Màn vải xanh đã quây kín một mảnh đất rộng, đám thị nữ do Châu Nhi cầm đầu bố trí lều bạt xong xuôi, Vương Nhu Hoa bế Thiết Hỉ xuống.
Châu Nhi mấy ngày qua ngồi trong cái xe ngựa đẹp đẽ, rất rộng, nhưng mà xóc kinh người, làm nàng thấy xương cốt muốn rời hết ra rồi, nàng rất muốn về cái xe màu đen, thì thầm với công chúa, nhưng bị đuổi đi.
Nàng biết Trương ma ma tuổi cao rồi, không chịu nổi xóc nảy, nhưng mà nàng chỉ cần ghé nhờ nửa cái mông thôi mà.
Lúc này vừa vặn là giữa trưa, bên sông không có gió, mặt trời rực rỡ, nằm trên giường gấm tắm nắng rất dễ chịu, giờ Triệu Uyển rất lười có thể nằm là không chịu ngồi, Vương Nhu Hoa và Trương ma ma kết bạn tới bên sông.
Lạp Hách Mạn ôm cung lớn ngồi trên cỏ khô, ống tên sát bên người, ánh mắt không rời khỏi thái hậu.
Cao nguyên mùa đông trời cao mây mỏng, chỉ có mấy con kền kền bay quanh kiếm ăn, Lạp Hách Mạn quan sát một lúc, đột nhiên rút tên, bắn ra như chớp, con kền kền kêu lớn đập cánh vài lượt rồi rơi thẳng xuống.
Thân binh vội vàng nhặt về.
Lạp Hách Mạn nhìn cái bụng tròn xoe của nó nói:” Rạch bụng xem nó ăn cái gì?”
Thân binh rạch bụng, moi thức ăn trong ra, có một nửa cái ngón tay, Lạp Hách Mạn liền bảo thân binh mang cho Úy Trì Lôi xem, nhíu mày quan sát xung quanh, nhiều kền kền tụ tập như vậy, nói rõ có đủ thức ăn cho chúng chia nhau.
Chốc lát sau một đội kỵ binh phóng về phía kền kền tụ tập đông nhất.
Vương Nhu Hoa nhìn thấy hành vi của Lạp Hách Mạn, đi tới chất vấn:” Đang yên lành, sao lại sát sinh?”
Lạp Hách Mạn phải dùng cả tay chân mới diễn tả hết ý tứ của mình, tiếng Tống của hắn rất kém:” Thái hậu, gần đây có rất nhiều người chết.”
Vương Nhu Hoa không phải phụ nhân phổ thông, chẳng vì hai chữ người chết mà sợ, trước kia nhi tử nàng muốn lấy Đảo thảng hà làm phân giới tuyết giữa Cáp Mật và Đại Tống, Đại Tống không đồng ý, tới nay hai bên vẫn giằng co, chưa đưa ra phân giới mới.
Nói cách khác đây là khu vực không ai quản.
Lạp Hách Mạn vất vả lắm mới bổ xung hết ý tứ của mình:” Sau khi Thanh Đường bị đánh bại, Hạt Chiến bị giết chết, đám mãnh tướng Thanh Đường trốn thoát không biết đi đâu, Đảo Thảng hà rất có thể là nơi ẩn thân của đám tàn binh đó.”
Thấy thám mã liên tục xuất hiện cầm cờ vẫy, Vương Nhu Hoa hỏi:” Họ phát hiện ra điều gì rồi?”
Lạp Hách Mạn quan sát cờ hiệu, giải nghĩa:” Năm dặm ... có thi thể ... số lượng rất nhiều.”
Sắc mặt Vương Nhu Hoa không tốt, cho dù không có khả năng là con dân Cáp Mật, mạng người vẫn là mạng người.” Nếu có tin tức gì thì báo cho ta.”
“ Vâng!” Lạp Hách Mạn đáp lời rồi lại lên nơi cao quan sát tình hình.
Vương Nhu Hoa tự biết tình hình thế này mình không nên đi lại tùy tiện, dặn dò một câu rồi trở về trong màn. Nhìn một cái bật cười, Triệu Uyển ngủ say sưa, Thiết Hỉ rúc trong lòng mẹ cũng ngủ nốt, Châu Nhi ôm cái ô che nắng đang ngủ gà ngủ gật.
Trương ma ma đưa tay kéo tai Châu Nhi, Châu Nhi bị đau kêu luôn mồm.
Triệu Uyển mở mắt ra, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
“ Nơi này không an toàn, con muốn ngủ thì vào trong xe đi.”
Vừa nghe thấy ba chữ không an toàn là Triệu Uyển lập tức bế nhi tử ngồi dậy cảnh giác nhìn bốn phía.
“ Đừng nhìn nữa, đạo phỉ còn chưa đánh được tới nơi này, đề phòng vạn nhất thôi, đi thêm ba ngày nữa chúng ta tới Thanh Đường thành, lúc đó con có thể thoải mái nghỉ ngơi một thời gian.”
