“ Đối với nước Ô Kê này, hạ quan cho rằng không thể bỏ qua, đồng thời lệnh đám người Lãnh Bình đi giết Hạ Nguyên Ngũ, chủ ý này không tệ, nên tiếp tục chấp hành.” Hoàng Nguyên Thọ thái độ cứng rắn, tư duy nhất quán ở Đại Tống, phản loạn là phải giết, không cần biết lý do thế nào:
“ Đại vương, cần xử lý sớm, nếu Hạ Nguyên Ngũ thống nhất Bắc Thiên Sơn, rồi đầu hàng Mục Tân sẽ rất nguy hại.” Vương Đại Dụng cho dù đã sửa soạn hành lý xong, hai ngày nữa lên đường về nước, song vẫn tích cực ý kiến:
Thiết Tâm Nguyên xua tay: “ Vương tiên sinh không hiểu rồi, Mục Tân không phải đế vương, ông ta là tên thần côn tẩu hỏa nhập ma, tất cả những kẻ khong phải nô phó của thiên thần sẽ giết.”
“ Một đế vương khả năng cân nhắc thiệt hơn, nhưng thần côn thì không, Mục Tân tuy vô cùng trí tuệ, nhưng vì cuồng tín mà nhược điểm cũng rất rõ ràng. Kỳ thực ta còn mong Mục Tân thu nhận đám người này, thế là quân đội ông ta có người Hồi Hột, người Tây Hạ, người Khiết Đan, người Mông Ngột, sẽ cực kỳ bất lợi cho chỉ huy tác chiến.”
Âu Dương Tu nhíu mày:” Nếu thế ít nhất nên đóng Thiên Sơn lộ.”
Hoắc Hiền lắc đầu:” Không nên, cứ mở cửa, người muốn đi thì giữ cũng không được, chỉ cần phái trọng binh trấn giữ Thiên Sơn thành, không cần sợ, Cáp Mật lúc này nên bồi dưỡng khí độ nước lớn.”
Năm xưa sứ giả Hán triều tới địa khu Vân Quý, những nước như Dạ Lang, Điền Quốc cực kỳ kiêu ngạo hỏi :" Hán và nước ta bên nào to hơn?" "Hán có đông dân bằng chúng ta không?"
Sứ giá Hán triều chẳng nói gì cả, thời gian sau dẫn đại quân quay lại, còn chưa có mấy hành động quân sự, Điền vương nhìn đại quân Hán triều đông hơn cả bách tính toàn quốc liền dẫn tộc nhân đầu hàng.
Lịch sử uy phục vạn bang ấy khiến Hoắc Hiền nhận định, đó là khí độ nước lớn, không thèm tranh chấp nhỏ, tự có uy đức.
Hán triều người ta có tư cách đó, Thiết Tâm Nguyên chỉ có mỗi cãi miệng, quốc thổ của y chỉ năm trăm dặm, khu vực thực sự khống chế chu vi hai trăm dặm.
Kỵ binh của y rất mất mặt, đang học chạy theo đuôi một con ngựa, đám võ sĩ của y mà khai chiến với đám lính đánh thuê, bị đám người hung hãn đó chém chết luôn.
Giết Hạ Nguyên Ngũ thì chắc chắn phải làm, còn khí độ nước lớn đợi y có trăm vạn hùng binh hẵn nói.
Chuyện Hạ Nguyên Ngũ phản bội chẳng có gì bất ngờ, chính vì thấy hắn có mưu đồ khác nên mới phái ra ngoài, không có bất kỳ ai giám thị, không tạo phản mới lạ.
Hôm nay là ngày nhiều sự cố, lại nói Vương Tiệm mang Thái nhất thần tinh đan vào hậu cung, định cất đi, thái hậu Vương Nhu Hoa đang ở hậu cung chơi với tôn tử biết được.
Thế là Vương Nhu Hoa lập tức bế tôn tử, dẫn Vương Tiệm mang cái bình ngọc kia ra đại điện.
Sắc mặt Vương Nhu Hoa rất khó coi, Thiết Tâm Nguyên chưa hiểu chuyện gì, đã bị mẹ quát một tiếng:” Quỳ xuống!”
Bốn xung quanh là thần tử và sứ giả, Thiết Tâm Nguyên không chút phản kháng, ngoan ngoãn quỳ xuống.
Thiết Tâm Nguyên quỳ rồi, Triệu Uyển cũng vội vàng đi tới quỳ theo, đám Hỏa Nhi không hiểu ra sao cũng quỳ hết cả xuống.
“ Hoắc tiên sinh, đây có phải là đan dược của ngài không?”
Vương Nhu Hoa giao tôn tử cho Trương ma ma, cầm cái bình ngọc đổ viên đan dược đỏ rực như lửa ra, dưới ánh mặt trời hào quang lóng lánh, đẹp không sao tả hết.
Bốn xung quanh tức thì vô số người lộ vẻ si mê.
Hoắc Hiền đau khổ chắp tay thi lễ:” Chính là nó.”
“ Quả nhiên là thứ tốt, chỉ tiếc là thứ hại người.” Vương Nhu Hoa thở dài, nói xong không đợi mọi người kịp phản ứng, chẳng biết rút từ đâu ra một cái búa, trong tiếng thét kinh hãi của xung quanh, đập một phát, đan dược vỡ nát thành bột.
