Âu Dương Tu đã ở trong phòng đợi Thiết Tâm Nguyên một thời gian, song không có vẻ gì là nóng nảy, tự pha trà tự uống có phong vị nhàn vân dã hạc.
Thấy Thiết Tâm Nguyên đi vào, hắn cười:” Đại vương, không cần phái Mạnh tướng quân tới chỗ lão phu, thế là làm nhục tới đại tướng quân.”
Thiết Tâm Nguyên bình thản ngồi xuống trước mặt:” Nếu ta có bản lĩnh của đại tướng quân thì đã đích thân tới làm thư đồng cho tiên sinh.”
Âu Dương Tu cười ha hả, không để những lời này vào lòng:” Đây là chuyện xấu, cũng là chuyện tốt, vốn lão phu còn đang kiếm một số kẻ để xử trí làm gương cho những kẻ không an phận, không ngờ có chuyện này.”
“ Phải chặt đầu thị chúng, số còn lại thì đem diễu phố thị chúng, vĩnh viễn làm lao dịch, cả đời không được giải thoát, đại vương, loạn thế thì hình phạt phải nghiêm. Nếu đại vương đồng ý, loạn dân Hà Loan trấn sẽ xử trí theo cách lão phu nói.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Đây là dân chính, tiên sinh đã có chương trình, ta sẽ không can thiệp.”
Âu Dương Tu chắp tay rời đi, được vài bước quay lại, có chút ngại ngùng:” Đại vương, doanh công tượng nếu như còn có kính lão dư, lão phu muốn xin thêm vài cái, lão hữu có bệnh về mắt, đọc sách rất không tiện, mà bọn họ thì một ngày thiếu sách, sống không bằng chết.”
Thiết Tâm Nguyên từ thời ở Nhũ Sơn làm ra thủy tinh đã muốn làm kính viễn vọng, nhưng độ trong lẫn độ cong của kính đều không đủ, tới khi làm Cáp Mật vương nắm trong tay hơn ba nghìn công tượng ngày đêm nghiên cứu mới hoàn thành được mục tiêu này:” Ngọc dược cực phẩm tuy hiếm có, nhưng tiên sinh đã cần, bản vương sẽ lệnh doanh công tượng tích cực chế tạo.”
Âu Dương Tu vài một cái thật sâu:” Đa tạ đại vương.”
Tiễn Âu Dương Tu ra ngoài, Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy Mạnh Nguyên Trực mặc trang phục bộ khoái đứng dựa vào tường lười nhác ăn quả khô, đố ai nhìn ra được đó là một vị đại tướng quân.
“ Phu quân, Âu Dương tiên sinh xin đồ chàng rồi à?” Triệu Uyển vác cái bụng to tới, nàng thích nấp ngoài cửa nghe trộm, chẳng hiểu thói quen này từ đâu tới:” Á, không phải thiếp cố ý nghe trộm, mà bụng thiếp quá to, Trương Phong Cốt bảo thiếp nên đi lại nhiều, không cẩn thận nghe được vài câu.”
Thiết Tâm Nguyên cười khổ:” Phu quân nàng thật là bi thảm, làm đại vương lại chỉ sợ thần tử không xin xỏ.”
Triệu Uyển cười khúc khích:” Hi hi hi, giờ họ xin kính, sau không biết xin cái gì, đợi cuối cùng họ xin một mảnh đất, khi đó đến con chúng ta ra tay rồi.”
Thiết Tâm Nguyên bẹo hai má lão bà:” Đời này của chúng ta mới bắt đầu, vậy mà nàng đã tính tới cuộc sống nhi tử rồi.”
Triệu Uyển học bộ dạng gian thần ngửa mặt cười một tràng, sau đó lấy ra một lá thư phe phẩy trước mặt y:” Chàng là đồ phụ bạc, một mình tới Cáp Mật phong lưu khoái hoạt, quên rằng có một hồng nhan tri kỷ ủy khuất ở nội địa, người ta nghe nói chàng đã đả thông thương đạo Tây Vực, nên phái ngươi tới tìm.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày nghĩ không ra:” Hồng nhan tri kỷ à? Ai thế?”
Triệu Uyển lập tức đổi sắc mặt:” Rốt cuộc chàng có mấy hồng nhan tri kỷ ở Đại Tống? Nhắc một chút, là người chuyên làm gấm Thục.”
Thiết Tâm Nguyên giật ngay lá thư:” Đường Đường gửi thư tới mà không nói, có quan hệ là nàng và cô ấy, đừng kéo ta vào.”
