Thiết Đản nhìn Dương Hoài Ngọc đang kịch chiến trên tường thành, cắn răng nói:” Không thành vấn đề.”
Rồi phất tay với quân đầu.
Quân đầu nhìn Hoắc Hiền một cái, gọi võ sĩ Cáp Mật ôm thuốc nổ, chạy về phía tường thành.
Văn thần Đại Tống vô cùng kinh khủng, bọn họ coi hoàn thành được mục đích hay không là chuyện quan trọng nhất, vì đạt mục đích, cả mạng sống của mình cũng có thể hiến dâng lên, nhục thể với họ mà nói chỉ là cái bao tải rách thôi.
Nếu có thể Hoắc Hiền chẳng ngại nhồi đầy thuốc nổ vào người để phá tan Duyên Xuyên khẩu.
Mạng mình không bận tâm, tất nhiên là chẳng bận tâm tới mạng người khác.
Có lẽ trong cõi u minh đã có định sẵn, khi quân đầu Cáp Mật châm thuốc nổ thì Dương Hoài Ngọc bị người ta đá khỏi tưởng thành, phía dưới là tầng tầng tử thi, tuy ngã liểng xiểng, vẫn được thân binh nhảy theo cứu sống.
Uỳnh!
Tiếng nổ đầu tiên phát ra, miệng Hoắc Hiền không khép lại được, một ngọn lửa đỏ rừng bùng lên như muốn nuốt chửng thiên địa, tuy chỉ trong chớp mắt, nhưng bất kể ai chứng kiến cũng không thể nào quên được.
Tiếp đó cột khói bốc cao, đá bay cát chạy, xác người văng tung tóe, toàn chiến trường dường như bị tiếng nổ khủng khiếp đó làm dừng mọi động tác.
“ Đây, đây không phải là thứ người có thể làm được.” Hoắc Hiền lắp ba lắp bắp:” Các ngươi ăm trộm sức mạnh của thần.”
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Còn chưa dứt lời liền có tiếng nổ liên tiếp làm mặt đất rung chuyển, Hoắc Hiền lảo đảo, phải ôm lấy cột cờ bên cạnh mới đứng vững được.
Bất ít người Tống và Thanh Đường vứt vũ khí đi, ôm đầu quỳ xuống đất, cầu khấn thần linh.
Sau hơn chục tiếng nổ dữ dội, mặt đất mới ngừng rung chuyển, Duyên Xuyên thành hoàn toàn bao phủ trong bụi đất, không còn nhìn thấy gì nữa.
Thiết Đản không cần nhìn cũng biết hậu quả thế nào, nơi đó chết sạch rồi, nhỏ giọng gọi võ sĩ Cáp Mật, nhân lúc người khác cho hồi tỉnh, lén lút rời chiến trường.
Còn ở lại đây có khi nguy mất, uy lực này còn kinh khủng hơn hắn nhớ, đám Thủy Nhi, Hỏa Nhi lại có đột phá mới rồi.
Hàng loạt những cục đá to như nắm đấm từ trong khói đen đặc bay ra rào rào như mưa, liên tục đập trúng thuẫn bài thân binh che chắn cho Dương Hoài Ngọc, kệ cho đá liên tục rơi xuống leng keng, bọn họ rụt người lại, không dám đối kháng với thiên uy.
Dương Hoài Ngọc thấy ngực tưng tức, hai tai ù đặc, mắt mờ đi, miệng mấp mấy mấy lần không nói ra lời.
Rất lâu sau gió lạnh thổi tan đi bụi đất, Hoắc Hiền quỳ sụp xuống đất, hai tay giơ lên cao:” Ông trời ơi.”
Bức tường thành cao lớn đã hoàn toàn biến mất, không chỉ thế, cả một đoạn núi lớn không còn nữa ...
Khắp chiến trường lặng ngắn như tờ, chỉ có một vài còn chiến mã mắt, tai chảy máu nằm trên mặt đất, phát ra tiếng hí đau đớn, muốn đứng dậy nhưng không được.
Thiết Đản phóng ngựa như bay, chỉ hai canh giờ thôi hắn đã chạy tới tám mươi dặm.
Thấy ba thớt chiến mã đều mệt mỏi vô cùng, đành phải dừng lại nghỉ, tính ra mỗi người bọn họ đều đã bận rộn suốt cả ngày, chạy thêm tám chục dặm là cực hạn rồi.
Mặt trời đã xuống núi, lúc này tiếp tục đi đường thì khó tránh khỏi thương vong.
Đeo yếm giữ ấm, cho chiến mã uống nước, mọi người cố gắng nhai lương khô, quấn áo da dê ngủ thiếp đi.
Trời sáng, Thiết Đản đấm lưng, được võ sĩ giúp lên ngựa, người đi theo hắn là lính đánh thuê Tây Hạ, mượn đường Tây Hạ về Cáp Mật sẽ không thành vấn đề.
