Từ khi Phú Bật hạ Thanh Đường, thương cổ người Tống đổ vào Cáp Mật như lũ, đám khốn kiếp ấy phát hiện ra Vây Vực hóa là nơi sản vật cực kỳ phong phú, toàn hàng hóa mới mẻ, hiếm có, người dân thì đơn thuần chất phác, liền bắt đầu hành vi cướp đoạt bằng thương mại của mình.
Thế nên lệnh cấm mua bán lương thực vừa rỡ bỏ, chỉ trong một đêm Cáp Mật thêm sáu xưởng nấu rượu, điên hơn nữa là đám thương cổ mua công cụ từ công tượng doanh.
Thứ quốc gia bán ra không thể cấm dùng được, nếu làm thế thì thành ăn cướp.
Trước kia ở Đại Tống thì hả hê vì thương cổ lừa được tiền của dị tộc, giờ tới lượt Thiết Tâm Nguyên nếm trái đắng từ người Tống gian xảo.
Bành Lễ hạ lệnh, không cho thương cổ mua lương thực với số lượng lớn, nhưng đám thương cổ càng giảo hoạt hơn, chúng đưa tiền cho bách tính Cáp Mật mua ... Thế là lệnh bổ xung này thành vô nghĩa.
Khi quan viên Cáp Mật đang cùng đám thương cổ đấu đá tưng bừng thì có tên nghèo kiết hủ lậu từ Đại Tống tới.
Lưu Phân, tự Cống Phụ, hiệu Công Phi, người huyện Thanh Giang, học vấn bao la, học thuật phong phú, đặc biệt tinh thông sử học, cực kỳ được người đương thời coi trọng.
Âu Dương Tu cho rằng ông ta : Học vấn uyên thâm, làm việc cẩn trọng, nên hỏi ý kiến.
Vương An Thạch tán thưởng : Hạ bút có thể địch vạn người, trong bụng ghi nhớ năm xe sách.
Tằng Củng tán thưởng : Ở kinh sư chỉ phục hai người, Cống Phụ và Công Trứ mà thôi.
Nghe Hoắc Hiền giới thiệu, Âu Dương Tu ca ngợi, Thiết Tâm Nguyên biết phiền toái rồi, là thứ phiền toái danh tiếng lẫy lừng.
Theo như giới thiệu thì Lưu Phân khi làm quan ở Duyên Châu bị ngôn quan đàn hặc, nói ông ta buông thả phóng túng, lười biếng việc công, khiến mất quan chức, ở nhà ngồi chơi.
Nghe nói Cáp Mật dễ kiếm tiền, dẫn hai lão phó cưỡi một con ngựa gầy vạn dặm xa xôi tới Cáp Mật.
Đoán chừng nghèo tới mức thổ phỉ cũng không nỡ cướp nên mới tới đich.
Có Hoắc Hiền, Âu Dương Tu đảm bảo, Thiết Tâm Nguyên không nghi ngờ thân phận cùng như học thức của người này, có điều nhìn cách ăn uống thì không giống như một đại nho.
Chẳng có đại nho nào mà dùng tay cầm thịt ăn tới mỡ màng đầy râu, còn chê gia vị trên thịt dê không đủ, ăn không thơm bằng ở Đông Kinh. Càng làm gì có đại nho chuốc mình say ngất ngưởng ở yến hội chiêu đãi, ăn nói linh tinh một hồi rồi kéo hồ cơ mỹ lệ khiêu vũ.
Thiết Tâm Nguyên nhìn Hoắc Hiền, lão này chẳng xấu hổ, còn vỗ tay nói cái gì mà chỉ có danh sĩ thực sự mới phong lưu.
Làm Thiết Tâm Nguyên không dung thứ được nhất là lão già đó còn móc ngón tay với Triệu Uyển đang nấp sau rèm nhìn trộm đại nho danh tiếng.
Nụ cười Thiết Tâm Nguyên cực kỳ giả tạo rồi, tay gắp thức ăn mấy lần đều trượt, y không hạ lệnh giết người tức khắc đã là may lắm rồi.
Úy Trì Văn là người hiểu Thiết Tam Nguyên nhất, tức thì nhảy ra giữa đại sảnh múa tròn mấy vòng, mời Lưu Phân một cốc rượu.
Lão già đó cứ rượu tới là uống, còn khen ngợi Úy Trì Văn thông minh.
Thứ trên người Úy Trì Lôi không hay ho gì hết.
Quả nhiên lão già chỉ sờ soạng Hồ cơ thêm được vài cái là ngã gục xuống bàn, ngáy khò khò.