“ Người ta gả đi rồi, mặc dù phu quân người ta có hơi kém, cũng là phu quân, chàng không được có ý đồ xấu.”
Thiết Tâm Nguyên vừa xem thư vừa trả lời, ở loại chuyện này không đùa với bà nương tính khí thất thường được:” Người ta giờ là thương nhân lụa hàng đầu của Thục, chưa chắc đã coi tên mang di hoang mạc ta ra gì, chỉ muốn mở hiệu ở Cáp Mật.”
Triệu Uyển nhíu mày nghi ngờ:” Nhà cô ta chở lụa theo Trường Giang, đưa ra Tuyền Châu bán cho hải thương, sao lại muốn đi đường bộ?”
“ Có gì lạ đâu, trên biển cũng có hải tặc, hẳn là buôn bán không thuận nên tìm thêm một con đường tiêu thụ nữa.” Thiết Tâm Nguyên ngẩng đầu nhìn bầu trời dần u ám:” Đại Tống đã hạ được Lâm Thao, đang tiến về Hà Hoàng, nếu có thể kháng tự lại Một Tàng Ngoa Bàng thì Đại Tống và Cáp Mật sẽ có vùng đất nho nhỏ tiếp giáp.”
“ Khi đó thương đội có thể vận chuyển thẳng từ Thục tới Cáp Mật, sau đó bán cho Hồ thương, cuối cùng là đi khắp nơi. Chỉ là cửa ải của Một Tàng Ngoa Bàng không dễ qua, người đó là kiêu hùng một đời.”
“ Chàng còn có thời gian bận tâm tới chuyện khác à, trong nước có phản tặc rồi đó.”
“ Quốc gia xuất hiện những kẻ phản nghịch là bình thường, giống như một cái cây um tùm tươi tốt tới máy cũng có những cái lá vàng, ngựa tốt mấy cũng có khiếm khuyết nhỏ.” Kỳ thực Thiết Tâm Nguyên lo lắng vấn đề an ninh còn hơn chuyện tạo phản, nếu là Triệu Trinh, loại chuyện này thậm chí còn không đủ tư cách để ông ta biết, những tể chấp sẽ nhổ hét lá vàng.
Tuy cười, Thiết Tâm Nguyên không thích lá vàng, càng không thích tuấn mã có tỳ vết.
Vậy mà con của mã vương có một khuyết điểm không tính là khuyết điểm, lúc mới sinh ra lông đỏ rực cực đẹp, vậy mà dần dần lại biến màu.
Nếu chỗ lông trắng này mọc ở sống mũi thì tốt quá, còn ở mi tâm thì càng là tiêu chí của bảo mã, thế nào mà lại mọc ở mông.
“ Đại vương, tuy hơi khó coi một chút, nhưng cũng là dấu hiệu của bảo mã.” Hồ lão tam sợ Thiết Tâm Nguyên nổi giận, cẩn thận giải thích.
Thiết Tâm Nguyên cẩn thận nhìn nhúm lông trắng trên mông ngựa con, nhìn thấy nào cũng thấy giống hình bàn tay:” Thế này gọi là vỗ mông ngựa.”
Tô Thức không biết từ đâu xuất hiện như ma, thò mặt beo béo tới hỏi:” Đại vương, vỗ mông ngựa là sao?”
Thiết Tâm Nguyên giải thích:” Trên thảo nguyên có một đám người thường không khen chủ tướng, mà khen ngựa của người ta, thích vỗ mông ngựa của người ta nói ‘ngựa tốt, ngựa tốt’, dù là con lừa cũng nói thế.”
Tô Thức giơ ngón cái lên:” Man di mà cũng biết vòng vo nịnh bợ, đúng là giỏi, có điều đây đúng là con ngựa tốt.”
Thiết Tâm Nguyên liếc nhìn cái tên vừa học man di, tiếp tục dùng bàn chải, chải lông cho ngựa con.
“ Đúng là ngựa tốt mà, không phải hạ quan vỗ mông ngựa đâu.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Có yêu cầu gì thì nói đi, ngươi vỗ mông càng làm ta buồn nôn.”
“ Hì hì, trong Thanh Hương thành chuyên phân ra một cái ngõa thị, đại vương có biết không?”
“ Biết, nghe nói đoàn ca vũ, đoàn xiếc vào đó rất nhiều, thu không ít thuế, đó là chính tích của ngươi, nếu ngươi bớt đến đó một chút, nói không chừng ta sớm thăng quan cho ngươi.”