Cao nguyên tháng bảy cỏ rậm rạp chim bay nhảy, cây cỏ um tùm gần như che kín cả đường đi.
Năm nay cỏ mọc rất tốt, nhưng trên thảo nguyên lại chẳng thấy mục nhân và bò dê, mấy thớt tuấn mã phóng như bay, làm kinh động đám gà rừng thỏ hoang đang nghỉ ngơi trong những bụi cây, bọn chúng hoặc vỗ cánh bay đi, hoặc nhanh chóng trốn vào hoang nguyên.
Hoang nguyên rất ít cây cối, dù có cũng không cao, vì thế một cây du cao hai trượng xòe tán rậm rạp liền trở nên vô cùng bắt mắt.
Kỵ sĩ đi đầu ghìm cương, mệt mỏi nhảy xuống ngựa, cùng hai người khác dẫn chiến mã xuống dưới tán cây.
Cởi giáp da trên người, mình trần đón gió mát, khoan khoái không nói lên lời, nhìn trang phục thì bọn họ là ba thám báo.
Vừa mới nghỉ được một tuần hương thì trong hẻm núi xa có một đường màu đen chậm rãi đổ ra hoan nguyên, bọn họ không hoảng sợ, vẫn đứng dưới bóng cây, chỉ là vẻ mặt có phần nóng nảy.
Một thám báo dùng cái khăn bẩn thỉu lau mồ trên trán:” Lưu đầu, người Cáp Mật vì sao còn chưa tới tiếp nhận đám chết bầm này?”
Lưu đầu tu một ngụm nước:” Nếu ta đưa một đoàn tặc tù tới nhà ngươi, ngươi có tích cực tới nhận không?”
Thám báo tức giận:” Vậy chúng ta phải hầu hạ chúng tới bao giờ, tới tận Cáp Mật à? Qua nơi này là tám trăm dặm hãi hải rồi, được nổi mấy người tới Cáp Mật chứ?”
“ Đó không phải chuyện chúng ta cần lo, bên trên có người đi ra giao thiệp với Cáp Mật, chúng ta đưa tới Thảo Đầu tộc là công việc kết thúc.”
Khi họ nói chuyện thì đội ngũ dài dằng dặc kia đã đi tới dưới cây du lớn, bộ khoái đi đầu nhanh chóng cởi phăng áo ra, nằm dưới đất làm xác chết.
Đây là đoàn tội tù tới từ Đại Tống, nam nữ đều có, đại bộ phận đều là còn trẻ, rất ít người già yếu, lý do đơn giản, những người đó chết cả trên đường rồi, từ Đại Tống tới nơi đây ít nhất cũng vạn dặm.
Đưa tội tù tới Cáp Mật đã thành một hạng chính sách của Đại Tống, đỡ tốn lương thực, cũng giảm bớt vấn đề trị an, không ai phản đối chính sách này.
Thứ Đại Tống thừa thãi nhất chính là người.
Đồng Bản năm nay mới bốn ba tuổi, nhưng mà trông cứ như ông lão sáu mươi, quanh năm làm việc ở xưởng in làm lưng ông ta không thẳng lên được nữa rồi.
Đồng Tử dìu cha, dẫn lão bà, phía sau còn cõng một đứa bé, trong gánh còn có đứa bé khác cuộng mình ngủ say, cả nhà thấy đội ngũ dừng lại cũng ngồi bên đường uống nước ăn lương khô.
“ Cố chịu đựng, đợi tới Cáp Mật, cha đi tìm Thiết gia nương tử, nhà ta sẽ sống được thôi.”
Tức phụ Đồng Tử gật đầu, nhích người tới gần trượng phu thêm một chút, tên tráng hán đằng sau cứ sán tới người nàng, đụng chạm mấy lần rồi.
“ Mẹ nó, lão tử nhờ chút bóng râm thôi, làm cái gì mà phải tránh?” Tráng hán trừng mắt trâu lên, hắn thích tiểu tức phụ xinh xắn của Đồng gia, dọc đường tuy không dám thực sự làm gì, nhưng giở trò lưu manh không ít:
Phu thê Đồng Tử đều là người hiền lành tiếp tục ăn lương khô không đáp.