Triệu Uyển gật đầu, theo Trương ma ma lên xe trước.
Nửa canh giờ sau đội xe tiếp tục lên đường, Lạp Hách Mạn không bẩm báo thêm điều gì.
Khi Vương Nhu Hoa tới Cáp Mật thì lúc đó là mùa xuân, Đảo Thảng hà khắp nơi là trâu bò cừu dê, mục nhân vui vẻ ca hát chăn thả.
Dưới trời xanh mây trắng, trâu bò ăn cỏ, chó săn cừu chạy vòng quanh sủa oăng oẳng lùa những con dê lạc đàn, trong sông cá nhảy tanh tách, rơi cả lên bải cỏ, lại giãy dụa về sông.
Vương Nhu Hoa chỉ nhìn một lần liền bị cảnh trí thảo nguyên làm mê đắm, thậm chí muốn định cư ở nơi tràn ngập truyền thuyết về Văn Thành công chúa này.
Giờ thảo nguyên chỉ có cỏ khô sơ xác, đừng coi thường, mục nhân nhất định rất vui mừng gặt về, chuẩn bị cho gia súc ăn vào mùa đông. Chỉ là nơi này không còn mục nhân, không còn bò dê, nên cỏ cao tới cả thước cứ trơ trơ ra đó.
Lạp Hách Mạn mặc thêm khải giáp, cho thêm hai mươi mũi tên đặc biệt vào ống tên.
Kỵ binh vây quanh bốn cỗ xe dát vàng xa hoa tiến về Hồng Nhai sơn, tất cả cảnh giác nhìn sơn cốc hai bên, trên núi có thám tử theo sát.
Với đại quân ba nghìn người bọn họ đáng lẽ không cần thận trọng tới mức này, nhưng đối diện với đám người không hề có bất kỳ lý trí nào, dù là đại quân vạn người, vì thức ăn, bọn chúng cũng dám xông tới.
Đống xác chết mà thám báo phát hiện khi nãy không phải là do bị giết, mà là chết đói, cả một bộ tộc chết đói trong sơn cốc.
Tận mắt nhìn hiện trường, Úy Trì Lôi không muốn miêu tả lại.
Từ trong đống thi thể đó ông ta có được tin tức, nơi này rất nguy hiểm, vì thi thể toàn là phụ nữ trẻ nhỏ, không có nam đinh tráng niên.
Số nam đinh đó đi đâu rồi?
Úy Trì Lôi ngẩng đầu nhìn Hồng Nhai sơn hiểm yếu, cho rằng chúng ở trong núi.
Trong bụi cỏ không có thỏ, cũng không có gà, những thứ này đáng lẽ phải rất nhiều, ném một cục đá vào cũng có cả đám chạy ra mới đúng.
Trên Đảo Thảng hà có vết đục băng lấy nước, theo tính toán của thám báo, không dưới năm nghìn người.
Thám báo trên đỉnh núi không ngừng lăn những thi thể cứng đờ xuống như lăn đá, để chủ tướng kiểm tra, càng đi càng phát hiện ra nhiều thi thể hơn, bọn họ liền dừng công việc vô nghĩa này lại.
“ Tướng quân, toàn chết đói.” Phó tướng Trương Thông từ Thanh Đường thành tới tiếp viện bẩm báo:
“ Sao lại như thế, Lý Xảo tướng quân chẳng phải đang thu gom người Thanh Đường khắp nơi à?”
Trương Thông lắc đầu:” Không thu nhận hết được, Đại Tống đang phân chia lại đất đai Thanh Đường, Phú Bật điều cả sương binh tới khai khẩn. Bọn họ không tin người Thổ Phồn, nói họ không phục vương hóa, tất nhiên đuổi đi là chuyện đơn giản nhất, đỡ tốn công tốn của.”
Úy Trì Lôi thở dài:” Đúng là tạo nghiệt, còn Cáp Mật thì sao, đại vương luốn thấy nhân khẩu quá ít.”
“ Tướng quân thời gian qua không ở Cáp Mật không biết rồi, hiện giờ người Hồi Hột chiếm số lượng áp đảo, đại vương giờ hẳn là không muốn thu nạp thêm người dị tộc nữa. Lý tướng quân cũng nói, số ít thống trị số nhiều sẽ mang tới nguy hiểm cho Cáp Mật.” Trương Thông nói nhỏ:” Chỉ là lão bà của Lý tướng quân không chịu yên, lấy thân phận công chúa Thanh Đường đi khắp nơi thu nạp nhân thủ, Lý tướng quân trách mắng vô số lần, cô ta vẫn cứ làm.”
Úy Trì Lôi hừ một tiếng:” Lý tướng quân mà không phải huynh đệ của đại vương thì hắn đã bị giải về Thanh Hương thành xử phạt rồi.”
Trương Thông im re, chuyện này hắn không dám bình luận.