“ Cửu ca, chúng ta giúp họ phá thành là lập công, vì sao phải chạy?”
Thiết Đản ngồi trên lưng ngựa, ăn bánh đáp:” Ừ, lập công rồi, nhưng người ta đòi ngươi giao ra phối phương thuốc nổ, ngươi có biết không?”
Võ sĩ gãi đầu:” Ngay cả Cửu ca còn không biết thì làm sao bọn chúng tôi biết được.”
Thiết Đản làu bàu:” Thì đó, chúng ta không biết, nhưng người Tống nghĩ chúng ta biết, khi ngươi ta hỏi, chúng ta đáp không biết, ngươi đoán xem họ đối xử với chúng ta ra sao?”
Võ sĩ giật mình, quất roi ngựa cái đét một cái:” Các ngươi có nhanh lên không hả, muốn chết hết hay sao?”
Dương Hoài Ngọc toàn thân băng bó cùng Hoắc Hiền ngồi trên tảng đá lạnh, nhìn vách núi dựng đứng mới xuất hiện ở Duyên Xuyên khẩu.
“ Tướng quân và Thiết Tâm Nguyên ở Đông Kinh tương giao thân thiết, có từng biết thứ này không?” Hoắc Hiền mặt hết sức nghiêm trọng hỏi:
Dương Hoài Ngọc lắc đầu:” Hôm qua ngài đã hỏi câu này, mạt tướng không biết.”
Hoắc Hiền bần thần nói:” Sớm nghe nói Thiết gia tử am hiểu tạp học từ lưu ly, luyện dầu, tới xây lâu đài đá, đều là do y làm ra, những thứ đó dù sao chỉ là kỹ xảo mánh mung thôi, không để ý cũng được, nhưng mà thuốc nổ này ... Từ hôm qua tới giờ, lão phu vẫn chưa chợp mắt được, đó là sức mạnh chỉ thần mới có.”
“ Đại Quỷ Ly hung hãn ra sao, Duyên Xuyên khẩu khó hạ thế nào đều nằm trong dự liệu rồi, chỉ cần chúng ta đủ quyết tâm, chịu hi sinh, sớm muộn cũng hạ được.”
“ Nhưng thứ sức mạnh đó ... nhân gian không nên có, nếu chẳng may, chẳng may .... Lão phu không dám tưởng tượng.”
Dương Hoài Ngọc biết ý ông ta, mặt hắn cũng rất khó coi, huynh đệ bao năm, hắn chưa từng nghe nói Thiết Tâm Nguyên có trong tay thứ vũ khí có thể hủy thiên diệt địa này.
Hoắc Hiền đứng lên chỉ đoàn tù binh Thanh Đường bị áp giải đi qua:” Đám man di này dù cường hãn, lão phu không lo, chúng nhiều lắm chỉ có thể quấy nhiễu biên quan, cho dù chúng đánh được tới Đông Kinh cũng chẳng thể trụ lại lâu.”
“ Nhưng vị phò mã kia thì trải ngược, y từ nhỏ lừng danh thần đồng, hiện càng là vương một cõi, lão phu chi lo y ….”
“ Không thể, không thể nào có chuyện đó.” Dương Hoài Ngọc lắc đầu:” Cáp Mật cách Đại Tống tới ba nghìn dặm, tiên sinh có phải quá lo rồi không?”
Hoắc Hiến nghiến răng:” Nếu không có thứ thuốc nổ cải tiến này, lão phu không sợ gì cả, nhưng ngươi tận mắt chứng kiến uy lực của nó rồi, Dương tướng quân nói xem, trên đời này có thứ thành trì nào chống đỡ được uy lực đó?”
Dương Hoài Ngọc vẫn lắc đầu:” Thiết Tâm Nguyên không làm như thế.”
Hoắc Hiền chỉ phía Cáp Mật:” Thám báo truy đuổi trăm dặm không thấy tung tích sứ giả đâu, chẳng lẽ còn chưa đủ nói lên vấn đề sao? Người Cáp Mật đề phòng chúng ta, vì sao lại phải đề phòng?”
“ Điều đó không nói lên gì cả ...” Dương Hoài Ngọc ấp úng:
Hoắc Hiền phẫn nộ rống lên:” Dương Hoài Ngọc, tỉnh ngộ đi, chiếm lĩnh Hà Hoàng là có thể nhòm ngó hành lang Hà Tây, sau đó cùng Cáp Mật liên hệ, bao vây Tây Hạ. Nhưng giờ xem ra chuyện này phải tính toán lại, đuổi sói đi lại rước hổ tới thì hậu quả càng đáng sợ.”
Dương Hoài Ngọc cắn răng:” Ngài chẳng qua chỉ lo lắng về thuốc nổ chứ không phải là Cáp Mật, nếu chúng ta có thuốc nổ, vậy là không sao.”