Vương Đại Dụng trước tiên đáp lại câu hỏi của Hoắc Hiền bằng ánh mắt giễu cợt, sau đó nghiêm túc chắp tay:” Bẩm, biết, thuốc nổ của Cáp Mật và Đại Tống khác nhau về căn bản, có uy khai sơn phá thạch, ba năm dựng kiên thành khắp nơi là nhờ vào thuốc nổ.”
Nói rồi đứng dậy lấy trên bàn của mình một chồng văn thư dày:” Toàn bộ bí mật của Cáp Mật ở trong số văn thư này, Hoắc huynh mang về thong thả đọc, có chỗ nào không thông hẵng hỏi ta.”
Hoắc Hiền lật qua xem vài bản văn thư, thất kinh:” Làm sao Vương huynh lại có những văn thư chi tiết này?”
“ Cơ cấu quân sự của Cáp Mật do một tay ta lập nên, còn không chi tiết, nếu Hoắc huynh chưa hài lòng có thể trực tiếp tới chỗ Âu Dương Tu, từ thuế luật, hình luật, dân chính đều do ông ta soạn ra.” Vương Đại Dụng nhếch mép:” Còn nếu hứng thú với chuyện vương cung của Cáp Mật vương thì tìm Vương Tiệm, chuyện đại nội Cáp Mật nay do một mình hắn định đoạt.”
Hoắc Hiền vội vàng hỏi:” Thật sao?”
“ Đúng, trừ công tượng doanh ra thì Cáp Mật không có bí mật gì với Đại Tống.”
“ Công tượng doanh? Hẳn là nơi nắm giữ bí mật của thuốc nổ, phải thẩm thấu vào đó.”
Vương Đại Dụng nhìn như nhìn tên ngốc:” Đó là hậu hoa viên của Cáp Mật vương, là tâm huyết của y, nói đó là cội rễ của Cáp Mật cũng không quá lời. Đừng nói là kiêu hùng như Thiết Tâm Nguyên, tới người bán hồn đồn cũng không cho huynh biết bí kỹ nấu nướng của nhà họ.”
“ Chẳng lẽ Hoắc huynh còn muốn mưu đồ cả sản nghiệp của Thiết gia, đó không phải hành vi của người quân tử, xin thứ không tiếp được.”
Nói xong một tràng, thấy Hoắc Hiền tựa hồ vẫn muốn nói, nâng trà tiễn khách, đây là giới hạn đạo đức của sĩ đại phu rồi.
Hoắc Hiền đành rời đi, mang theo chồng văn thư dày, chưa cam lòng, cảnh trời long đất lở ở Duyên Xuyên khẩu tới giờ ông ta vẫn không quên, nếu không có phối phương thuốc nổ, chuyến đi này coi như thất bại.
Từ trên người Vương Đại Dụng có thể nhìn ra, quan viên từ Đại Tống tới đều rất hài lòng với hiện trạng của mình, xem ra ở Cáp Mật mình cô đơn rồi.
Trở về khách sạn, Hoắc Hiền nhìn cuốn ( Toán số) mà thở dài, nếu nói ( Tam tự kinh), ( Bách gia tính), ( Thiên tự văn), những thứ sách này chỉ khiến trẻ nhỏ biết chữ đọc thuộc lòng như vẹt, nhưng cuốn ( Toán số) này giúp đám trẻ con mới mở mắt đã có học thức nhận thức thế giới.
Nếu như để bách tính Cáp Mật đồng thời tiếp nhận cả học vấn của đông tây, họ sẽ biến thành chủng tộc mới, vừa có lễ nghi, trí tuệ, khiêm nhường và cần cù của Đại Tống, càng có vũ dũng và tinh thần tiến thủ của người Tây Vực.
Chủng tộc như thế còn cường đại hơn cả đám man tử nam hạ trong miệng Vương Đại Dụng.
Thiết Tâm Nguyên không quan tâm ai quản lý dân chính, cũng không ngại người ta biết cơ cấu quân sự của mình, chỉ có công tượng doanh là giữ chặt trong lòng, có thể thấy y tán đồng hệ thống chính trị, quân đội của Đại Tống.
Thế giới này quốc gia nào có thành trì nhiều nhất, quốc gia nào dựa nhiều nhất vào thành trì giết địch?
Đáp án là Đại Tống.
Vì thế uy hiếp của thuốc nổ với Đại Tống còn lớn gấp bội phần, đáng tiếc không mấy người nhìn ra lòng lang dạ sói của Thiết Tâm Nguyên.
Phía bên kia sa mạc, Khiết Đan đang phát động cuộc tiến công mãnh liệt nhất vào Cao Ly, Da Luật Hồng Cơ vừa lên làm hoàng đế muốn chiếm lấy Cao Ly để chứng minh quyền uy của mình.
Khi toàn quốc đều hi vọng quốc gia nghênh đón một đại thắng tưng bừng thì Da Luật Trọng Nguyên mong cháu mình chiến bại, hoặc chiến tử trong cuộc chiến đó.
Hứa Đông Thăng cũng thế, hắn đang ra sức bớt xén khẩu lương của tướng sĩ tiền tiến, tham ô kho lương, đem bán rồi chuyển bạc trắng phau, vàng lấp lánh cho chuyển vận sứ Da Luật Trong Nguyên.
