Giữa Hang Sói âm u, một cột ánh sáng lớn từ trời chiếu xuống, bông tuyết bay múa trong đó, Triệu Uyển vui vẻ như đứa trẻ con, dang rộng hai tay để tuyết rơi vào lòng bàn tay.
Thấy Thiết Tâm Nguyên tới, nắm tay y đòi đắp người tuyết giống như thời ở Đông Kinh.
Thiết Tâm Nguyên cởi áo choàng, mặc lên người Triệu Uyển, dìu nàng ngồi xuống, sai người đi lấy xẻng chuẩn bị đắp người tuyết.
Tháng ba ở Giang Nam đã là lúc cây cối đâm chồi nảy lộc, trời trong gió ấm, Cáp Mật vẫn gió lạnh rít gào, tuyết bay khắp nơi.
Nhưng gió đông đã thổi, đây hẳn là trận tuyết lớn cuối cùng rồi.
Tuyết trên mặt đất rất dày, chẳng mấy chốc Thiết Tâm Nguyên xúc thành đống tuyết lớn, Triệu Uyển liền không an phận nữa, kệ mũi đỏ ửng cũng không chịu ngồi nhìn, cùng Thiết Tâm Nguyên đắp hai người tuyết.
Bận rộn một hồi, cuối cùng cũng đắp xong hai người tuyết, một cao hơn, cả hai dựa vào nhau.
Triệu Uyển nghịch ngợm lấy kim quan của Thiết Tâm Nguyên đội lên người cao, rút trâm của mình gài vào đầu người thấp, cười hì hì:” Đây là chàng, đây là thiếp.”
Thiết Tâm Nguyên cầm thêm một nắm tuyết đắp vào bụng người tuyết nhỏ:” Còn cả con của chúng ta nữa.”
Hai người đang tình chàng ý thiếp, Vương Tiệm sớm đã vô cùng tức giận vì hành vi hết sức không phù hợp với thân phận của họ nói xen vào:” Thế lão nô ở đâu?”
Triệu Uyển cưới khanh khách nắm tay Thiết Tâm Nguyên đang định vo tuyết ném Vương Tiệm, kéo y đi, Vương Tiệm bám sát gót, liên tục hô cẩn thận dưới chân.
Về tới phòng, Triệu Uyển đá hài ướt đi, giơ chân muốn Thiết Tâm Nguyên bóp chân cho mình.
Khi Trạch Mã tới thấy Thiết Tâm Nguyên bóp chân cho Triệu Uyển, mắt thoáng chút ảm đảm, bẩm báo:” Đại vương, A Y Toa là vũ cơ Tinh Linh Nhi kia, còn người Đại Thực bị bắt đúng là vương tử của Ba Cách Đạt, tên A Đan, có vẻ địa vị rất trọng yếu với người Tắc Nhĩ Trụ, cô ta ám chỉ không ngại khai chiến với chúng ta.”
Thiết Tâm Nguyên cho chân Triệu Uyển vào chăn, quay lại:” Quên lời uy hiếp đó đi, Khách Lạt Hãn và Tắc Nhĩ Trụ chẳng hề hữu hảo, mà Tắc Nhĩ Trụ lại đang thôn tính Ba Tư, Ba Cách Đạt tương lai khó thoát. Một công chúa Tắc Nhĩ Trụ lại bất chấp tất cả để cứu vương tử Ba Cách Đạt, chuyện này thú vị rồi đây.”
“ Đại vương khi nào định gặp cô công chúa này?” Trạch mã hỏi:
Thiết Tâm Nguyên nhéo cằm:” Hai ngày nữa.”
Trạch Mã khom người lui ra, từ đầu tới cuối ánh mắt không hề tiếp xúc với Triệu Uyển.
Triệu Uyển che miệng cười khúc khích:” Trạch Mã ghen rồi, còn rất rõ ràng.”
“ Ghen cái gì?”
“ Ghen tỵ chàng đối xử tốt với thiếp.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ má nàng:” Đừng suy nghĩ linh tinh, nữ nhân sinh con không khác gì qua Quỷ Môn Quan, nhất là Tây Vực thiếu thốn thế này, ta lo cho nàng không hết, làm gì còn tâm tư để ý tới nữ nhân khác.”
Triệu Uyển dựa vào vai Thiết Tâm Nguyên:” Thiếp biết, ở Cáp Mật rất tốt, chưa bao giờ thiếp vui vẻ như thế, a nương chiều thiếp, chàng thương thiếp, bộ hạ kính thiếp, tất cả những gì một nữ nhân muốn, thiếp đều có rồi.”
