Hôm sau mới canh bốn Thiết Tâm Nguyên đã bị Vương Tiệm đánh thức, Thiên Sơn địa thế cao, mặt trời lên sớm, dù là thế thì canh bốn trời vẫn đen xì xì, đến gà cũng chưa gáy.
Đưa tay che ánh nến, Thiết Tâm Nguyên làu bàu:” Thế này thì quá đáng rồi, để ta ngủ thêm chút nữa.”
Cái mũ hoạn quan trên đầu Vương Tiệm không khác gì Hắc Bạch vô thường, đèn xì xì cao tới nửa thước, hai tua dài màu vàng buông xuống, nói rõ địa vị của hắn trong hoạn quan.
“ Đại vương, trước kia mặt trời mọc phải tế tổ tạ ơn, mặt trời ra rồi lão tổ tông sẽ về trời, không thể ngủ nữa.”
“ Nhưng mà Trạch Mã nói ...”
Vương Tiệm mất kiên nhẫn:” Ài, đại vương tìm một nữ nhân Thổ Phồn làm đại thần ti lễ giám đã là thất lễ lắm rồi, đừng nhắc tới nữa ...”
Thiết Tâm Nguyên không muốn dậy, nhưng Vương Tiệm chuyên nghiệp lắm rồi, tới Triệu Trình chịu nữa là y, nên tức giận một hồi vẫn phải dậy.
Vừa ngáp vừa ngủ gật để mặc Vương Tiệm thay quần áo cho, ngủ được thêm chút nào hay chút đó, canh ba ngủ, canh bốn đã dậy, đại vương thế này thì làm làm quái gì.
Cơ mà ngực Vương Tiệm dựa vào cũng thoải mái lắm.
Tay bất giác đưa lên sờ, mềm mềm, ế còn có cả núm vú nữa này ..
Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, Thiết Tâm Nguyên mở mắt ngay ra, nhìn kỹ thở phào, tay mình đặt lên ngực Úy Trì Chước Chước ...
Nhẹ cả người, may không phải Vương Tiệm, nếu là Vương Tiệm thì phải giết người bịt miệng rồi.
Có trời mới biết người thay y phục cho mình vì sao từ Vương Tiệm biến thành Úy Trì Chước Chước, cơ mà nàng có vẻ cũng không hề có ý phản kháng. Sáng tháng sáu ở Thanh Hương thành vẫn khá lạnh, thế mà mặc mỗi một cái yếm, khoác ngoài chiếc ái sa mỏng, xuyên qua lớp y phục mỏng dính đó, nhìn thấy hai gò núi nhỏ nhắn khả ái như chim câu, núm vú bị y vân vê đã săn cứng nhô lên rõ ràng.
Thiết Tâm Nguyên không hề rụt tay lại, giữ nguyên hiện trạng, sờ rồi, bóp rồi giờ rụt lại có ích gì, huống hồ rất thích, ngực nàng tuy nhỏ nhưng mềm mềm là, Úy Trì Chước Chước bặm môi mơ màng nhìn y, nhãn thần không ngừng biến hóa.
Giọng Vương Tiệm dặn dò gì đó ngoài hành lang truyền tới, Úy Trì Chước Chước vội xoay người tránh khỏi bàn tay hư hỏng của Thiết Tâm Nguyên, cúi xuống giúp y chỉnh lại mép áo phía dưới.
Chỉ là tình hình càng tệ, vì Úy Trì Chước Chước khom người làm bờ mông tròn trịa hiện ra trước mắt, đầu kêu ong ong. Gần một năm bị cấm dục làm sức kiềm chế bị giảm sút lớn, tay rảnh rỗi, vừa rồi sờ ngực không sao, chắc là sờ chỗ khác cũng được, thế là Thiết Tâm Nguyên đưa tay ra, đặt lên eo nàng trước rồi trượt xuống ....
Khi Vương Tiệm đi vào thì Thiết Tâm Nguyên ăn mặc cực kỳ chỉnh tề, chỉ là dáng đi không được bình thường cho lắm.
Kiếm được cái phất trần trắng tinh, Vương Tiệm trông có vẻ uy phong hẳn lên, cầm trong tay dài giọng hô:” Đại vương khởi giá.”
Rồi khom lưng để Thiết Tâm Nguyên đi trước.
Úy Trì Chước Chước cung kính đứng một bên, nụ cười tựa có tựa không trên mặt đó khiến Thiết Tâm Nguyên muốn đè xuống chà đạp một trận một phen, chỉ là chỗ đó vẫn đau, không dám làm càn nữa.