Lần này Hứa Đông Thăng lần đầu tiên trong đời không kiếm chác bất kỳ chút gì trong vụ làm ăn lớn như thế, hắn và Da Luật Trọng Nguyên đều cực kỳ khao khát Da Luật Hồng Cơ sẽ thua trong cuộc chiến này.
Ở Hà Hoàng gió xuân mơn man, Địch Thanh tới khiến Phú Bật có quyết tâm đánh một trận cuối cùng với Một Tàng Ngoa Bàng.
Còn ở Tây Vực, Hạ Nguyên Ngũ dẫn thương đội rời đi đã tới được Bắc Thiên Sơn.
Lần này lính đánh thuê không chỉ bảo vệ thương đội mà còn kết thành liên minh với thương đội, cướp bóc mảnh đất vốn đã bị dày xéo thê thảm này.
Cướp bóc, đó mới chính là nguyên nhân Hạ Nguyên Ngũ khao khát dẫn thương đội về Đại Thực, Thiết Tâm Nguyên đã cho hắn một tấm gương tốt, ở Tây Vực, muốn có quyền lực và tài phú thì phải cướp.
Vì thế lính đánh thuê tới đâu, ngàn dặm không có tiếng gà gáy.
Khách Lạt khả hãn ngã bệnh, Mục Tân thành chủ soái của đội quân tám vạn người, một khi hoàn thành khống chế người Khách Lạt Hãn, ông ta chắc chắn sẽ đông chinh, dùng máu rửa sạch ô uế trên đời, đem ánh sáng thiên thần tới phương đông.
Thiết Tâm Nguyên hi vọng đội ngũ lính đánh thuê của Hạ Nguyên Ngũ giúp mình trì hoãn thêm một năm, tới mùa thu lương thực chín, y có dũng khí đối trận với bất kỳ ai.
A Y Toa dùng hết mọi biện pháp ở Cáp Mật mà không có hiệu quả gì, nên gửi sứ giả tới hồ Bác Tư Đằng, kể cho Mục Tân biết cảnh ngộ của A Đan, mong được ông ta giúp đỡ.
Xuân tới, lòng người cũng không yên phận nữa.
Xuân ấm quay lại, đất đai tan giá, khi nông nhân nô nức dắt ngựa kéo cày ra đồng, tâm tình Thiết Tâm Nguyên bị khung cảnh hạnh phúc này làm trở nên thư thái.
Liễu đã mọc lá non, cành liễu lất phất theo gió, mục đồng chặt một cành, làm ra cái sáo đơn giản, thổi một cái, tiếng sao vút cao truyền khắp nơi.
Rừng thông thâm đen đã chuyển sang màu xanh, đàn sóc khoan khoái nhảy qua nhảy lại, Triệu Uyển bí bách trong Hang Sói suốt một năm ngồi kiệu mềm, tới thảo nguyên hậu sơn.
Đại Lôi Âm tự tọa lạc dưới chân Thiên Sơn, tường đỏ ngói vàng thấp thoáng trong rừng cây xanh, thêm vào tiếng tụng kinh đều đều, biến nơi này thành thế ngoại đào viên.
Bốn hoạn quan từ từ hạ kiệu xuống, hai người khác nhanh chóng bố trí bàn ghế ở mảnh đất trống, rồi cái bếp lò đỏ lửa tỏa ra hơi ấm dễ chịu.
“ Mệt rồi à?” Thiết Tâm Nguyên dìu Triệu Uyển xuống kiệu, khoác tay nàng đi dạo trên lớp cỏ xanh mềm mại:
“ Một tháng nữa đứa bé này mới chịu chui ra, lúc đó thì nhẹ nhõm rồi. Nguyên ca nhi, lỡ là nữ thì sao, gần đây khẩu vị của thiếp lạ lắm, cứ thích ăn ít đồ chua.” Triệu Uyển xoa cái bụng cực lớn của mình, lo lắng nói:
“ Sinh nam cũng được, sinh nữ cũng tốt, dù sao cũng là con của chúng ta, có gì đâu.” Thiết Tâm Nguyên dự phòng trước:
Triệu Uyển rụt cổ lại:” Nếu sinh ra khuê nữ, Vương Tiệm, Mạnh Nguyên Trực bóp chết thiếp.”
“ Trước đó ta đã xử lý hết chúng rồi, nàng yên tâm sinh con ra, ta đang nóng ruột làm cha đây.”
Triệu Uyển đánh mắt về phía mấy bông bồ công anh mới nở, Châu Nhi hiểu ý chạy tới hái cả một nắm lớn về.
Hoa vàng vàng, chẳng có mùi, Triệu Uyển đưa lên mũi ra sức hít hà nói:” Đây là mùi của mùa xuân, nếu ở Đông Kinh thì hoa đã tàn, muốn xem hoa đào phải đi sâu vào trong rừng.”
Thiết Tâm Nguyên cười vỗ đầu nàng:” Nhớ Đông Kinh thì cứ nhớ, sao phải kiếm cớ.”
Triệu Uyển hơi xấu hổ:” Hôm qua thấy chàng chuẩn bị lễ vạn thọ cho phụ hoàng, thiếp bất giác nhớ người.”