đại Đức mặc một cái áo ba lỗ, cố ý xuống lầu đón Trần Ca: “Hôm nay em trai tôi lại chơi cả ngày, tôi cảm thấy nó nghiện mất rồi. Anh phải giúp tôi khuyên nó.”
“Được, anh yên tâm đi.”
Hai người tới tầng cao nhất, trên cửa căn hộ bên phải có dán một chiếc gương cỡ chừng bàn tay, căn hộ bên trái thì mở cửa một nửa.
Phạm Đại Đức dẫn Trần Ca tiến vào căn hộ bên trái, quay về phía phòng ngủ gọi: “Phạm Thông, ông chủ Trần tới rồi!”
Nghe thấy giọng nói của anh ta, trong phòng ngủ vang lên một tiếng “rầm”, giống như có thứ gì đó rơi xuống. Ngay sau đó, cửa phòng ngủ mở ra, Phạm Thông nhô đầu ra, đôi mắt thâm quầng, vô cùng tiều tụy.
Trần Ca đóng cửa phòng khách lại, anh ngẩng đầu nhìn hộ gia đình đối diện treo tấm gương ở cửa kia, tiện tay chụp một tấm hình. Sau đó anh tiến vào trong phòng: “Phạm Thông, tiến độ phá đảo của trò chơi kia thế nào rồi? Cậu có phát hiện gì mới không?”
“Cốt truyện bị chững lại rồi, trò chơi này thật sự không phải để cho người ta chơi mà. Tôi cảm thấy mình cũng sắp bị trầm cảm đến nơi rồi.” Phạm Thông lôi Trần Ca vào trong phòng ngủ, tiện tay cầm chai coca cola không biết đã mở nắp từ lúc nào trên bàn, uống ừng ực mấy ngụm.
“Bị chững lại rồi?” Trần Ca trầm ngâm một lúc: “Hay là để tôi thử một chút đi. Tôi cũng được coi như một người thiết kế cảnh thực của trò chơi kinh dị chuyên nghiệp đấy. Phá đảo từ góc độ của người thiết kế, không chừng có thể mang tới một niềm vui bất ngờ cho cậu thì sao.”