Chân Châu nuốt nước bọt, nếu chỉ là tranh đoạt nội bộ thì hắn đứng ngoài cuộc xem kẻ nào lên làm thủ lĩnh là được, nhưng Thiết Tâm Nguyên đứng sau chuyện này thì khác rồi, hắn nhanh chóng đưa ra quyết định, rút đao theo Lãnh Bình chém giết.
Người Thổ Phồn ngớ ra, nhìn thấy Chân Châu chém giết dũng mãnh cũng xông tới hỗ trợ.
Di Một thủ lĩnh Tây Hạ cũng nhanh nhạy không kém, thấy tình thế này, cười lớn nói với Lãnh Bình:” Cho ta năm nghìn lượng bạc, ta giúp ngươi giết Hạ Nguyên Ngũ.”
Lãnh Bình móc túi vàng trong lòng ra ném cho Di Một:” Đây là tiền đặt cọc.”
Di Một kiểm tra kim tệ, vung đao hô:” Tiền thu rồi, làm việc thôi.”
Võ sĩ Tây Hạ cười rộ lên gia nhập cuộc chiến.
Có người Thổ Phồn và Tây Hạ tham gia, thế trận nhanh chóng ngả về một phía, thân binh người Tống của Hạ Nguyên Ngũ nào phải đối thủ, liên tục vừa đánh vừa lùi về chỗ hiểm yếu cố thủ.
Người Khiết Đan ùa lên, lúc này không biết ngả theo phía nào thì quá ngu xuẩn rồi, tên thủ lĩnh còn vừa giết người vừa hô lên với Lãnh Bình:” Giá ngang với người Tây Hạ.”
Vương Trụ ra sức khuyên nhủ ba người Tống đầu hàng, ba người đó không nghe, đến khi chết vẫn liên tục nguyền rủa hành vi phản bội của hắn, hai tay tắm máu đồng bào, Vương Trụ tức giận gầm lên:” Hạ Nguyên Ngũ đâu, vì sao chưa ra?”
Lãnh Bình đưa tay chỉ căn nhà xa hoa nhất:” Uống bốn vò rượu mạnh, lại còn cùng ba Hồ cơ quấn lấy nhau, ta không thấy hắn còn sức bò khỏi giường ...”
Còn đang nói thì căn nhà đó đột nhiên bốc khói, Hạ Nguyên Ngũ đầu bù tốc rối lảo đảo xuất hiện, cười man dại:” Ta sớm biết Thiết Tâm Nguyên không bỏ qua cho ta, không ngờ hai ngươi cũng giúp y. Chúng ta là hảo hán từ núi xương biển máu mà ra, lập công lao bị người ta chiếm đoạt, bị sai bảo như lừa ngựa. Vô số huynh đệ không chết dưới đao địch, về triều lại bị người mình chặt đầu.”
“ Hạ Nguyên Ngũ ta tự hòi chưa bao giờ có lỗi với huynh đệ, có nữ nhân không dấu đi, có bạc không độc hưởng, có rượu chia cho mọi người.”
“ Vậy mà các ngươi hùng ưng không làm, lại đi làm chó cho đám quan lão gia, cắn sau lưng huynh đệ.”
Vương Trụ hổ thẹn cúi đầu xuống.
“ Ngươi không có lỗi với bọn ta, nói ra đúng là bọn ta có lỗi với ngươi.” Lãnh Bình thong thả đi tới:” Lão Hạ, ngươi chết đi, ta sẽ mang tiền gửi về cho gia quyến của ngươi, đem chuyện ở đây nói với họ, nếu như nhi tử ngươi muốn báo thù, ta ở Cáp Mật chờ đợi.”
“ Lão tử đốt hết tài bảo, giết hết nữ nhân rồi, để xem hai quân khốn kiếp các ngươi làm sao thỏa mãn được đám lính đánh thuê.” Hạ Nguyên Ngũ ném đao phanh ngực ra bước tới.:” Họ Lãnh kia không cần ngươi làm người tốt, lão tử không có gia quyến, chỉ có cái mạng nát này thôi. Tới đây, chém chỗ này này, các ngươi giết bao nhiêu hảo huynh đệ rồi, hẳn chẳng thèm tiếc cái mạng của ta.”
Vương Trụ nhìn Hạ Nguyên Ngũ bước tới cứ lùi từng bước một, Lãnh Bình thống khoái đâm một đao xuyên qua tim Hạ Nguyên Ngũ:” Nếu đã có lỗi với ngươi rồi, đành nợ thêm vậy.”
