Vốn là chuyện tự ý chia chác quốc thuế cực kỳ bí mật, không biết thế nào mà bị một đầu nhan tông tộc say rượu không cẩn thận nói ra.
Vì thế bách tính Dân Châu hận không thể ăn thịt lột da Hoắc Hiền, một đám người không biết từ đâu ra trói ông ta, mang đi diễu phố thị chúng định sau đó ném xuống vách núi.
Hoắc Hiền sợ hãi cực điểm, khóc lóc nói mình được chia có chút xíu tiền lương không đáng kể, phần lớn bị đám đầu nhân tông tộc lấy mất rồi, còn nói với bách tính, Đại Tống chưa từng thu một đồng thuế của họ, thực sự hại bách tính nghèo đói là đám đầu nhân tông tộc, không liên quan tới quan phủ.
Trong đám đông kích động có người nói vị thuốc mà họ vất vả hái được rất đắt tiền, toàn bộ bị đầu nhân chiếm đoạt hết, bách tính thấy tên cẩu quan bị giết chết, lửa giận ngùn ngụt khơi lên không có chỗ phát tiết, lại có người nói không diệt trừ các đại tộc, người Dân Châu không còn đường sống.
Thế là đoàn thợ săn, người hái thuốc, nông nhân trong cơn kích động cầm vũ khí xông tới phủ đại tộc.
Bạo loạn kéo dài suốt hơn một tháng đến khi đại quân ở Tần Châu tiến vào thì mới chấm dứt.
Nhân khẩu Dân Châu lúc đó ít đi tận hai thành, đại tộc hoặc đào tầu hoặc bị giết sạch, tài sản bị bạo dân cướp hết, nhưng bọ kinh ngạc phát hiện, tên cẩu quan vốn bị ném xuống vách núi sống giờ lại sống sờ sờ ở đó, đứng trong quân ngũ cương đao sáng loáng.
Đầu nhân chết rồi, Hoắc Hiền triệu tập người cao tuổi trong vùng, chọn lại lý trưởng, không so đo bách tính từng bất kính với mình, phế trừ lưỡng thuế pháp chính mình đặt ra ba tháng trước, dựa theo luật Đại Tống thu thuế, rỡ bỏ cấm đoán cho bách tính lên núi săn bắn, hái thuốc, xuống sống bắt cá.
Đồng thời chế định ra giá thu mua thấp nhất cho từng loại vị thuốc, tức thì được bách tính Dân Châu ủng hộ nhiệt liệt, cùng lúc đó ba thương nhân dược liệu lớn ở Tần Châu vào Dân Châu, dựa theo giá tháp nhất mà quan phủ quy định mua thuốc.
Từ đó Dân Châu ổn định lại, Hoắc Hiền mặc tang thủ linh cho tri phủ tiền nhiệm, đem đầu chôn cùng với thân, cung phụng lão mẫu tri phủ tiền nhiệm tới cuối đời, thành giai thoại sĩ lâm.
Tuy thế ông ta câu kết với thương nhân dược liệu khơi lên đại loạn khiến ngôn quan cực kỳ bất mãn, làm tri phủ Dân Châu mười hai năm, không thăng tiến chút nào.
Sau khi Thiết Tâm Nguyên biết quá khứ của Hoắc Hiền liền muốn giữ người này lại Cáp Mật.
Ngàn quân dễ kiếm, một tướng khó cầu, nhân tài như Hoắc Hiền trăm năm chưa chắc có một.
Mạnh Nguyên Trực huých vai Thiết Tâm Nguyên chìm vào ảo tưởng:” Vấn đề là người này một lòng muốn bí phương thuốc nổ.”
” Có thuốc nổ thì cũng cần phương thức sử dụng thích hợp mới có tác dụng, không phải cứ có thuốc nổ là vô địch thiên hạ, lấy bí phương này đổi Hoắc Hiền cũng đáng lắm.” Vân Sơ không coi ra gì, thuốc nổ trong tay Cáp Mật hữu dụng, ở Đại Tống chưa chắc, đám quan văn phòng võ tướng hơn phòng cọp, dám trao cho họ thuốc nổ sao?
Thuốc nổ nói không chừng làm mâu thuẫn Đại Tống thêm gay gắt, người nọ phòng kẻ kia, đến khi họ từ từ va chạm tìm ra cách thích hợp nhất vừa sử dụng vừa kiềm chế thứ này lúc đó Cáp Mật của y đã bỏ xa rồi.
