Từ Vu Điền tới Yên Kỳ, Mục Tân phải đi đường vất vả mất mười lăm ngày.
Kỳ thực quãng đường đó khoái mã mà nói chỉ mất ba ngày, nhưng ông ta phải không ngừng triệu tập, chỉnh đốn đại quân, vì thế khi tới Yên Kỳ thì sương đã xuống.
Đây là loại thời tiết đáng ghét, đại biểu mùa đông sắp tới rồi, chiến mã phải bắt đầu phải dùng tới thức ăn gia súc, không ăn cỏ thường nữa, vì sương làm đại bộ phận cỏ khô héo, chiến mã chỉ ăn cỏ sẽ giảm sức.
Chỉ mới một mùa đông mà Mục Tân già đi rất nhiều, mái tóc trắng không sáng bóng như trước, ánh mắt vô thần.
" Có lẽ đây là lần nỗ lực cuối cùng của mình rồi." Mục Tân sờ gương đồng, muốn lau nó sáng hơn, có lẽ làm thế trông bản thân sẽ tinh thần hơn một chút, nhưng chỉ là để lừa thân thể này thêm một chút thôi, bản thân ông ta biết kỳ hạn của mình trên trần thế sắp hết.
Vậy mà còn quá nhiều việc chưa hoàn thành.
Nạp Tái Nhĩ đã khống chế thành Ba Cách Đạt, công chính trưởng lão đã khống chế Phi Ưng sơn, còn tình hình trên A Lạp Mục Đặc vẫn không rõ ràng, đám y mã mục vẫn đứng giữa, đang chờ đợi thánh vương xuất hiện.
"Đáng lẽ năm xưa nên đưa thẳng Thiết Tâm Nguyên tới A Lạp Mục Đặc, ít nhất y cũng có thể gây ra chút biến cố ở tòa thành bảo tĩnh lặng đó."
Vì thế Mục Tân trải một cuộn da dê chuẩn bị viết thư cho Thiết Tâm Nguyên.
A Lạp Mục Đặc vẫn chưa có chúa tể.
Sự cám dỗ đó ít người có thể kháng cự, người hùng tâm tráng chí như Thiết Tâm Nguyên càng không thể từ chối.
Thiết Tâm Nguyên vừa mới tiễn mẹ, lão bà và nhi tử đi, tâm tình cực tệ, chẳng thèm bận tâm cái gì mà mặt trời ôn nhu hay A Lạp Mục Đặc vương gì đó.
Đứng trên cổng thành, nhìn đại quân của minh không ngừng rời đi, sương giá trên mặt còn lạnh hơn cả tảng đá trước mắt.
Hồ ly ngồi trên mông mã vương, người dựng thẳng lên, có chút giống cáo mượn oai hùm.
Đây là lần đầu tiên Cáp Mật quốc dùng binh quy mô lớn, khiến bách tính vô cùng khẩn trương.
Hoắc Hiền lúc này cũng không thể không dừng lại kế hoạch tân chính, toàn tâm toàn ý đặt vào điều khiển thể chế thời chiến của Cáp Mật.
Thế chế thời chiến cổ đại là toàn dân tổng động viên, vương tộc thu hồi quyền lực, sử dụng trọng hình, càng lúc lúc tuân thủ quốc pháp.
Tất cả mọi việc phải nhường đường cho chiến tranh.
Nếu như có một đôi mắt nhìn thấu thiên hạ sẽ thấy tất cả các quán ăn ở Thanh Hương thành đều đang chế tác quân lương, tất cả vật tư liên quan tới chiến tranh ở Cáp Mật thành đều bị quan viên cưỡng chế thu mua.
Quân đội suốt hai năm trời huấn luyện cất kỹ trong Thiên Sơn bắt đầu hướng về Lâu Lan.
Cư dân thường ngày tản mạn, dưới sự ước thúc của Lý trưởng, bắt đầu đăng ký lại, cả thương cổ ở tạm trong thành cũng phải đi đăng ký, nói rõ mục đích tới Cáp Mật, niêm phong vũ khí.
Ngoài hoang nguyên, từng đội tráng đinh tuần tra khắp nơi, bất kể người ngoài nào xuất hiện ở đất đai Cáp Mật đều bị họ tra hỏi ghi chép.
Một tấm lưới lớn đang phủ xuống Cáp Mật, không ít những kẻ thân phận không rõ ràng bị bắt vào nhà lao, một số thậm chí tự sát ngay sau đó, khỏi nói cũng biết đó là gian tế của Mục Tân.
Thiết Tâm Nguyên muốn tới tiền tuyến Lâu Lan, bị toàn bộ quan viên dứt khoát từ chối, bọn họ thậm chí còn không cho mã vương đi, nó thống lĩnh đội ngũ năm nghìn kỵ binh, nên bị ép ở lại Thanh Hương thành, làm lực lượng cơ động cuối cùng.
