Rượu uống vào Thiết Tâm Nguyên càng tỉnh, khi sáu người Thiết Nhất đều say gục xuống, sai thị vệ bố trí bọn họ, ôm nửa vò rượu còn lại xuống địa lao.
Nhất Phiến Vân si dại nắm lan can nhìn về phía nào đó trong địa lao, rất lâu con ngươi chẳng chuyển động, giờ địa lao chỉ còn lại một mình lão ta.
Khi Thiết Tâm Nguyên tới, Nhất Phiến Vân chỉ lãnh đạm nhìn một cái, sau đó cúi đầu chơi ngón chân của mình.
“ Lão già, đừng vờ vịt nữa, ông có thể đi được rồi.” Hơi rượu bốc lên đầu, Thiết Tâm Nguyên dựa vào tường ngồi xuống:
“ Ngươi thả ta thật à?” Nhất Phiến Vân không dám tin:
“ Đi đi, đi đâu cũng được, nếu muốn tới Đông Kinh tìm Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ ta sẽ gửi ông theo thương đội người Tống.”
“ Ta muốn tới Tây Hải!” Nhất Phiến Vân phát hiện có vẻ Thiết Tâm Nguyên nói thật, vội đưa ra yêu cầu:
Thiết Tâm Nguyên ngạc nhiên:” Tây Hải à? Cái giếng của ông bị ta phá hủy rồi, nơi đó không có nước, ông sống sao nổi.”
Nhất Phiến Vân lắc cái đầu đã bạc trắng:” Nơi đó có một cái suối nhỏ, lượng nước không nhiều nhưng đủ một mình ta sống. Cho ta hai con ngựa, một con lạc đà, năm mươi con dê, mấy túi lương thực, một mình ta tới Tây Hải, cả đời không rời nơi đó nữa.”
Thiết Tâm Nguyên sai ngục cốt mở lồng con sơn tiêu, bảo Úy Trì Văn:” Cho ông ta mọi thứ ông ta cần, ngay tối nay đưa ông ta rời thành, để ông ta muốn đi đâu thì đi.”
Triệu Uyển nhìn Thiết Tâm Nguyên thả hết toàn bộ bồ câu trong phủ thành chủ đi, mỗi con bồ câu đều buộc một ống trúc ở chân, bọn chúng bay vòng quanh vài lượt, sau đó tản đi khắp nơi.
Đến khi không còn con bồ câu nào nữa, Thiết Tâm Nguyên quay lại nói:” Xảo Nhi sẽ mau chóng có tin tức truyền về, đợi xác định Thanh Đường an toàn, nàng sẽ cùng Vương Tiệm về Đông Kinh, nhớ chiếu cố tốt mẫu thân.”
“ Để lại chàng một mình huyết chiến à?” Triệu Uyển có chút giận dỗi:
“ Đúng, có mọi người ở bên cạnh ta sẽ rất nhát gan, còn không, dù là ông trời thì ta cũng dám thách đấu.”
“ Kết quả xấu nhất là gì?”
“ Tất nhiên là toàn bộ Cáp Mật thành đống đổ nát, người Đại Thực tổn thất thảm trọng, cuối cùng phải dừng bước ở đây, còn ta cưỡi mã vương bỏ chạy, không ai đuổi kịp tới đoàn tụ với mẹ con nàng.”
“ Chàng ngay cả quyết tâm đập nồi dìm thuyền cũng không có, làm sao đảm bảo được bách tính sinh tử cùng chàng.” Triệu Uyển ngực phập phồng vì giận, nàng không muốn đi, một chút cũng không muốn, cho tới giờ vẫn kiên quyết đấu tranh để ở lại cùng trượng phu kề vai tác chiến:
“ Đập nồi dìm thuyền là chuyện tên ngu xuẩn Hạng Vũ mới làm, nên hắn mới thành kẻ thất bại lớn nhất, chỉ được cái tiếng anh hùng vô nghĩa. Vì sao ta phải dùng người thân của mình làm tế phẩm cho Cáp Mật? Đó không phải hành vi của người tư duy lành mạnh, ta mới mười chín, Cáp Mật quốc không còn, nàng nghĩ ta không thể lập nên Lâu Lan quốc à? Giờ ta có kinh nghiệm rồi, ở Tây Vực này ta muốn lập bao nhiêu quốc gia cũng được, nàng biết chuyện này với ta mà nói chẳng khó gì.” Thiết Tâm Nguyên vỗ ngực nói:
Triệu Uyển chấn kinh nhìn trượng phu, chưa bao giờ thấy y xa lạ như thế:” Vậy vì sao chàng còn dốc tâm huyết vào quốc gia này?”
