Một quan quân râu rậm cưỡi ngựa xông tới, rút roi quất liên hồi, chửi bới:” Con bà nó, chết hết ở đây đi, muốn về Đại Tống à, nằm mơ.”
Đồng Bản nhìn cảnh tượng hoang vu trước mắt, hai chân nhũn ra, không cho rằng mình còn sống nổi ở hành trình tiếp theo, quay sang ôm tiểu tôn tử, rơm rớm nước mắt:” Cha là tội tù, các con thì không, đi đi, bọn họ không thể ngăn cản.”
Đồng Tử quật cường nói:” Cha, nếu vậy dọc đường chịu khổ vô ích sao, đã tới đây rồi thì phải cắn răng tiếp tục, đến Cáp Mật sẽ khác.”
“ Cha trước kia, chỉ một lòng muốn làm gia nghiệp lớn hơn, để lại cho con cháu, vậy mà cuối cùng chẳng giúp gì, còn liên lụy các con.” Đồng Bản không còn hi vọng gì nữa:
Đồng Tử ôm lấy thê tử đã khóc tới nhũn người, nói:” Cha, con tin, quan phủ đưa chúng ta tới đây không phải để mặc chúng ta chết ở hoang mạc, nếu không bỏ mặc ở Đại Tống là được, cần gì tốn tiền lương công sức đi xa như thế.”
“ Năm xưa Thiết gia thẩm thẩm một thân một mình nuôi được Nguyên ca nhi, lập nên cả sản nghiệp không nhỏ, giờ cả nhà chúng ta chung sức còn không vượt qua được sao?”
Đồng Bản không tán đồng lời ngốc nghếch của nhi tử, ông ta biết tay trắng lập nghiệp gian nan cỡ nào, ông ta tiếp nhận gia nghiệp tổ tông, cẩn thận làm việc mấy chục năm mới được chút xíu gia sản.
Song không nỡ đả kích nhi tử, họ chỉ còn dựa vào chút hi vọng nhỏ nhoi cầm cự thôi, nếu đi về, tức là từ bỏ hi vọng, vạn dặm đường về phải đi sao?
Cắn răng bước tiếp.
Đoàn người đi thêm hai ngày mới gặp được người tiếp ứng phía Cáp Mật, mang theo rất nhiều xe trâu chở thức ăn lương thực, những người ốm yếu được cho lên xe. Đi tiếp mấy ngày nữa tới một tòa thành lớn bên hồ, xung quanh rất đông người đang khải khẩn đất hoang.
Toàn là người Tây Vực cao lớn râu rậm mũi khoằm hung dữ, chẳng thấy bóng dáng người Tống.
Đất đai cằn cỗi thế kia, dù khai khẩn được thì cũng được bao nhiêu thu hoạch, đoàn tội tù Đại Tống lòng càng như tro tàn, đứng chôn chân tại chỗ không chịu vào thành, bọn họ khẳng định mình bị quan phủ lừa tới nay này làm khổ sai rồi.
Đội ngũ lại bắt đầu ồn ào nhốn nháo, tiếng chửi bới, khóc lóc, tiếng roi quất náo loạn cả vùng.
Đồng Tử mặc kệ đám người đó, mang theo niềm tin đơn giản mà kiên định, nơi Nguyên ca nhi sống được thì mình cũng sống được, dẫn cả nhà gánh gồng vào thành, tòa thành có tấm biển lớn viết hai chữ Lâu Lan ...
Vừa đi qua cổng thành, mồm hắn mở thật to, ngửa đầu nhìn úng thành cao lớn, hét lớn nhét ngay gánh cho lão bà, chạy như bay tới cái bàn đầu tiên bên cổng, ở đó có hàng bàn ghế dài, sau mỗi cái bàn có một người ăn mặc kiểu tư lại nha môn.
Đông Tử vội vàng chắp tay với tư lại:” Quan gia, tiểu nhân tới nhận nhà.”
Tư lại giật mình vội vàng đứng dậy:” Ngươi biết chữ à? Trước kia từng đi học sao?”
Đồng Tử cười chất phác chỉ tấm thông cáo dán ở thành lâu:” Nhà tiểu nhân vốn là xưởng in, vì thế mà biết chữ.”
Tư lại không vì thế mà thất vọng, người biết chữ ở Cáp Mật quá ít nỏi, có được một người là quý giá lắm, nhìn sau lưng hắn có nữ tử nhỏ nhắn, một đứa bé và lão nhân tóc trắng, hỏi:” Người nhà của ngươi à?”