“ Cáp Mật vừa mới khởi đầu, công việc bộn bề, chàng không cần ở bên thiếp nhiều như thế nữa, nếu không thiếp quen rồi, sẽ không bỏ được.”
Thiết Tâm Nguyên ôm vai Triệu Uyển:” Triều chính thì văn có Âu Dương Tu, võ có A Nhị, không cần ta hỏi nhiều, phu quân nàng chỉ là cái chiêu bài, việc cần xử lý không nhiều, bồi tiếp nàng mới là việc lớn nhất.”
Mùa đông ở Cáp Mật sắp qua, một tháng nữa thôi là xuân ấm hoa nở, còn ở Đại Tống, đất đai phục sinh, dù là Thanh Đường chiến hỏa khắp nơi thì cỏ xanh cũng đã chui ra khỏi đất.
Tâm tình Phú Bật rất tệ, trận chiến Duyên Xuyên khẩu, Đại Tống không chiếm được bất kỳ ưu thế nào, ngược lại còn bị Một Tàng Ngoa Bàng thừa cơ chiếm Hàn Xuyên, giờ thì ba quân thành chân cục diện chân vạc.
Bốn lộ đại quân cùng tiến, tới Duyên Xuyên Khẩu phải gộp làm một, đột phá được nơi này, đối diện chính là đất cũ Hà Hoàng bao la, khi đó Thanh Đường chỉ còn vài tòa thành để kháng cự.
Dương Văn Quảng là phó tướng của Phú Bật, Dương Hoài Ngọc liền thành tiên phong.
Dương Hoài Ngọc khổ chiến Duyên Xuyên khẩu, tổn binh hơn một nghìn, vẫn chỉ lấy được một nửa, đánh mãi không nổi, đành lập trại ngoài dằng co với Hạt Chiên.
Duyên Xuyên khẩu thành nơi cỏ không mọc nổi, quân đội Đại Tống ném xuống đây không dưới sáu nghìn cân mãnh hỏa, cả ngọn núi bị đốt cháy đen, cả đá lớn ở cửa núi cũng bị nung xốp, đưa tay bóp một cái là bong cả mảng.
Ba mươi vạn đại quân ở thêm một ngày, tiêu hao lương thảo tiền bạc là con số kinh người, hôm qua khố tàng sứ cấp báo lương thảo chỉ duy trì được hai tháng, nếu không đánh được phải về Lâm Thao.
Nhìn bản đồ, Dương Hoài Ngọc tiếc nuối nhìn Lan Châu, năm xưa Lý Xảo ở nơi này, đó vốn là cơ hội tốt, nếu lương thảo chuyển từ Lan Châu tới thì chỉ mất ba trăm dặm, không lo hậu cần nữa.
Giờ nó đã vào tay Một Tàng Ngoa Bàng rồi, Lan Châu là nơi hoang vu đổ nát, nhưng chẳng ai giữ được lâu, bất kể nước nào chiếm lĩnh cũng bị hai nước còn lại đánh.
Có điều Dương Hoài Ngọc tin vào tay Một Tàng Ngoa Bàng thì không ai lấy được.
Hiện giờ chiến tranh có thay đổi nhỏ, trước kia đại quân xuất chinh, thương cổ tránh cho xa, từ sau khi nam chinh bọn họ được nếm mật ngọt, giờ quân đội Đại Tống đi tới đâu luôn có một thương đội phía sau.
Bọn họ không chỉ giúp quân đội vận lương, còn mang theo rất nhiều hàng hóa chuyên môn làm ăn với quân đội, vải, dầu, lương thực, thậm chí có cả đồ sắt, thứ gì quân đội cần là có thể tìm ở chỗ họ.
Bọn họ dùng những thứ này đổi với quân đội bò dê và các loại thổ sản Thanh Đường thu hoạch cực lớn.
Thiết Đản cũng ở trong đội ngũ này, mười ngày trước hắn đề xuất hỗ trợ Dương Hoài Ngọc đột quá Duyên Xuyên khẩu, bị người ta từ chối, giờ xem tình thế quân Tống tổn thất lớn như thế mà chẳng tiến triển gì, hẳn là không từ chối nữa?
Mục tiêu của Đại Tống là chiếm lĩnh Thanh Đường, tạo thành thế bao vây với Tây Hạ, cuối cùng đẩy biên cảnh tới một dải hành lang Hà Tây, từ đó chấm dứt uy hiếp của Tây Hạ với Đại Tống, chuyển sang bước tiếp theo là bình định Tây Hạ.
Cáp Mật thì cần một con đường tắt an toàn nối liền với Đại Tống, đảm bảo thương lộ tới Tây Vực thông suốt.
Lợi ích hai bên lúc này vẫn là nhất trí.