Đại điện lặng ngắt như tờ.
Gió núi từ cửa sổ thổi qua, lay động rèm cửa, thuận tiện mang theo thứ bột màu đỏ.
Vương Nhu Hoa ném búa cho Vương Tiệm, nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Bây giờ hủy thứ đan dược này còn có thể bồi thường được, nếu giữ nó tương lai Cáp Mật quốc chỉ có tan vỡ chết người.”
Thiết Tâm Nguyên vẫn còn há mồm không nói lên lời, Hoắc Hiền thì súi bọt mép ngã lăn ra đất, về phần Âu Dương Tu sau khi thất kinh thì phát ra tràng cười dài chắp tay với Vương Nhu Hoa.
Vương Nhu Hoa đập đan dược xong thì về thẳng hậu cung, không để ý tới ai, cũng chẳng giải thích dài dòng.
Thiết Tâm Nguyên bội phụ mẹ sát đất, luận tới sự quyết đoán, y thấy mình thua mẹ tới một vạn tám ngàn dặm.
Hoắc Hiền như mất đi hồn phách cầm bình ngọc gào khóc, như đó là người thân vậy, ông ta khẳng định đó là đan dược của mình, vì bản thân không biết bao nhiêu lần cả đêm cầm nó ngắm.
Núi tan gò lở.
Động trời cửa đá
Rầm rầm mở ra ở giữa.
Xanh mờ thăm thẳm không thấy đáy,
Mặt trời mặt trăng lấp lánh soi lầu vàng gác bạc.
Cầu vồng làm áo, gió làm ngựa,
Thần mây ầm ầm bay xuống.
Cọp gảy đàn, loan kéo xe,
Người tiên đông như cỏ gai.
Bỗng hồn kinh phách động,
Tỉnh dậy sợ hãi mà than dài...
Tô Thức không biết đấm ngực bao nhiêu lần rồi, hắn từ lúc nghe nói tới Thái nhất thần tinh đan đã ở vào trạng thái đờ đẫn:” Hết rồi hết rồi, thế gian thiếu đi một tiên nhân thêm một kẻ phàm tục.”
Âu Dương Tu vung tay ra tát Tô Thức vì cái tội đọc thơ linh tinh, mắng:” Không tu bản tâm mà lại muốn mượn sức thần tiên, lẫn lộn đầu đuôi.”
Tô Thức ăn đòn rất không phục:” Chẳng lẽ tiên sinh không tiếc à?”
“ Chính bởi vì tiếc lão phu mới thấy đọc không biết bao nhiêu kinh thư, vậy mà chẳng thấu tiệt bằng một phụ nhân, ra tay rất dứt khoát, không biết cứu bao người khỏi tâm ma.” Âu Dương Tu lắc đầu hổ thẹn:
Tô Thức chỉ Hoắc Hiền khóc như trẻ sơ sinh:” Tiên sinh nói Hoắc tiên sinh cũng là bậc đại nho đương thế, chú trọng tu hành, còn chẳng phải quá cả học sinh à?”
Âu Dương Tu nhíu mày:” Thái nhất thần tinh đan là ma chướng của ông ta, không trừ nó đi, khó mà tiến bộ.”
“ Bao năm qua ông ta hẳn luôn đấu tranh giữa nuốt và không nuốt đan dược, bị thái hậu đập vỡ ma chướng, khẳng định chỉ cần cho thêm thời gian, biết đâu vì họa được phúc, Đại Tống chắc sẽ thêm một văn tông.”
Tô Thức nói nhỏ:” Nhưng Hoắc tiên sinh đã bán mình rồi, dù có thành văn tông cũng là văn tông của Đại Tống, lần trước tiên sinh nói Mạnh Nguyên Trực đạt được cảnh giời võ tông, nay lại thêm văn tông, chẳng phải đủ văn võ?”
Trong khi bao nhiêu người tiếc nuối, bao nhiêu người mất hồn, tức giận, lòng mắng Vương Nhu Hoa là phụ nhân vô tri thất học.
Âu Dương Tu thất kinh giật đứt mấy sợi râu, cằm đau tới run người.
Văn võ lưỡng tông xuất hiện không chỉ đại biểu hai đường văn võ xương thịnh, càng đại biểu cho một thời đại đại trị tới.
Thế giới văn nhân cũng có tranh đấu, bọn họ tranh đoạt quyền thống trị người khác, sự hung hiểm trong đó còn mãnh liệt hơn đao kiếm.
Hoắc Hiền bị đả kích bất ngờ làm tổn tương thần tinh , nhất thời cứ ngây ngây dại dại.
Thiết Tâm Nguyên cười khổ đi tới chắp tay:
“ Hoắc tiên sinh, gia mẫu ...”
Hoắc Hiền nắm chặt bình ngọc trong tay, đưa Thiết Tâm Nguyên:” Thứ này Hoắc gia giữ mấy mấy trăm năm, cũng là kỳ trân hiếm có, xem như lễ vật tặng thế tử.”
Nói xong lảo đảo rời đi.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.