A Đan lúc này đang lên cơn cuồng nộ.
Sau khi nhìn thấy y phục Tô Thức gửi cho A Y Toa, tức thì lửa giận bốc cao ba trượng, nếu không phải là A Y Toa ôm chặt lấy thì hắn đã bắm nát Tô Thức rồi.
Đại Tống có một loại váy tên là thất gian phá.
Lại lịch của nó rất quỷ dị.
Phải kể lại tới thời Đường Cao Tông, khi đó thói đời dần xa hoa, đặc biệt là nữ phục càng biến đổi từng ngày, khiến nam sĩ rất bất mãn, cho rằng nữ nhân quá đáng, váy quá phí vải, vừa dài vừa rộng, quét trên mặt đất dễ hỏng.
Thế là hoàng đế hạ chiếu đề xuất tiết kiệm, Võ hậu đi đầu hưởng ứng, thất gian phá xuất hiện ở nhân gian.
Phá là nếp gấp, càng nhiều nếp gấp càng tốn vải, váy hoàng hậu thường có mười ba nếp, Võ hậu vì biểu thị ủng hộ Cao Tông, đi đầu mặc váy báy nếp.
Tới Đại Tống, vũ cơ lớn gan thay đổi, biến thất gian phá thành váy do bảy miếng vải riêng làm thành chứ không phải gấp nếp, trời ơi, một khi vũ cơ trên bàn xoay tròn ... Nên nhớ phụ nhân Đại Tống không mặc quần ngắn bên trong, chỉ có một tấm vải trắng ...
Vũ cơ Đại Tống chẳng có gì không thích ứng, bọn họ thoải mái khoe chân với đùi, Hồ cơ càng không để ý, bọn họ còn đính cả bảo thạch lên váy.
Tới chỗ A Y Toa thì phiền lớn.
Phải biết rằng giáo nghĩa của họ chỉ có phép nữ nhân lộ con mắt ra ngoài.
A Y Toa khiêu vũ ở Biện Kinh lâu đã là chuyện cực kỳ quá đáng, nếu còn mặc loại váy náy, đừng nói A Đan, ngay cả đám người ở Hùng Ưng sơn cũng không tha nàng.
“ Chúng ta đi thôi, nếu không đi, ta lo sẽ có ngày ta giết nàng rồi giết mình.” Mắt A Đan đỏ như hòn than:
Địch Y Tư thở dài:” Rời đi thôi, Thanh Hương thành không dung tín đồ thiên thần, kế hoạch của chúng ta thất bại rồi, công chúa không thể mặc loại váy này khiêu vũ.”
“ Nhưng Cáp Mật vương sẽ tới.” A Y Toa mãi hồi lâu mới thu ánh mắt từ chiếc váy kia về, kỳ thực nàng có chút thôi thúc muốn thử nó:
A Đan nhạo báng:” Nàng định làm chuyện nữ nô cũng không thèm làm à?”
“ Tất nhiên là không.”
“ Vậy chúng ta đi ngay thôi, đến khi trời tối sẽ không đi được nữa.”
“ Hiện giờ muộn rồi, mùa đông Thanh Hương thành chỉ mở hai canh giờ.” A Y Toa hiển nhiên hiểu rõ nơi này hơn A Đan:
A Đan nóng nảy:” Vậy thì từ chối đi.”
A Y Toa lắc đầu:” Nếu Cáp Mật vương không tới còn có thể từ chối, nhưng giờ không thể do chúng ta quyết được.”
A Đan ngồi im lặng một lúc rồi đột nhiên đứng bật dậy bỏ đi.
A Y Toa vội đuổi theo:” Ngươi muốn làm gì?”
A Đan không quay đầu lại:” Ta đi nghĩ cách giải quyết.”
A Y Toa không ngăn cản, về phòng nói với Địch Y Tư:” Ta sẽ nhảy, theo giáo nghĩa, ta có quyền trả thù, chỉ cần nhảy xong giết hết bọn chúng là được. Chúng ta có thể làm được điều ấy.”
Địch Y Tư thở dài:” Công chúa, giết Cáp Mật vương chỉ là nhất thời nổi hứng, không phải mục đích chính tới đây của chúng ta, giờ tự làm tự chịu, đẩy bản thân vào khổn cảnh không còn đường xoay chuyển, chúng ta suy nghĩ quá hiển nhiên rồi.”
“ Dung mạo của công chúa không ai có thể cự tuyệt, huống hồ Cáp Mật vương còn trẻ như thế, gặp mỹ nhân như người, sẽ không bỏ qua.”
