“ Tro bụi mà cũng làm quân nhu được à?” Thiết Tâm nguyên ngạc nhiên thốt lên:
Lưu Phân vuốt râu nói:” Ở đầu gió thả bụi có thể che mở cảnh sắc, cản trở tầm nhìn, hại mắt địch, sau đó đánh một trận là thắng.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu rồi, đây là một trong ba pháp bảo của lưu manh đường phố đánh nhau, một ném gạch, hai ném cát, nếu nâng cấp mức độ độc ác lên thì là ném vôi bột.
Chuyện này Thiết Tâm Nguyên hồi nhỏ làm suốt mà không dám nói ra, sợ Lưu Phân viết vào sử sách "Cáp Mật vương từ nhỏ bản tính lưu manh vô lại ..."
Đồng thời y quyết định phân phối cho quân tốt thêm một bộ kính bảo hộ, thứ này chế tác đơn giản, hiệu dụng cao, nhất là ở Tây Vực nhiều gió cát sẽ có ưu thế lớn.
Kính bảo hộ thì chỗ Hỏa Nhi có sẵn, Thiết Tâm Nguyên sai người lấy một bộ, cả mặt nạ phòng bụi dùng trong công xưởng cũng lấy, sau đó đeo nghênh ngang ra đường, trông như quái vật ngoài hành tinh.
Không ngờ ra đường một chuyến nghe dân gian bàn tán Hoắc Hiền chấp hành quân điền chế thất bại của thời Tùy Đường.
Thiết Tâm Nguyên thất kinh ra lệnh Hoắc Hiền tới Thanh Hương thành giải thích.
Quân điền chế là một chế độ phân phối đất đai dựa theo nhân khẩu, một bộ phận sau thời gian canh tác nhất định thuộc sở hữu bách tính, một bộ phận sau khi chết phải trả cho quan phủ.
Lúc mới thực thi thì rất có lợi, giảm thiểu tranh chấp ruộng đất, có lợi khai khẩn ruộng hoang vô chủ, từ đó sinh tác dụng tích cực khôi phục và phát triển sản xuất nông nghiệp.
Thứ này nhìn có vẻ mỹ hảo, thực tế là một liều thuốc độc, khi quốc gia thực thi chính sách này tất nhiên sẽ bước vào thời kỳ tương đối bình ổn.
Nhưng sau quá trình bình ổn đó, nhân khẩu bùng phát, nó cũng sinh ra vấn đề, quốc gia không đủ đất đai phân phối, triều Đường cường đại chính vì thế mà sụp đổ.
Hoắc Hiền mệt mói ngày hôm sau tới nơi gặp Thiết Tâm Nguyên, chưa đợi y hỏi đã nói:” Chẳng lẽ hùng tâm của đại vương chỉ giới hạn ở Cáp Mật thôi sao?”
Thiết Tâm Nguyên nheo mắt, lão gia này đang lợi dụng quân điền chế ép y thành đế vương điên cuồng khuếch trương, nửa đời sau không cần làm gì nữa, chỉ mở rộng địa bàn là đủ.
Kỳ thực mới đầu Cáp Mật thực hiện chế độ không khác gì quân điền chế, nhưng chưa dùng hình thức pháp lý cố định nó, Thiết Tâm Nguyên muốn đợi khi áp lực đất đai xuất hiện sẽ nghĩ cách.
Không ngờ đám Hoắc Hiền chặn đường lui của mình.
Mặc dù chính sách này không được Thiết Tâm Nguyên ký thì không chấp hành được, nhưng Hoắc Hiền nhân lúc bão đen tới liên lạc với quan viên các nơi, dùng phương thức truyền miệng nói với họ, chính sách ruộng đất tạm thời của Cáp Mật phải đẩy mạnh phố biến.
Thế là bão đen tan đi, toàn dân đều biết.
Đây là chính sách cực kỳ có lợi cho bách tính, nên dù người Hán, người Tống hay Thổ Phồn, Hồi Hột đều nghển cổ đợi đại vương chính thức ra mệnh lệnh.
Thiết Tâm Nguyên cầm bản kế hoạch rất dày của Hoắc Hiền lên, xem qua một cái liền ném đi.
--- Phàm nam tử trên mười lăm, mỗi người cấp bốn mươi mẫu ruộng trồng ngũ cốc, nữ tử hai mươi mẫu. Ruộng được cấp không được phép bán, tuổi cao qua đời, trả cho quan phủ.
Ngoài ra mỗi nam tử cấp hai mươi mẫu ruộng dâu, hạn trong vòng ba năm phải trồng các cây quy định, ruộng dâu có thể làm ruộng truyền thừa, cả đời không cần trả, nhưng hạn chế mua bán.
