Đứa bé một tháng tuổi đường nét khuôn mặt đã dần hiện ra, mặt mũi có chút bóng dáng của Triệu Uyển, nhất là đôi mắt giống y như đúc, nếu lớn lên xu thế này không đổi có thể sánh với những mỹ nam tử trứ danh lịch sử.
Tướng mạo Triệu Khuông Dận chẳng ra gì, lão tổ tông Triệu Khuông Nghĩa của Triệu Uyển càng chẳng bằng ca ca.
Hơn trăm năm qua vô số mỹ nữ hi sinh dung nhan cải tạo gen cho Triệu gia, tới Triệu Trinh liền có khởi sắc, ít nhất ông ta người cao tám thước, chân dài tay dài, mặt như ngọc, rất không tệ, tới đời Triệu Uyển càng thêm xuất sắc.
Sau gáy Triệu Uyển có cái bớt son hình con cá nhỏ, nghe nàng nói phụ hoàng nàng cũng có một cái bớt tương tự, nhưng mà hình con rồng, Thiết Tâm Nguyên nghe chỉ bĩu môi.
Cái mông nhỏ của nhi tử cũng có bớt son, Triệu Uyển dứt khoát nói trông giống con hổ đang ngồi, chả hiểu mắt mũi nàng ra làm sao, rõ ràng là con cóc.
Nghĩ tới đặt tên nhi tử, Thiết Tâm Nguyên chưa có ý tưởng gì.
Thiết gia có tên đàng hoàng mới bắt đầu từ thời của y thôi, theo như mẹ kể, gia gia y tên Thiết Lão Thập, còn xa hơn nữa thì thậm chí tên gì cũng không lưu lại.
Theo cách đặt tên thời gia gia để lại, Thiết Tâm Nguyên phải tên là Thiết Lão Tam, vì trong tộc, y xếp thứ ba ở bối phận này.
Một trận lũ lớn thay đổi vận mệnh của cả hai mẹ con, Thiết Tâm Nguyên có lúc nghĩ, nếu cha không chết, mình sẽ thành một thợ rèn xuất sắc, dù sao trước khi bị người ta đá đít khỏi Đại Tống, y chỉ muốn sống vui vẻ cả đời.
Chẳng hiểu sao cái tên Thiết Hỉ rất quê mùa cứ thế nảy ra trong đầu Thiết Tâm Nguyên không sao xua đi được.
Cái tên này không tệ, người cha nào lại không muốn con mình bình an vui vẻ.
Nhín như tử mở mắt phun bọt từ miệng, Thiết Tâm Nguyên cẩn thận bế nó ra, nhìn vào mắt, luôn một gọi:” Hỉ Nhi, Tiểu Hỉ Nhi của cha.”
Thiết Hỉ phun một bong bóng cực lớn đáp lại, Thiết Tâm Nguyên mừng lắm, nhi tử cũng đồng ý rồi.
Triệu Uyển vừa ngủ một giấc bị cha con Thiết Tâm Nguyên ồn ào đánh thức, có chút bực bội hỏi:” Thiết Hỉ là cái tên kiểu gì thế?”
“ Thiết là sắt, Hỉ là hoan hỉ, ý là nhất định sẽ hoan hỉ đó.” Thiết Tâm Nguyên giải thích bậy:
Triệu Uyển thấy trượng phu nói rất dứt khoát, có vẻ không hề có ý thay đổi, cười:” Thiếp phụ trách sinh con, đặt tên là việc của chàng, Thiết Hỉ à? Cũng hay.”
Thiết Tâm Nguyên trừng mắt:” Dám nói không hay thử xem.”
“ Ái dà, biết ngài là đại vương, uy phong cũng đừng dùng với mẹ con thiếp, bên ngoài có người mà chàng ngứa mắt đó, đi tìm họ ấy.” Triệu Uyển bắt đầu mát mẻ:
“ Đi thì đi.” Thiết Tâm Nguyên trả con cho Triệu Uyển, y còn nhiều công văn phải xử lý, ra tới cửa nhớ ra một việc, quay lại dặn:” Nếu ngày mai có ai lấy Thái nhất thần tinh đan tặng cho con thì lập tức ném vào kho cho ta, không được mở ra, không được ăn vào, nếu nàng dám cho nhi tử ăn, ta sẽ nổi điên.”