Tráng hán thấy Đồng Tử nhẫn nhịn thì càng được thể lấn tới:” Lão tử chẳng qua phạm tội đả thương người ta thôi, còn ngày về, đám tặc tù các ngươi phạm vào thiên luật, cả đời đừng mong về, ở lại đây cho chó hoang ăn đi.”
Đồng Bản ho khù khụ:” Hàn Lục Tử, đừng lừa bản thân, ngươi tự biết không về được đâu.”
Tráng hán ác độc nói:” Cho dù không về được lão tử trong nhà cũng có sáu huynh đệ, không có ta thì sao, không như nhà ngươi, cả nhà bị đi đầy, giờ mộ tổ chắc là bị chó đào rồi.”
Đồng Bản chỉ cười không đáp, tay giữ chặt nhi tử, không cho hắn đi đánh nhau. Nhà bọn họ in sai văn cáo của quan phủ, bên trên lại còn là ý chỉ của hoàng đế, để xảy ra sai sót như thế, chưa bị chặt đầu là may, giờ nhà cửa ở Đông Kinh đều bị tịch thu.
Vốn chỉ một mình ông ta bị đi đầy, nhưng Đồng Tử thấy gia sản không còn, ở Đại Tống coi như trắng tay, không ai dám nhận người như bọn họ, nên chẳng bằng đi cùng, cũng là để chăm sóc cha già.
Nghe đồn Thiết Tâm Nguyên thành vương gì đó, cưới cả Trưởng công chúa, tới Cáp Mật nói không chừng có đường sống, chẳng ngờ đường xa như thế.
Tráng hán thấy nhà Đồng Bản không cãi lại, cho rằng mình thắng rồi, dương dương đắc ý khoe khoang với xung quanh vinh quang ngày xưa của mình.
Đợi khi gió hoang nguyên mát hơn, bộ đầu quát lệnh, thám báo bắt đầu đi trước dò đường, đám bộ khoái chửi mắng đấm đá thúc giục tội tù lên đường, lúc này bầu trời trên đỉnh đầu bị mây đen phủ kín, tối om om.
Ở hoang nguyên mà gặp phải mưa lớn là chẳng mấy chốc biến thành đầm lầy, muốn đi cũng không được.
Sấm nổ liên hồi, chớp hình đinh ba lóe lên, từng giọt mua lớn rơi đồm độp, sau đó là cột nước trắng xóa đổ xuống.
Đồng Bản và Đồng Tử cố gắng căng áo tơi ra che chắn nhi tức và tôn tử phía dưới, mặc cho nước mưa lạnh như băng đập xuống lưng, cắn răng lầm lũi bước đi.
Hoang nguyên không giữ nổi nước, chẳng mấy chốc lũ bùn cuồn cuộn kéo tới, mặt đất bằng phẳng liền biến thành cái rãnh sâu.
Tận mắt chứng kiến sẽ khủng bố của những cơn lũ bùn, tội tù người Tống càng không dám nói gì nữa, cho dù tên phỉ tặc hung hãn nhất cũng đầy lo âu về tương lai của mình.
Đi vạn dặm đường, tưởng chừng như tới chân trời, đến khi đứng trước hãn hải bao la, xa gần chỉ có những ngọn đồi chập trùng, chẳng có bóng cây cỏ, càng khiến người ta tuyệt vọng.
Ai cũng bị mình bị quan phủ lừa rồi, dù biết trước Cáp Mật chẳng thể đốt đẹp như họ nói, nhưng chỗ thế này làm sao sống được, miễn tội thì được cái gì, mạng có còn đâu.
“ Trời ơi, ta muốn về.” Đội ngũ rốt cuộc xuất hiện người suy sụp, sau đó lồm cồm bò dậy bỏ chạy:
Có người kêu lên, như hiệu lệnh, tội tù nối nhau bật khóc, chẳng còn chút lý trí nào chạy theo tội tù kia muốn chạy về Đại Tống.
Mũi lang nha tiễn bắn xuyên cổ một tội tù chạy nhanh nhất, thi thể chỉ miễn cưỡng chạy theo hai bước, ngã lăn lông lốc xuống hố, máu nhuộm đỏ mặt đất.
Đám tội tù đang bỏ chạy thấy thế ôm đầu nằm xuống đất, kêu cha gọi mẹ.