Không biết vì nguyên nhân gì, tơ lụa màu sắc sặc sỡ rất được hoan nghênh ở Tây Vực, ngay cả người Thổ Phồn quanh năm sống ở băng tuyết cũng thích, Thiết Tâm Nguyên cho rằng đây là văn hóa thâm căn cố đế.
Người có thể đem món đồ bán thành văn hóa và thói quen đều rất lợi hại, trong đó bao gồm chủ nhân Thất Thái cư.
Trước kia chưởng quầy của Thất Thái cư là trung niên nam tử gày gò, từ sau khi có một đội xe hơn hai trăm hộ vệ bảo hộ tới nơi, nam tử đó phải chuyển tới tiền viện ở.
Người tới không phải ai xa lạ mà chính là Đường Đường, thanh mai trúc mã khác của Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tâm Nguyên thấp thỏm ngẩng đầu nhìn trời, hai cánh tay rảnh rỗi đang chơi trò bắt ngón tay, đã hẹn cùng Đường Đường ăn một bữa, kết quả Triệu Uyển đi theo, thế là hai nữ nhân tới thẳng nhà tắm.
Thiết Hỉ không chút cố kỵ theo mẫu thân và a di tắm rửa, Thiết Tâm Nguyên cũng muốn đi theo, bởi vì mấy năm không gặp, vóc người Đường Đường cực kỳ đáng nhìn.
Đường Đường đã gả đi một lần, nghe nói phu quân là thư hương đại hộ Kiếm Môn đất Thục.
Có điều rất bất hạnh, sau khi thành thân, phu quân nàng thường thích lên cơn điên. Khả năng thấy cưới được giai nhân tuyệt thế như Đường Đường là trời cao ban phúc, cho nên rất hưng phấn, sau đêm động phòng không lâu mở tiệc chiêu đãi, trước mắt mọi người muốn thể hiện mình là người hoài bão lớn xứng giai nhân tuyệt sắc, cầm bút viết lời điên rồ "đốt chảy bảy trăm dặm Kiếm Các, đất Thục thành vùng trởi khác."
Câu này kỳ thực người Đường nói, nhưng khi đó là thời Lý Thế Dân, đại đế chỉ cười, phái người tát kẻ ngông cuồng đó hai cái là xong.
Triệu Trinh không có lòng dạ như thế, nên quan viên chẳng phải người rộng rãi, tri phủ đại nhân ngay trong tửu yến trở mặt, tống ngay tân lang vào ngục.
Tân lang tỉnh rượu, biết mình làm chuyện ngu xuẩn, sợ quá mà chết.
Người nhà tân lang cho rằng Đường Đường là sao chổi, muốn nàng tuẫn táng, nhưng Đường Đường ngay từ nhỏ rất ghê gớm, nàng có một gia gia cực kỳ yêu thương.
Qua trình thế nào không rõ, chỉ biết sau nửa năm Đường Đường biến thanh đương gia nương tử của nhà đó, còn Đường Đường biến thành tuyệt thế mỹ nhân. Lúc gặp nhau nàng đội mũ chùm, khăn sa rủ xuống che kín dung mạo, phong tư tha thướt, trang phục may khéo léo tôn lên đường cong nóng bóng, làm người nhìn thấy chỉ muốn đưa lên giường khám phá một phen.
Tất nhiên chỉ Thiết Tâm Nguyên mới nảy sinh ý nghĩ thế, chứ Đường Đường thì hừ mũi một cái, vị chưởng quầy Thất Thái cư vô pháp vô thiên ở Thanh Đường thành đã hai chân run lẩy bẩy.
Từ lúc gặp mặt tới khi đến ao nước nóng, Đường Đường chẳng nhìn Thiết Tâm Nguyên lấy một cái, làm y sớm quen lúc nào cũng là trung tâm của đám đông có chút thất vọng.
Nghe nói các nàng sau khi tắm xong sẽ dạo phố, sau đó bái kiến thái hậu còn đi chùa gì đó, y không nghe rõ lắm, tóm lại là chẳng có việc gì liên quan tới mình. Thiết Tâm Nguyên tất nhiên không ở lại làm thằng ngốc, chờ đợi mang tính tượng trưng một lúc rồi đi làm việc của mình.
Đường Đường ở ao nước trêu đùa Thiết Hỉ, nghe nha hoàn thì thầm bên tai vài câu, vẻ hoan hỉ trên mặt liền ảm đạm mấy phần.
Triệu Uyển đón lấy nhi tử ôm vào lòng, vỗ cái mông trắng trẻo của nó:” Thực sự không muốn gặp à?”