Quy củ hoàng thất rất nhiều, chính xác mà nói, từ sau khi Vương Tiệm tới, quy củ Thiết gia bất tri bất giác nhiều thêm, Thiết Tâm Nguyên cũng không nhận ra sự thay đổi âm thầm lặng lẽ đó.
Vương Nhu Hoa giờ cơ bản không đi bộ, bốn phó phụ tráng kiện suốt ngày khiêng cái kiệu thay chân thái hậu. Triệu Uyển xuất hành cũng rất ít khi tự đi, vì nàng bế nhi tử, đại bộ phận thời gian ngồi trong cái xe ngựa gọn nhẹ.
Vương cung thì bé như cái rắm ấy, thế mà không thấy phiền.
Thiết Tâm Nguyên là người cuối cùng tới điện đường cung phụng tổ tông.
Tòa điện đường này không có gì đặc biệt, một tầng một gian, mới làm xong có một tháng, mùi sơn rất nặng, làm người ta muốn ngạt thở, Thiết gia có hậu đại, không thể không báo cho tổ tông, thằng nhóc ở trong lòng mẹ ngủ ngon lành.
Lúc này chỉ nó là không bận tâm tới lễ nghi.
Nói ra rất mất mặt, từ đường nhà người ta thì chi chít bài vị, nhà mình chỉ độc hai cái, một là của gia gia Thiết Lão Thập, một của cha hắn Thiết A Thất. Đã thế lại còn đặt sau cái lư hương cực to, không nhìn kỹ không thấy.
“ Mẹ, giờ con mới nhớ chưa bao giờ mẹ nói tới tổ mẫu.”
“ Con không có tổ mẫu.”
“ Vô lý quá, không có tổ mẫu thì cha con ở đâu mà ra?”
“ Tổ mẫu con đi theo người ta, chuyện nhục môn phong này đừng bao giờ nhắc tới.”
Ặc, không ngờ có loại chuyện này, Thiết Tâm Nguyên rất tán đồng, sau này chỉ tuyên truyền mặt vinh quang của tổ tông, còn chuyện lão bà bỏ theo người thì nhất định không để cho người ta biết.
Cơ mà nói mới nhớ, gia gia thì lão bà bỏ đi, cha mình ế sưng, không vớt được mẹ mình từ dưới sông thì chắc Thiết gia tuyệt tự, còn đời mình tới được với Triệu Uyển chẳng đơn giản, tương lai nhi tử về mặt này định sẵn về mặt này cũng khó mà như ý.
Nam nhân Thiết gia thật đáng thương.
Tổ tiên ít, tế tự nhanh, Vương Tiệm hô một lần, Thiết Tâm Nguyên khấu đầu theo, Triệu Uyển ở phía sau bế con cũng khấu đầu, rất cung kính, không như Thiết Tâm Nguyên thuần túy là ứng phó cho xong.
“ Quốc gia đại sự đều đặt trên người chàng, phu quân sau này không được qua loa như vậy.” Tế tự xong Triệu Uyển mới nhắc:
Thiết Tâm Nguyên thấy mẹ đi xa rồi, nghiến răng nói bên tai Triệu Uyển:” Chẳng trách không hoàng đế nào thích đại lão bà, tưởng tượng xem, phu thê đang ân ái, tự nhiên lại nói, bệ hạ, nơi này nơi kia lũ lớn, dân sống không nổi, lúc này bệ hạ nên suy nghĩ cho dân chứ không phải cưỡi trên người thiếp.”
“ Đoán chừng hoàng đế nào cũng hộc máu.”
Đầu óc Triệu Uyển chẳng biết kiểu gì, nheo mắt lại:” Úy Trì Chước Chước lại khiêu khích chàng à?”
“ Không!” Thiết Tâm Nguyên trả lời nhanh như điện:
Triệu Uyển dí mặt tới:” Không thí sao lại chột dạ?”
“ Chột dạ đâu.” Thiết Tâm Nguyên ướt lưng, chối bay chối biến:
“ Thiếp không trách chàng, thiếp mang thai mười tháng, chàng vất vả cả năm.” Triệu Uyển đột nhiên đối giọng cực kỳ ôn nhu hiểu lòng người:” Xảy ra chút chuyện không có gì to tát.”
“ Không có chuyện gì hết.” Thiết Tâm Nguyên thừa biết, nếu để Triệu Uyển biết chuyện vừa xảy ra, thế nào cũng lột da Úy Trì Chước Chước. Không thể để vẻ ngoài nàng đánh lừa, một trưởng công chúa Đại Tống mà hiền lành nhu nhược có mà gặp ma rồi. Công chúa vông quốc như Úy Trì Chước Chước sao đấu lại, y lạ gì, năm tuổi suýt bị nha đầu này ném vỡ đầu.