“ Vâng, là gia phụ và tiện nội.” Đồng Tử giao văn thư trong lòng cho tư lại:
Tư lại xem văn thư đóng dấu huyện Khai Phong, gật gù:” Không tệ, cha ngươi phạm pháp, ngươi không quản ngại vạn dặm xa xôi đi theo, hiểu thảo đáng khen.”
“ Lâu Lan thành nam có tổng cộng mười ba con đường, một nghìn tám trăm ngôi nhà, ưu tiên cho ngươi lựa chọn, bắc trường nhai và nam trường nhai thích hợp mua bán nhất.”
“ Đám khốn kiếp ngoài kia không chịu vào thành, Lôi tuần kiểm đã bắt đầu giết người rồi.” Một viên tư lại già từ ngoài cổng thành đi vào nói oang oang:” Lão Hà, hiếm có được một nhà lương thiện, lại hiểu tình hiểu lý, cho họ ít ưu đãi cũng được, ta thấy bên ngoài nhiều kẻ chết lắm.”
Đồng Tử như trong mộng, vì cả nhà hắn được vị tư lại già cho một con lừa.
Vị tư lại già vuốt râu cười:” Tiểu tử, đừng coi thường con lừa này, thấy không, bụng nó có lừa con, qua mùa đông là ngươi có hai con lừa, chịu khó chút, cuộc sống rồi sẽ khá hơn.”
Đồng Bản rối rít chắp tay:” Đa tạ quan gia.”
Lão Hà nhìn cả dãy bàn đăng ký mà chỉ duy nhất một nhà này tới, hào phòng nói:” Được, cho nhà ngươi khẩu lương hai tháng, vốn theo luật lệnh Cáp Mật, đứa bé này còn quá nhỏ, chưa được tính là đinh khẩu. Thôi, ta mắt nhắm mắt mở coi nó đã mười tuổi, cấp thêm cho ngươi ít lương thực ...”
Cả nhà Đồng Bản ngây ngốc theo tư lại áo xanh, từ khi nhà gặp nạn, chỉ được chứng kiến cảnh lòng người lạnh lẽo, trải qua mấy tháng mưa gió gian nan trên đường, không quen được ưu đãi ấm lòng thế này.
Đường xá rộng lớn phải đủ cho hai chiếc xe ngựa tránh nhau, nhà cửa xây dựng đều tăm tắp, còn trồng cây phía trước, tường thành cao lớn vững trãi khiến người ta yên tâm, gió cát bên ngoài cũng bị chắn lại phần nào, chỉ là không có người qua lại, đường phố vắng vẻ chỉ có mấy người bọn họ.
Tức phụ Đồng gia nhát gan, ôm chặt con đi sát bên cạnh trượng phu, ánh mắt lấm lét nhìn xung quanh như sợ thình lình có dã thú ở đâu xông ra vậy.
Viên tư lại dừng bước trước một tiểu viện tử khá khang trang, có hẳn tường bao ngoài, lấy ra một cái chìa khóa trong chùm chìa khóa lớn đeo ở cổ, loạch xoạch mở đại môn, không vào trong mà đứng ngoài chỉ:” Sau này đây là nhà của các ngươi, phải biết rằng nó là căn nhà tốt nhất Nam trường nhai đấy. Biết vì sao không, vì đây là căn nhà duy nhất có giếng ở bên trong, chỗ này cũng không tệ, chỉ cần đông người là buôn bán tốt lắm.”
Thấy cả nhà Đồng Bản có vẻ vẫn còn chìm trong hạnh phúc to lớn liền mỉm cười rời đi, để bọn họ tiếp tục ngây như phỗng.
Lâu lắm Đồng Bản mới tỉnh lại, vuốt ve cánh cửa gỗ, không biết làm bằng gỗ gì, nhưng có vẻ chắc lắm, căn nhà này không hề kém ngôi nhà ở Đông Kinh:” Đây là nhà của chúng ta thật à?”
Đồng Tử bế con ra khỏi gánh, đứa bé reo hò chạy thẳng vào nhà.
Đó là căn nhà mang phong cách Tây Vực đặc trưng, nhà đất ba gian xây theo hình chữ L, gian chính giữa nhô cao hơn hai gian còn lại một chút, rất mới, vẫn thơm mùi đất mùi sơn.
“ Cha, gian phía bắc ấm hơn, cha và Ngân Tử ở, còn gian phía nam, còn và mẹ Kim Tử ở.”
Đồng Bản sực nhớ điều gì, chạy ra sân sau quả nhiên thấy cái giếng nhỏ bằng đá, ôm chầm lấy khóc tu tu:” Vậy là có nơi an thân rồi.”