Đồng Tử dậy từ rất sớm, nhưng cha hắn còn dậy sớm hơn, tiếng ho từ phòng phía bắc truyền ra liên tục, làm hắn rất lo.
Miệng giếng bốc lên làn vụ mỏng màu xanh, kéo thùng nước lên, Đồng Tử cúi đầu uống một ngụm, nước giếng lạnh xoa đi hết cơn buồn ngủ còn sót lại.
Đồng Bản ngồi trên giường đất dùng dao khắc chữ lên bùn, bên cạnh đã khắc rất nhiều chữ thường dùng, xếp thành hàng chỉnh tề rất đẹp.
Thấy nhi tử đi vào, vui vẻ nói:” Đã làm xong rồi, ba bản chính, một bản dự phòng, hôm nay đem nung đi, làm sớm, nếu hỏng còn bổ xung.”
Đồng Tử cầm mấy chữ khắc mẫu lên xem:” Cha, không cần gấp như thế, không cần gấp như thế, mùa đông có quan phủ nuôi, vừa vặn để cha nghỉ ngơi, muốn dựng xưởng in phải năm sau, chúng ta dù có khuôn mẫu, cũng không có mực, không có giấy.”
“ Con hỏi quan phủ rồi, họ có trợ cấp cho xưởng in, nhưng năm nay Lâu Lan sắp đánh trận, mọi chuyện phải dừng lại, nếu không có quan phủ giúp, xưởng in nhà ta sẽ nhanh chóng lập nên thôi.”
Đồng Bản thở dài:” Chính vì nghe nói sắp đánh nhau nên cha mới ngày đêm khắc bản mẫu, đề phòng vạn nhất.”
“ Lần này con nghe cho kỹ, chẳng may quân đội ở đây không kháng cự lại được, con phải dẫn tức phụ và hài tử tới Thanh Hương thành ngay, cha ở lại giữ nhà, đây không phải lúc ương bướng.”
Đồng Tử cười:” Cha cả nghĩ rồi, con nghe nói Mạnh tướng quân là đệ nhất mãnh tướng Cáp Mật, không giống đám hèn nhát Đại Tống, cha nhìn mà xem những phú hộ, thương cổ biết chiến tranh sắp tới mà có chạy không, vẫn ra vào buôn bán, quan phủ vẫn làm việc, họ tự tin lắm.”
“ Con còn cho rằng bị quan phủ biên nhập bảo giáp để đi thủ thành, kết quả là người ta chẳng thèm đám bánh tính chẳng biết gì như chúng ta. Nghe bộ khoái nói, ở Cáp Mật, người biết đánh trận thì đi đánh trận, người biết làm việc thì đi làm việc, nếu không biết mà tham gia chỉ làm loạn thêm.”
“ Chúng ta là nhà làm việc, chỉ cần làm tốt là trung thành với quốc gia rồi, việc khác không liên quan.”
Trong khi hai cha con nói chuyện, Đổng gia tức phụ đã nấu xong cơm sáng.
Bữa sáng rất đơn giản, chỉ một cái bánh khô, một bát cháo loãng, thi thoảng có thêm ít rau muối, cả nhà năm người ngồi quây quần trên giường đất ấm áp ăn sáng.
Đồng Bản húp ngụm cháo nói với nhi tức phụ:” Cháo đặc rồi, sau này cho ta cháo loảng bên trên là được, con và Đồng Tử phải làm việc cả ngày, ăn uống không thể thiếu được.”
Nói xong đẩy bát cho nhi tử, lấy bát nhi tử ăn, quả nhiên cháo loáng hơn nhiều.
Đồng Tử biết tính cha mình cố chấp nên không đùn đẩy, múc ít hạt gạo trong bát cho chia cho hai đứa con, sau đó húp sụp một cái xong bữa.
Hôm nay nhiều việc, lát phải tới chỗ lý trưởng dẫn mười lăm hương lân ra ngoài lấy củi, thê tử thì đi tới viện chức tạo dệt lông cừu.
Nói ra thật xấu hổ, người kiếm được nhiều tiền nhất trong nhà.
Phụ nhân trong thành Lâu Lan vốn ít, có ai là bị đưa tới viện chức tạo hết, nghe lão bà kể, lông cừu ở đó chất thành núi, đầy bốn mấy nhà kho.
Công việc của phụ nhân trong thành là kéo lông cừu thành sợi, sau đó lại chuyển tới thành Cáp Mật dệt thành hàng len dạ dầy.
Quân binh từ thành Cáp Mật tới toàn mặc đồ dạ, tuy trông xấu xí một chút, nhưng rất chắc chắn, lại còn ấm, Đồng Tử đợi xưởng in đi vào hoạt động, dư dả ít tiền rồi mua vải dạ về, để lão bà làm cho cha, hai đứa con ít quần áo ấm.