Hoắc Hiền và Âu Dương Tu tranh luận cũng tới hồi kết.
Đã say tới bảy phần, Hoắc Hiền ngất ngư cười thảm:” Đại Tống có Hà Hoàng, Cáp Mật được Thanh Đường, Phú Bật có công mở rộng biên cương, Bàng Tịch, Hàn Kỳ có công dùng người. Địch Thanh và Dương Văn Quảng có quân công, Âu Dương huynh cũng giữ gìn được tình nghĩa với Cáp Mật vương.”
“ Ha ha ha, chỉ lão phu đổi lấy một đầu tóc bạc, được cùng lão thê quy ẩn sơn lâm là do thần phật mở mắt rồi. Thôi vậy, lão phu đã không thể làm quan viên Triệu gia, tấm xương già cả đời vì Đại Tống này xem còn đổi được chút gì không?”
Nói rồi lảo đảo cầm chén đi tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên, lấy ra một cái bình cổ đặt trước mặt Thiết Tâm Nguyên:” Tôn Tư Mạc sau khi hơn trăm tuổi vào Ngọc Hoa Sơn luyện ra được một viên thái nhất thần tinh đan, thế gian chỉ có một viên, lão phu muốn đổi với phối phương thuốc nổ.”
Âu Dương Tu ở bên thở dài:” Lão phu đảm bảo đan dược này là thật, nghe nói Tôn Tư Mạc luyện ba năm mới được một viên, sau khi đan thành liền vũ hóa phí thăng, để lại ba viên, hai viên kia lưu lạc không rõ, Hoắc gia được một viên, không ngờ truyền thuyết là thật.”
Sau khi luyện ra đan dược, Tôn Tư Mạc vũ hóa phi thăng? Thiết Tâm Nguyên tin, lão thần tiên đó bị độc dược mình luyện chế thành độc chết thì có.
Lão già Hoắc Hiền này không phải muốn giết mình chứ? Khả năng này rất cao, ở góc độ ông ta, hạ độc chết Cáp Mật vương là cách kinh tế nhất, nhanh gọn nhất để Đại Tống khống chế Cáp Mật.
Mắt Mạnh Nguyên Trực nhìn cái bình sói đó rợn người như mắt sói, tay đưa ra thụt vào, có vẻ cực thèm khát.
Còn Hoắc Hiền chắc lừa người quá nhập vai, đặt cái bình trước mặt Thiết Tâm Nguyên rồi, tinh khí thần như bị rút hết, nhũn người dựa vào giả sơn, bộ dạng không còn thiết tha cuộc sống nữa.
Âu Dương Tu mặt đầy hâm mộ, miệng lảm bẩm gì đó không rõ, có vẻ như thấy Hoắc Hiền lấy thứ này ra trao đổi là lỗ lớn.
Thiết Tâm Nguyên thi chẳng những không dám đụng vào bình ngọc đó, còn cẩn thận lùi lại phía sau:” Thực sự là Thái nhất thần tinh đan của Tôn chân nhân sao?”
Hoắc Hiền không dám nhìn bảo bối của mình, bi thương gật đầu:” Sau này cái danh bại gia tử của Hoắc Khánh Dương sẽ truyền khắp thiên hạ.”
“ Hoắc thị là đại tộc Vân Dương, vì thứ này tộc nhân lưu tán khắp nơi, bị người ta ám hại vô số kế, những người còn lại đoạn tuyệt thư tín, cả đời không qua lại. Có câu một người đắc đạo, chó gà thăng thiên, tiên tổ Hoắc thị tuy có được bảo vật bốn trăm năm, nhưng không ai dám đi tới bước đó.”
Mạnh Nguyên Trực cuống lên nhìn Thiết Tâm Nguyên, lo y từ chối, một khi nuốt thứ này vào thành tiên, mình theo sau cũng được chút lộc.
“ Quân tử không đoạt thứ yêu thích của người khác, Khánh Dương tiên sinh thu lại đi.” Thiết Tâm Nguyên dửng dưng cầm chén rượu lên uống.
Hoắc Hiền mở chòng mắt phẫn nộ nhìn Thiết Tâm Nguyên, Mạnh Nguyên Trực phấn chấn bóp tay, chỉ cần một lời của Thiết Tâm Nguyên, hắn xông tới bẻ gãy cổ lão già này, thế là khỏi mất phối phương cũng được bảo vật.