Thiết Tâm Nguyên ôm Triệu Uyển vào lòng:” Nàng thấy ta dốc tâm huyết bao giờ, Cáp Mật với ta mà nói chỉ là một thứ thí nghiệm, xem có thể dựa vào nó thành toàn mộng tưởng Chinh bắc đại tướng quân của ta không?”
Triệu Uyển ngước mắt lên nhìn y:” Chàng vẫn còn bất mãn với phụ hoàng thiếp sao?”
Thiết Tâm Nguyên an ủi:” Nàng nghĩ nhiều rồi, chẳng liên quan gì tới phụ hoàng nàng hết, ta làm việc mà ta muốn làm, nàng cũng biết ta lười tới mức nào, nếu như không phải là chuyện ta thích làm, cho dù quỳ xuống cầu xin ta cũng chẳng làm.”
“ Rốt cuộc vì sao?” Triệu Uyển có chút hoang mang, sợ rằng gần đây áp lực quá lớn mà y trở nên không bình thường:
Thiết Tâm Nguyên nhìn bầu trời đằng xa, buông một tiếng thở dài:” Bắc Hải đóng băng rồi, man tộc sắp nam hạ, lần này không phải là chỉ cướp ít đồ rồi về đâu, mà chúng sẽ không về nữa, cứ đánh thẳng tới phía nam cho tới bờ biển, sẽ không ai được bình yên hết.”
“ Chỉ lo lắng đâu đâu.” Triệu Uyển mím môi:” Chàng không bao giờ chịu nói chuyện tử tế với thiếp, coi khinh người ta là nữ nhân sao?”
“ Nói thật mà nàng lại không ai tin, có biết khiến ta tổn thương thế nào không?” Thiết Tâm Nguyên đùa đùa thật thật nhăn mặt làm bộ tội nghiệp, vuốt mái tóc suôn mềm của Triệu Uyển:” Cô nương ngốc ạ, nàng sinh ra là công chúa cao quý, ta hi vọng bất kể ở Đại Tống hay Cáp Mật, nàng vĩnh viễn cao quý. Cô nương ngốc, công chúa phải có dũng sĩ bảo vệ mới là công chúa thực sự, nếu không thành chiến lợi phẩm cho người ta khoe khoang, công chúa Đại Tống không nên có vận mệnh này.”
Khi Thiết Tâm Nguyên nói những lời này, Triệu Uyển áp mặt vào ngực y, đó là hành động nàng phân biệt y nói thật hay nói dối, từ khi hai người thành thân dùng vô số lần, kết luận của nàng là, không thể tin y được. Nhưng nàng chẳng thể làm gì, nàng ở đây, chẳng giúp được gì, lại khiến y thêm một phần phân tâm.
Có lẽ … Có lẽ ở Đại Tống, nàng sẽ ích phần nào.
Bồ câu muốn bay xa ở sa mạc là sự khiêu chiến lớn, trên mảnh đất này không những có kền kền còn có ưng, ó, cắt, trong mắt đám ác điều đó, bồ câu là món ngon.
May là khoảng cách ngắn, đại bộ phận hoàn thành sứ mệnh của mình, chỉ có số ít cần bay tới Đông Kinh xa xôi, vận mệnh khó nói.
Một con bồ câu kêu lich rích trước cửa sổ.
Tát Già tụng kinh xong mở cửa, đưa tay ra để bồ câu nhảy lên lòng bàn tay mình, lấy ống trúc rồi rải ít gạo lên bệ cửa sổ, coi như khao thưởng.
Xem thư xong Tát Già nhìn tuyết sơn trập trùng trước mắt, rơi vào trầm tư.
Cho dù là tháng bảy, trên Đại Tuyết Sơn vẫn lạnh khiếp người, Tát Già ở nơi rất cao, khiến gió lớn thổi rèm dày lay động không ngừng, bồ công ăn xong phần thưởng liền tự bay vào lồng của mình.
Rất lâu sau Tát Già mới mở mắt ra, rung cái chuông trên bàn, một tăng nhân trẻ đi tới chắp hai tay đợi sai khiến.
“ Đi mới Nhân Bảo thượng sư và thập nhị pháp vương tới nghị sự.”
Tăng nhân trẻ thi lễ lui ra khỏi phòng, hắn định giúp Hoạt Phật đóng cửa sổ, cuối cùng lại thôi.
Không lâu sau có tiếng chuông vang vọng ở Đại Tuyết Sơn, tất cả tăng nhân đều dừng tay, ngẩng đầu nhìn tòa thiên đường màu đỏ nơi cao nhất trên Đại Tuyết Sơn.
“ Thiết Tâm Nguyên, lão nạp tin tưởng ngươi bao nhiêu năm, vẫn muốn tin tưởng tiếp, xin Phật tổ phù hộ, đệ tử không thể không lần nữa nhập thế ...” Tát Giả lẩm bẩm khỏi miệng đã bị gió lớn thổi đi.