Thiên Sơn đã có tuyết rơi, khiến tấn công Cáp Mật từ Bắc Thiên Sơn thành bất khả thi.
Khổng Tước hà trước kia khô cạn, vì được Tháp Mộc Lý hà trút thêm sinh cơ, từ lạch trời thành đường lớn, thông từ Cáp Mật tới Vu Điền.
Đã có thương cổ xuất phát từ Thanh Hương thành, qua thành Sa Thạch, thành Đại Thạch, cuối cùng tới Lâu Lan, theo Khổng Tước hà bắc thượng, tới Quy Tư, Thiện Thiện vào Bắc Đình, qua Khách Lạt Hãn, qua Toái Diệp, Đát La Tư, cuối cùng tới Đại Thực.
Thương cổ đi được, quân đội tất nhiên đi được.
Vó sắt sông băng nói ra thì đẹp lắm, nhưng không biết được khải giáp trên người quân tốt lạnh thế nào.
Thiết Tâm Nguyên đứng trên tường thành tiễn chân Thiết Tam dẫn một vạn năm nghìn thủ quân đi Lâu Lan.
Nhớ tới người Thổ Phồn gầy gò đen đúa nước mũi lòng thòng mặc áo da dê mà Trạch Mã đem tới, Thiết Tâm Nguyên hỏi Trạch Mã đứng bên cạnh, chẳng khác gì dựa vào người y:” Cha cô chỉ còn lại sáu trăm thân tùy thôi, cô chắc muốn đưa họ tới Lâu Lan chứ.”
Trạch Mã gật đầu dứt khoát:” Dù đi nạp mạng họ cũng phải đi. Cáp Mật thậm chí cả vùng Tây Vực đang thay đổi mạnh mẽ, nếu người Đại Tuyết chỉ biết trốn trên núi sống dưới sự bảo hộ của đại vương, Đại Tuyết Sơn sớm muộn cũng mất.”
Thiết Tâm Nguyên nhích sang bên một chút, Trạch Mã đứng quá gần, nếu không phải mùa đông áo dày, có lẽ cảm thụ được da thịt của nàng rồi, lúc này y đang cô đơn, rất dễ mắc sai lầm:” Này, lão bà của ta vừa mới đi cô đã chạy tới rồi, thế có hơi quá không?”
Trạch Mã vẫn thích màu trắng như trước giờ, vóc người cao ráo hoàn toàn che dưới chiếc áo choàng dài trắng muốn, cổ áo lông chồn lớn ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ, đằng sau lưng tuyết rơi ngập trời như làm bối cảnh tôn lên vẻ đẹp của tinh linh tuyết mỹ lệ vô song này.
“ Quá cái gì, vương hậu mà ở đây, ai dại chạy tới chứ, ta không như Chước Chước, nếu có cơ hội thân cận ngài thì thân cận, nghĩ nhiều chỉ khiến bản thân khổ sở thôi.”
Thiết Tâm Nguyên sớm lĩnh giáo sự phóng khoáng của nữ nhân Thổ Phồn rồi, có lẽ do hoàn cảnh sinh sống, cao nguyên ít người, có khi đi mấy ngày chẳng gặp ai, một nữ nhân nhìn thấy nam nhân khiến mình động lòng sẽ vô cùng chủ động, dù chỉ là một đêm hoan du cả đời không gặp cũng được.
“ Trạch Mã, ta biết tâm tư của cô, biết vì sao mấy năm qua cô không tìm nam nhân, kỳ thực không cần như thế, ta không vì cô mà thay đổi cái nhìn với Đại Tuyết Sơn, với Chước Chước cũng thế.”
“ Các cô làm như vậy, kết quả khiến cả ba chúng ta cùng đau lòng.”
Trạch Mã chớp chớp đôi mắt long lanh, miệng chúm chím anh đào, ôn nhu hỏi:” Đại vương thật sự đau lòng sao?”
“ Tất nhiên rồi.” Thiết Tâm Nguyên thở dài gật đầu, món ngon trước mắt chẳng ăn được, làm sao không đau:
Trạch Mã bật cười khúc khích, vươn bàn tay trắng trẻo ra đón lấy bông tuyết, ánh mắt nhìn xa xôi:” Tốt, chỉ cần đại vương đau lòng là ta thỏa mãn rồi.”
“ Kỳ thực đại vương cũng không cần đau lòng, người ta thích nam nhân như ngài, nhìn đã thấy hoan hỉ, rõ ràng nhân lúc người ta không chú ý nhìn trộm ngực, vậy mà mắt muốn lồi ra, cố nhịn không đụng vào.”
“ Người ta thích trêu chọc ngài khiêu khích ngài, thích nhìn ngài luống cuống, chỉ thế thôi cũng cao hứng rất lâu. Chỉ là Trạch Mã dần có tuổi rồi, chẳng thể khiến đại vương nhìn bao lâu nữa ...”