Hơi nóng ngấm vào làm làn da Đường Đường ửng lên màu hồng đào, sóng nước vỗ dập dờn, mái tóc đen dài đem bóng xoã ra trên mặt nước phần nào che khuất dáng người xinh đẹp động lòng người:” Đừng nói những lời mát mẻ nữa, y đã thành trượng phu của cô rồi, gặp làm gì?”
“ Nói cho cùng là vẫn chột dạ.” Triệu Uyển nhìn vóc người khiến nữ nhân cũng phải động lòng đó, bĩu môi:” Chúng ta biết nhau từ nhỏ, không cần kỵ húy như vậy, muốn gặp cứ gặp, ta không phải nữ nhân ghen tuông.”
Đường Đường kiêu ngạo nói:” Hừm y là bảo bối của cô, với ta chưa chắc là cái gì.”
Triệu Uyển tặc lưỡi:” Với giao tình của cô và chàng, muốn hiệu tơ lụa đứng vững chân ở Tây Vực cùng tổ chức đội lạc đà vận chuyển là chuyện rất nhỏ, đâu cần đích thân đương gia chủ mẫu chạy tới vạn dặm đến nơi này, giờ lại còn mạnh miệng.”
“ Có biết năm xưa cô về Thục, phu quân ta buồn bã rất lâu không, khi ta hỏi tới, chàng có nói một câu.”
“ Câu gì?” Đường Đường quay mặt sang một bên, làm bộ thuận miệng hỏi:
Triệu Uyển thấy Đường Đường mắc bẫy che miệng cười khúc khích.
“ Mất rồi thì thôi, có gì ghê gớm chứ, nam nhân chẳng qua chỉ đến thế mà thôi, bản phu nhân không phải chưa từng nếm trải, bao năm qua không có nam nhân, chẳng phải ta vẫn sống rất tốt à?” Đường Đường có chút tức giận: “ Triệu Uyển, cô thắng ta một lần cũng đừng có đắc ý, đời này cô định sẵn sẽ phải cùng nữ nhân khác tranh giành nam nhân, còn là tranh giành suốt đời.”
“ Chưa nói ai khác, riêng sứ giá yêu mị của Cáp Mật cô, bên ngoài ai cũng nói cô ta là tình nhân của y ...”
Triệu Uyển không mắc lừa, nàng biết Đường Đường khích mình, chuyện qua rồi, người chiến thắng luôn rộng lượng, huống hồ Đường Đường cũng đáng thương, tân hôn ân ái chưa lâu đã không còn trượng phu ...
….
“ Ha ha ha ha ....” Hạ Nguyên Ngũ cười như thằng ngốc suốt cả ngày.
Từ khi hắn dựng nước Ô Kê, không ngày nào là ngủ ngon, hắn không sợ Thiết Tâm Nguyên, trong mắt hắn thì đó chỉ là tên sĩ tử gặp may thôi.
Thế nhưng nhiều lần Hạ Nguyên Ngũ choàng tỉnh từ giấc mộng, trong đầu không phải là cảnh bị Mạnh Nguyên Trực chặt đầu thì cũng là A Đại ôm đầu hắn ăn ngon lành.
Giờ không phải lo nữa, tên sĩ tử Thiết Tâm Nguyên cho hắn lập quốc, đúng là loại nhu nhược vô dụng. Đại quân thảo phạt không tới, ác mộng không còn, sau đó Lãnh Bình và Vương Trụ, hai chiến hữu ngày trước dẫn thân binh quy thuận, càng làm tâm tình hắn cực tốt.
Cho dù Hồ cơ làm đổ chén trà của hắn, hắn cũng vô cùng nhân từ không chặt đầu nữ nhân đáng thương đó.
Lãnh Bình xưa nay nay cao ngạo, coi thường bản thân xuất thân từ sĩ tốt, giờ trước mặt mình phải nói lời ngon ngọt, liên tục mời rượu, cuối cùng cũng được nở mày nở mặt, Hạ Nguyên Ngũ đắc chí lắm.
Sau khi công huân nam chinh bị quan văn Đại Tống xóa bỏ vì tội vớ vẩn, hắn thề không bao giờ tin tưởng đám sĩ phu nữa, tới giờ hắn không thấy cưỡng bức thê nữ kẻ địch, cướp tài sản kẻ địch, đốt nhà kẻ địch có gì là sai.
Chẳng lẽ các huynh đệ huyết chiến một trận, sau đó vào thành thị kẻ địch uống cốc trà rồi đi về?
Sống ở Tây Vực hai năm, Hạ Nguyên Ngũ càng khinh bỉ Thiết Tâm Nguyên, trước kia làm mã tặc không biết gây bao nhiêu tội ác, giờ lên làm đại vương lại giả nhân giả nghĩa quy định không được ra tay với phụ nữ trẻ nhỏ.
Làm hắn rất không thống khoái.