Nhi tử, nhi tức đi rồi, Đồng Bản bế hai đứa tôn tử lên giường cho ấm, kệ chúng đùa nghịch với nhau, tiếp tục khắc chữ, thi thoảng giỏng tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Nếu nơi này không có chiến tranh, Đồng Bản thấy an gia lạc hộ cũng không tệ, trong thành có cửa hiệu, ngoài thành có ruộng, cuộc sống như thế ông ta khao khát bao lâu.
Đồng Tử lúc rời thành bị chậm một lúc vì có đội quân từ Cáp Mật tới, đội xe lớn làm tốn rất nhiều thời gian, nhưng Đồng Tử và các hương lân không oán trách, quân đội càng nhiều càng tốt.
Quân đội vào thành toàn là kỵ binh trọng giáp, khiến Đồng Tử chưa bao giờ nhìn thấy kích động lắm, có đội quân cường đại thế này thì yên tâm rồi.
Thấy quân đội đi qua, lại có đội xe quân nhu dài sắp vào thành, quan trông thành liền mở cửa bên, để bọn họ mau chóng rời thành, tránh làm lỡ việc.
Xung quanh Lâu Lan toàn là sa mạc, vì thế tìm củi đun là một công việc quan trọng của Lâu Lan.
Nghĩa địa hồ dương là khu rừng khô rộng tới hơn mười dặm, ngày xưa khi Bồ Xương hải có nước thì nó là mảnh rừng lớn xum xuê, giờ thì khu rừng chết này đã đứng đây mấy trăm năm.
Hồ dương cứng, làm củi tốt, nhưng khi chặt lại chẳng dễ, cưa một cây thôi cũng tốn cả canh giờ, làm đầu Đồng Tử bốc hơi nghi ngút.
Tô Tứ Hải là người tráng kiện nhất trong số bọn họ, hắn cưa một lúc nóng bức lột mũ ra ném xuống đất, ngồi trên đống cát thở hồng hộc:” Nghỉ đi, con mẹ nó, muốn người ta mệt chết à?”
Đồng Tử lâu mồ hôi trên trán:” Lão Tôn, nơi này là Lâu Lan, chịu khó đi, tạm thời còn chưa có công việc nhẹ nhàng đâu.”
Bên cạnh Mã Thắng cái tên mặt như mặt ngựa ngọt nhạt:” Lão Tôn, tiếp tục làm việc đi, không làm việc chẳng lẽ ngươi định ăn cướp ở đây à, thế chỉ có đường chết. Làm việc đi, ngươi đâu có bà nương giỏi giang, vừa ủ chân được lại kiếm về cả đống tiền.”
“ Chậc chậc, Đồng Tử, bà nương của ngươi xinh đẹp như thế, nếu là ta thì trông cho kỹ, không suốt ngày ra ngoài như ngươi đâu.”
Đồng Tử cầm một khúc gỗ đứng dậy, xem ra có vẻ muốn dạy cho Tôn Tứ Hải lười biếng một bài học, Mã Thắng cười hì hì đợi xem trò hay, không ngờ bị một gậy đập thẳng vào mặt.
“ Á ...” Mã Thắng không hề chuẩn bị, kêu thảm ngã xuống:
Đồng Tử chẳng dừng tay, gậy đánh như mưa, Mã Thắng ôm đầu luông mồm cầu xin.
Đám người Tôn Tứ Hải giật mình, bình thường Đồng Tử rất hiền lành dễ bắt nạt, hôm nay đột nhiên nổi điên, không ai dám can.
Đến khi Đồng Tử đánh mệt, Mã Thắng chỉ còn thoi thóp.
Ném cái gậy đi, Đồng Tử ngồi xuống cái cây cưa dở:” Ta sớm muốn đánh ngươi rồi, cái thứ tụng côn (thầy cãi) chuyên chia rẽ ly gián dám trêu chọc lão tử à? Thường ngày ngươi ăn nói bậy bạ ta coi như mua vui cho mọi người, không hại gì. Bây giờ dám gây chia rẽ à?”
“ Mẹ nó có biết Lão Tôn ăn cướp tuy phạm pháp, nhưng không hại mạng người, tiền mang về để mua thuốc cho lão nương, trời có giáng sét cũng không đánh hiếu tử.”
“ Ông trời mở mắt cho mọi người cơ hội làm lại, ngươi đừng phá hoại, Mã Thắng, lão tử hôm nay dù có chôn ngươi ở đây, quan phủ hỏi tới cũng dám thuật lại, không bị tội gì hết, các lão gia hận nhất thứ tặc lưu manh ăn vào xương như ngươi, đánh chết đỡ rắc rối.”