Lửa nhanh chóng bị dập tắt, nhà đất với đá, đốt không dễ, tuy lông thú, tơ lụa bị hủy hết, nhưng vàng bạc thì vẫn còn.
Vương Tru đá một cái cốc bạc cháy đen xì, cốc lăn lông lốc giữ đại điện, Hạ Nguyên Ngũ nói không sai, dù hắn vô số lỗi lầm, nhưng không có lỗi với huynh đệ, quan chức như trò đùa, thủ đoạn lôi kéo thô thiển, nhưng đều là chân tình ...
Lãnh Bình an bài đám lính đánh thuê còn lại xong, đi vào kho tàng, thấy Vương Trụ một mình trong đó, cười:” Thỏa thuận xong rồi, bọn chúng đồng ý theo chúng ta tới phụ cận Thiện Thiện cướp bóc, toàn bộ thứ cướp được sẽ nhường bọn chúng, lần này huynh đệ chúng ta có thể liên thủ giết địch.”
Vương Trụ ngẩng đầu lên:” Nếu được lựa chọn, ta thích liên thủ với Hạ Nguyên Ngũ hơn ...”
Lãnh Bình nghe ra giọng điệu Vương Trụ có phần bất mãn, không biết sự bất mãn đó nhắm vào ai, huynh đệ kề vai tác chiến, trong lòng có lấn cấn rất nguy hại:” Lão Vương, Hạ Nguyên Ngũ chết là cái chắc rồi, chúng ta không giết thì cũng có người giết thôi, ngươi không thấy Chân Châu đi theo chúng ta qua dễ dàng à?”
Vương Trụ ngồi xuống một cái bàn:” Ý ngươi là đại vương không chỉ phái mỗi chúng ta đi giết Hạ Nguyên Ngũ?”
“ Đúng thế, nhưng ta không định đi xác thực, ngươi không cam tâm thì đi hỏi Mạnh Nguyên Trực xem.”
Vương Trụ xua tay, chua chát nói:” Ngay từ đầu đại vương chỉ coi chúng ta như người ngoài, ngươi xem võ quan Cáp Mật đều là tâm phúc của đại vương, ba chúng ta chỉ có thể chỉ huy lính đánh thuê.”
“ Nếu chúng ta vào quân đội Cáp Mật, thế nào cũng hơn hẳn đám người chưa từng cầm quân kia, trước giờ ta không hiểu, vì sao đại vương để đám người kia lần mò học quân trận chứ không giao cho chúng ta, giờ hiểu rồi, đại vương luôn đề phòng chúng ta.”
Lãnh Bình buông một tiếng thở dài:” Chuyện này không thể trách đại vương, còn nhớ khi ở trong quân doanh Kinh Triệu phủ, nghe nói một tháng kiếm được nhiều tiền như thế, chúng ta vui mừng ra sao không? Đại vương không nợ tiền chúng ta, cũng có nghĩa là không có lỗi với chúng ta.”
“ Chúng ta lỗ lớn rồi, hai năm qua chúng ta diệt không biết bao nhiêu đạo tặc, mang về không biết bao nhiêu tiền bạc, lương thực ..” Vương Trụ đấm bàn:” Ngươi không giận à?”
“ Không, sao ta phải giận?” Lãnh Bình nhìn thẳng vào Vương Trụ cười nhạt:” Học thành văn võ nghệ, bán cho nhà đế vương, một chủ tử như thế, không phải là người võ nhân chúng ta luôn mong muốn à? Lão Vương, muốn được đại vương tin tưởng phải tỏ lòng trung thành trước đã, nếu không làm sao đại vương có thể tin tưởng giao quân đội cho một đám tội phạm như chúng ta?”
“ Lão Vương, đừng mắc phải sai lầm giống, Hạ Nguyên Ngũ, chút thử thách đã không vượt qua nổi, trụ được ở Tây Vực này không đơn giản đâu, đừng nghĩ mình là người Tống thì cao hơn người nơi này một bậc, thay đổi tâm thái của ngươi, học lại từ đầu đi.”
Vương Trụ toát mồ hôi, chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện ở góc độ này, phát hiện mình đúng là kẻ ngu ngốc, nếu đã thế tốt nhất không nghĩ nhiều, đi theo người thông minh may ra còn có đường sống.
(*) Nhân tính đúng là phức tạp, nhân vật của Lão Kiết không bao giờ một chiều, dù là nhân vật nhỏ xíu.