“ Gì? Chàng vừa nói gì?” Triệu Uyển vừa nghe thấy năm chữ này đã sáng mắt, nàng đọc rất nhiều sách tất nhiên là biết đan dược truyền thuyết đó:” Thái nhất thần tinh đan ở đâu?”
“ Hoắc Hiền vừa định tặng ta, nhưng ta không lấy.”
Triệu Uyển cuống lên:” Chàng làm sao thế, không cho con ăn cũng để cho a nương chứ?”
Thiết Tâm Nguyên nói từng chữ:” Nàng định hạ độc chết bà bà à?”
Triệu Uyển bị ánh mắt Thiết Tâm Nguyên làm giật mình, nhưng ương bướng cãi lại:” Đó không phải thuốc độc.”
“ Ta nghiêm túc nói với nàng, đan dược là độc dược, hai thứ này không khác gì nhau hết, ta hiểu thứ này hơn bất kỳ ai, nàng nhớ kỹ cho ta, tuyệt đối không được đụng vào bất kỳ thứ đan dược nào, bất kể do ai làm ra, có công hiệu gì.”
Triệu Uyển chưa bao giờ thấy trượng phu nghiêm túc với mình như vậy gật đầu nghe theo.
Thiết Tâm Nguyên thực sự không coi Thái nhất thần tinh đan ra gì.
Nhưng từ phản ứng của Mạnh Nguyên Trực và Triệu Uyển, nhìn ra chút tình hình không hay.
Mạnh Nguyên Trực giờ thuộc loại người dửng dưng với kim tiền, Triệu Uyển sống ở hoàng cung, từ nhỏ bảo thạch mã não bị nàng ném đi nhứ đá, vậy mà nghe tới thứ này, cả hai đều thèm khát, thậm chí lập tức nảy sinh ý muốn cướp đoạt.
Nhâm phẩm của Tôn Tư Mạc không ai dám chất vấn, vì thế càng không ai hoài nghi thứ ông ta làm ra, bởi thế không ai chịu tin rằng đây là thứ hại người. Đoán chừng cho dù có người uống vào chết ngay trước mắt họ chẳng nữa, người ta cũng cho rằng đó là vũ hóa thành tiên gì đó, sau đó dập dầu khấn bái.
Thật đau đầu.
Thứ này tạm gác lại, hiện giờ một vạn quân của A Đại và Xảo Nhi đã tới địa giới Thảo Đầu tộc rồi.
Trước kia chiến tranh, thậm chí là một lần đi cướp cũng là đề tài cực kỳ nghiêm túc với Thiết Tâm Nguyên, nhưng khi thành Cáp Mật vương rồi, y nhận ra chiến tranh với quân vương mà nói là thứ bình thường như ăn ngủ, phải phát động chiến tranh thì phát động, không phải nghĩ quá sâu, càng không phải áy náy.
Vốn cho rằng Xảo Nhi và Trác Mã có ý kiến với chuyện tấn công Thanh Đường, kết quả ngoài dự liệu.
Trác Mã còn nhiệt tình hơn cả y, lần xuất chinh này bất chấp Xảo Nhi ngăn cản, nàng muốn đi theo quân, ném hai đứa con cho Vương Nhu Hoa, sau đó dẫn hơn trăm nữ hộ vệ, tuyển mộ năm trăm lính đánh thuê Thổ Phồn, rầm rộ theo sau đại quân.
Lý do của nàng rất đầy đủ, công chúa Thổ Phồn thu nạp lòng dân càng có tác dụng.
Tâm tư của Trác Mã đơn giản, nhìn là thấu tận tâm can, chẳng qua nàng thấy Trạch Mã thành chủ nhân của Đại Tuyết Sơn thì vô cùng thèm khát, thấy mình phải thành chủ nhân Thanh Đường mới được, còn về Thanh Đường trước kia của ca ca nàng thì chẳng khiến nàng có chút trở ngại tâm lý nào.
Lý Xảo trước khi đi cùng Thiết Tâm Nguyên có cuộc nói chuyện dài, Trạch Mã thống trị Đại Tuyết Sơn không thành vấn đề, nơi đó không quá rộng, lại gần địa phận Cáp Mật, còn Thanh Đường lại khác hẳn, nếu nữ nhân điên Trác Mã đó có tâm tư gì không nên thì khiến người ta khó xử, không bằng ngay từ đầu không cho nàng cơ hội.
Thiết Tâm Nguyên thấy Lý Xảo quá lo, dù phân phong thì là phân cho Lý Xảo, chứ sao lại cho Trác Mã được.