Thiết Tâm Nguyên gõ bàn, cảm thấy trong chuyện này có vấn đề:” Đất đai còn đủ phân không?”
“ Ba năm sau Cáp Mật chỉ có thể cấp lộ điền, tức là ở hoang mạc hoặc sa mạc.” Hoắc Hiền khom người nói:” Đại vương gây dựng Cáp Mật năm năm, làm những việc chưa ai nghe nói, chưa ai từng làm, thần bội phục vô cùng.”
“ Đại vương nếu muốn được người thiên hạ cung dưỡng, tất nhiên phải mưu lợi cho thiên hạ, nếu chỉ giúp đỡ một bộ phận thì không phải là hùng phong vương giả.”
Lưu Phân nói vào:” Bần cùng thì giữ mình trong sạch, thành đạt thì tạo phúc thiên hạ, như thế mới khiến hào quang quân vương chiếu rọi thiên thu.”
“ Các ngươi muốn ta làm thánh vương sao?” Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Nếu các ngươi buộc ta vào chiến xa rồi thì không thể để ta một mình tác chiến.”
Hoắc Hiền và Lưu Phân nhìn nhau, cắn răng nói:” Nếu đại vương có dùng tới, chúng thần sao dám không làm theo.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Chuyện này quá lớn, hai ngươi còn chưa đủ.”
Lưu Phân nói:” Lão phu vốn tới Tây Vực viết Tây Vực chí, không có ý ở lại Cáp Mật, giờ xem ra không được nữa, lão phu thẳng tính, không có nhiều bằng hữu, chỉ có ít con cháu cho đại vương sai bảo.”
Hoắc Hiền chắp tay:” Lão thần còn có một số lão hữu cùng chí hướng, Vương Giới Phủ từ quan, đang trên đường tới Cáp Mật, người này tài hoa hơn thần trăm lần, có thể phân ưu vì đại vương.”
Ra là thế, chẳng trách hai lão già này lại bắt tay với nhau, nguyên nhân sâu xa ở đây, Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Vương Giới Phủ tới làm khách thì tốt, có thể học hỏi nhiều điều, song ta không định dùng, người này thân mang đại danh thiên hạ ba mươi năm, sớm bị danh vọng làm liên lụy, không thể đồng mưu.”
Thái độ dứt khoát đó làm Hoắc Hiền và Lưu Phân đều bất ngờ, nhưng thoáng nghĩ liền hiểu ngay, ngay cả Triệu Tống hoàng đế mời mấy lần mà không nể mặt, nếu Vương An Thạch tới Cáp Mật làm quan, thể diện Tống đế ở đâu?
Lúc đó thiên hạ không được yên bình nữa.
Chuyện do mình đề xuất, không thể không ra sức, Hoắc Hiền và Lưu Phân liền chạy khắp nơi kiếm người.
Thiết Tâm Nguyên không vội, đất đai Cáp Mật còn nhiều, ở Tây Vực thiếu người chứ chẳng thiếu đất.
Tiễn hai người đó đi rồi vội vàng về phòng, hồ ly ngủ ở chỗ Úy Trì Chước Chước, kết quả bị đốm lửa từ bếp lò bắn ra đốt cháy cả mảng lông lớn, rên rỉ đáng thương hai ngày rồi, sau đó bám sát Thiết Tâm Nguyên không chịu rời một bước.
Ba ngày rồi lửa giận Thiết Tâm Nguyên chưa tan, chuyện này do Úy Trì Chước Chước sơ xuất, nếu đổi lại là người khác, có khi y đã chém đầu.
Tuy thế Úy Trì Chước Chước đã bị Thiết Tâm Nguyên mắng té tát hai trận, lúc nào cũng nước mắt lưng tròng.
“ Cô đốt ta, ta cũng không nổi giận, hồ ly già rồi, mắt mũi nó đều kém ...” Nhìn thấy Úy Trì Chước Chước, Thiết Tâm Nguyên lại nổi cơn:
Úy Trì Chước Chước cuối cùng bị chửi nhiều tới tức giận, rống lên:” Nếu là người khác, ngài không nổi giận, càng không chửi mắng, chỉ tự mình đau khổ, vì thiếp, cái túi trút giận mắc lỗi, ngài với tùy ý quát mắng.”
Thiết Tâm Nguyên bị cứng họng, nhìn nàng nước mắt ngắn dài lấy thuốc mỡ cẩn thận bôi lên người hồ ly, sau đó còn mặc cho nó một cái yếm che chỗ lông bị cháy đi.
Y thở dài:” Là ta không đúng, mấy ngày qua tâm trạng không tốt, bất tri bất giác trút giận lên cô, xin lỗi.”
Ai ngờ nói thế Úy Trì Chước Chước càng khóc to hơn, quệt nước mắt chạy khỏi phòng Thiết Tâm Nguyên.