Lỗ tai cuối cùng cũng được thanh tĩnh, tiệc tối cũng kết thúc.
Hoắc Hiền và Âu Dương Tu đồng loạt chúc mừng Thiết Tâm Nguyên có một vị đại tài, cực kỳ có lợi với việc chiêu nạp hiền sĩ của Cáp Mật.
Thiết Tâm Nguyên không cần hỏi Úy Trì Văn cho lão già đó uống cái gì, hẳn là cồn gì đó, nói chung không chết là được:” Nghe ngóng chưa, lão già này tới Cáp Mật ta làm cái gì?”
“ Đại vương, ông ta muốn làm sử quan.”
“ Sử quan? Cáp Mật cần sử quan làm cái quái gì?”
“ Thuộc hạ không biết.”
Thiết Tâm Nguyên bóp trán, y đoán trước được đây là thứ phiền toái rồi mà:” Bỏ đi, mai ngươi tới thành Sa Thạch đón cửu thúc của ngươi về, không cần dùng xe tù nữa, ông ấy có tuổi rồi, còn bị thương, sợ không chịu nổi bốn trăm dặm còn lại.”
“ Quốc pháp như trời ...”
“ Xéo!”
Đuổi Úy Trì Văn đi rồi, Thiết Tâm Nguyên về phủ thành chủ, được Châu Nhi hầu hạ rửa mặt, Triệu Uyển hớn hở ở bên, chẳng thấy có vẻ gì là phẫn nộ vì bị một lão già dâm dục có hành vi bất nhã.
“ Phu quân, ông ấy là bậc đại tài đó, phụ hoàng thiếp nói ...”
“ Nói gả nàng cho ông ta hả? Ta thấy ông ta móc ngón tay với nàng rồi, không cần hớn hở khoe với ta thế đâu.” Thiết Tâm Nguyên hậm hực tiếp ngay:
“ A, chàng là đồ khốn kiếp.” Triệu Uyển đám liên hồi vào ngực Thiết Tâm Nguyên:” Thiếp chỉ tò mò xem người năm xưa bị phụ hoàng đuổi khỏi đại điện trông thế nào.”
Thiết Tâm Nguyên tức thì hứng trí hẳn lên, vỗ vỗ giường bảo lão bà ngồi xuống:” Nói xem, ông ta làm gì, có phải là trêu ghẹo phi tử của phụ hoàng nàng không?”
“ Không hạ lưu như chàng nói, Lưu Phân vốn là sử quan, một lần phụ hoàng xem kịch vui vẻ, thưởng lụa cho họ. Kết quả Lưu Phân đi tìm người ta hỏi số lượng lụa được thưởng là bao nhiêu, sau đó rêu rao phụ hoàng thiếp trọng con hát khinh hiền tài, dâng quốc sách trị quốc lên cũng chẳng được thưởng bằng con hát.”
Thiết Tâm Nguyên há mồm, đúng là lão điên:” Sao không chém đầu ngày đi, lão chạy tới họa hại ta rồi.”
Triệu Uyển cười phì cả ra:” Vốn những lời điên điên khùng khùng của danh sĩ như thế thì phụ hoàng thiếp không để trong lòng, nhưng Lưu Phân ghi vào ( khởi cư chú), còn cố ý nói cho phụ hoàng thiếp biết, làm người suýt nữa tức chết.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Tức là lão già này chẳng những thích làm sử quan, còn thích làm cả ngôn quan? Chõ mũi lung tung vào đủ thứ việc chứ gì?”
“ Không phải là thế, khi thiên tử xử lí chính sự, sai tam công cửu khanh cho đến quan lại các cấp dâng thi lên, nhạc quan dâng nhạc khúc dân gian. Sử quan dâng sử tịch, quan sư đọc những lời răn, trăm thợ khuyên can, bách tính tỏ bày ý kiến, cận thần theo pháp độ ra sức kềm chế quân vương, thân thích thì xem xét bổ cứu. Chức trách của quan nhạc quan và sử quan là giáo hoá quân vương, những vị tiên sinh tuổi cao đức trọng khuyên can quân vương, sau đó quân vương sẽ xem xét phân tích chọn lựa để thi hành. Như vậy chính sự của đất nước khi thực hành sẽ không bị sai lầm”
Đoạn Triệu Uyển vừa nói là nguyên văn từ một cuốn sách nàng xem trộm từ cấm uyển hoàng gia, sách đó dạy làm hoàng đế như thế nào, nếu lưu truyền ở ngoài sẽ bị chặt đầu.