Ngày hôm qua thông báo Biện Kinh lâu là mình sẽ lên sân khấu khiêu vũ, trong đầu A Y Toa chỉ toàn ảo tưởng hạ độc chết hết Cáp Mật vương và quần thần, không ngờ chỉ một cái váy làm loạn hết kế hoạch của nàng.
A Y Toa là một nữ nhân cực kỳ quyết đoán, mở cửa sổ nhảy ngay xuống.
Địch Y Tư không kịp phản ứng, hét chói tai lao theo, tới cửa sổ sổ nhìn thấy A Y Toa bò sấp trên mặt đất, chỉ chân mình:” Chân ta gãy rồi, không khiêu vũ được nữa, Địch Y Tư, ngươi nên mời y sinh tốt nhất tới.”
Vừa khóc vừa chạy xuống lầu, sau đó Địch Y Tư lại ôm A Y Toa khóc thêm một hồi nữa, bế nàng lên lầu, lảo đảo tìm chủ sự Biện Kinh lâu.
Tô Thức không lâu sau dẫn Trương Phong Cốt tới, nhìn cái váy dính máu của A Y Toa, nhỏ nhẹ nói:” Nàng hưng phấn thế làm gì, đại vương không phải thích vũ đạo, tới hay không không quan trọng, giờ đại vương tới nàng lại chẳng khiêu vũ được, nỗ lực của chúng ta thành uống phí.”
A Y Toa rưng rưng nước mắt:” Ta chỉ muốn tập luyện thật tốt, không ngờ lật bàn.”
Trương Phong Cốt nắn xương, nẹp lại cho A Y Toa xong, dặn:” Một năm không được khiêu vũ, sau này khiêu vũ được không phải xem tình hình hồi phục, đây là xương ống chân bị thương, không cẩn thận sẽ bị què.”
Tô Thức an ủi A Y Toa một hồi, nhìn chiếc váy đẹp đẽ mình đặt làm, rầu rĩ rời đi.
A Y Toa thở phào:” Ngươi không được nói với A Đan, bảo là ta không cẩn thận bị ngã.”
A Đan suy nghĩ đơn giản, hắn cũng tin càng đơn giản càng hiệu quả, chỉ cần làm ra chút chuyện khiến A Y Toa không thể khiêu vũ nữa là được.
Đó là đốt Biện Kinh lâu.
Khi hắn vác một chum dầu tới Biện Kinh lâu thì nơi đó đã bị quân đội Cáp Mật vây kín, từng đoàn quan viên đang nói cười vui vẻ đi nào, náo nhiệt như thị tập.
Tình hình như thế thì không cách nào đốt được Biện Kinh lâu nữa, A Đan xoay người đi ngay, nghĩ một lúc quyết định đốt tướng quốc phủ, toàn bộ chính lệnh Cáp Mật đưa ra từ nơi đó, nếu đốt nó đi còn ai tâm trạng gì xem khiêu vũ.
Giờ toàn bộ quan viên tới Biện Kinh lâu, tướng quốc phủ hẳn không còn ai.
Phóng hỏa rất dễ dàng, chỉ có hai bước --- Rưới dầu --- Châm lửa.
Tường bao chẳng làm khó được A Đan, hắn chạy vài bước lấy đà là có thể đu lên tường, quan sát xung quanh một hồi rồi nhảy xuống.
Mã phu đang cho ngựa ăn không để ý, đột nhiên một cánh tay bóp cổ, rắc một cái, đầu ngoẹo sang, mắt mở to chưa hết kinh hoàng. A Đan cẩn thận dấu xác mã phu dưới đống cỏ khô rồi rón rén đi vào.
Hậu trạch có tiếng nữ từ đùa giỡn vui vẻ, A Đan hiểu trong nhà quý nhân, chỉ khi nào chủ không có nhà, nô tỳ mới dám buông thả như vậy.
Tướng quốc phủ xây dựng hoa lệ, giả sơn, ao nước, suối chảy không thiếu gì, thậm chí còn có một dòng suối nước nóng chảy qua hoa viên, hơi nước bay là là đất, làm nơi này như đào viên tiên cảnh.
Càng thuận tiện cho A Đan hành động.
Qua hậu trạch hẳn là tới chỗ chủ nhân cư trú, phòng ốc nơi này xây rất cao, mái uốn cong, cột trạm trổ, mang mẻ đẹp tinh tế.
Nhìn kiến trúc này A Đan vui lắm, vì kiểu nhà này chẳng khác nào đống củi chất lên, cực kỳ dễ đốt.
Vì vội vàng nên A Đan không kiếm được nhiều dầu, hắn chỉ có thể chọn căn nhà lớn nhất đẹp nhất để đốt, như vậy hẳn là tổn thất lớn nhất.