Đến khi trời tối đen, Đồng Tử lảo đảo về nhà.
Đồng Bản đã đứng ở cửa nhìn rất lâu rồi, nhi tử ra ngoài thành chặt củi chưa bao giờ trở về muộn như thế, đợi mãi, đợi mãi mới thấy một bóng người quen thuộc nghiêng bên này ngả bên kia đi tới.
Ông ta vội vàng chạy tới nhìn, đúng là nhi tử thật, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, Đồng Bản vung tay ra tát:” Mày, mày giờ học cả uống rượu rồi đấy.”
Đồng Tử chẳng để ý, cha già rồi, lại gầy nhỏ, đánh chẳng đau, cười ha hả ôm lấy cha vào nhà, trong ánh mắt kinh ngạc của thê tử và hai đứa con, đắc ý cởi túi vải trên lưng xuống đổ ra bàn, rào một cái, đống ngân tệ xuất hiện.
“ Cái này, cái này ở đâu ra?” Đồng Bản lắp ba lắp bắp:
Đồng Tử ợ một cái rõ to, giọng lè nhè:” Hôm nay hài nhi ... Chặt củi, tìm được mỏ than ... Thưởng, phủ tôn thưởng ... Nộp thuế rồi vẫn còn còn ...”
Chưa nói hết ngã lăn ra đất ngày khò khò.
Mỏ than? Đồng Bản vui mừng, ở nơi thiếu thốn chất đốt này, đây là đại sự, chẳng trách nhi tử vui mừng như thế.
Đá có ngày lạnh nứt, người có chí sẽ có ngày thành đạt.
Cơ hội luôn tồn tại, chỉ xem có nắm bắt được không.
Lão bà, hài tử đều không có nhà, với nam nhân mà nói là cơ hội hiếm có, vậy mà Thiết Tâm Nguyên sống chẳng sung sướng gì, ngày ngày ăn chực thịt dê của Thiết Nhất, Thiết Nhị đến phát ngán.
Nói ra thật đáng thương, đường đường đại vương, muốn có bữa ăn ngon cũng thành hi vọng xa vời.
Trù nương trong phủ thành chủ rất sẵn lòng làm cơm cho đại vương ăn, chỉ là đại vương không muốn về nhà.
Mẹ đi rồi, Triệu Uyển đi rồi, ngay cả Châu Nhi chơi nhiều làm ít cũng đi rồi. Thiết Tâm Nguyên không muốn về, giờ trong phủ thành chủ tới lượt Úy Trì Chước Chước định đoạt.
Hai mươi cái bánh bao to bằng nắm tay, Thiết Tâm Nguyên ăn một mình hết sạch.
Bánh bao có thể ăn, nhưng người đưa bánh bao tới đứng bên cạnh bàn thì bất kể thế nào cũng không được ăn linh tinh.
Úy Trì Chước Chước hôm nay rất xinh đẹp, áo choàng lông trắng muốt bọc quanh khuôn mặt hồng hồng, ngay cả hồ ly cũng hứng thú với nàng, ghé đầu tới hít hít.
“ Cũng không biết bộ dạng nghiêm túc không nhìn ngang nhìn dọc của ngài là cho ai xem, khi vào phòng thiếp thì thoải mái như vào phòng mình, ôm người ta suốt một đêm, bây giờ lại giả vờ chính nhân quân tử.” Úy Trì Chước Chước nhấc vòng đeo cổ ra ngoài áo:” Xem đi, vòng cổ mới đánh này có đẹp không?”
Thiết Tâm Nguyên liếc mắt một cái, làm sao không đẹp cho được, lam bảo thạch to thế kia dù có dùng thừng trâu mà buộc vẫn đẹp, lại còn đặt trên cái cổ trắng bóc của mỹ nhân càng đẹp:” Ta chỉ chọn thứ đắt tiền mà lấy.”
Úy Trì Chước Chước hôm nay búi tóc rất cao, trang sức trên đầu rất chỉnh tề, sau đầu gài một chiếc sai kim phượng ngậm châu, kẽ cử động là đung đưa, trông giống hoàng hậu hơn cả hoàng hậu.
“ Có bản lĩnh thì khoe trước mặt Uyển Nhi ấy.” Thiết Tâm Nguyên lẩm bẩm, cảm thấy mình rất oan:
Đáng lý mà nói mình cứu Úy Trì tộc, bọn họ phải nợ mình mới đúng, như Úy Trì Văn, Úy Trì Lôi vậy, y thản nhiên tiếp nhận sự trung thành của họ.
Vấn đề tới chỗ Úy Trì Chước Chước liền thay đổi.
Ai nói nam nhân nhìn thấy thân thể nữ nhân là lãi chứ?
“ Trước mặt vương hậu tất nhiên thiếp không dám gài sai vàng, càng không dám đứng bên hầu hạ đại vương, rời khỏi cửa này là sẽ tháo xuống.” Úy Trì Chước Chước vừa nói vừa thu thập bát đĩa cho vào hộp thức ăn, tới cửa quay lại hỏi:” Có đẹp không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, thật lòng nói:” Đẹp lắm.”
“ Thần thiếp cũng thấy thế.” Úy Trì Chước Chước cười thật ngọt, rút sai vàng ra, cho vòng lam bào thạch vào người, sách giỏ trúc rời đi.
Rất thần kỳ, không có mấy phụ kiện kia, khí thế trên người Úy Trì Chước Chước mất hẳn, giây phút trước còn là hoàng hậu cao cao tại thượng, lát sau thành thôn nữ xinh đẹp thanh thuần rồi.
Xem ra câu nữ nhân dựa vào trang sức xông pha thế giới chẳng phải giả.
Đại mỹ nữ đi rồi, tiểu mỹ nữ lại tới.
Tiểu mỹ nữ này chính là cô bé Hồi Hột què chân đã được Trương Phong Cốt chữa lành, hắn cứ chạy đông chạy tây suốt, mang theo cô bé không tiện, nên gửi tới phủ thành chủ nhờ chiếu cố hộ.
Nói ra thật xấu hổ, chính xác là tiểu mỹ nữ này chiếu cố Thiết Tâm Nguyên mới đúng, nhưng mà nó cũng phiền toái lắm.
Tiểu mỹ nhân cũng mang tới một hộp thức ăn, không cần mở ra Thiết Tâm Nguyên cũng biết bên trong là bánh rán dầu nhà La Nhất Đao. Thứ ngày ngọt kinh hồn, lại còn dính răng, thật không hiểu làm sao mà người Thanh Hương thành lại mê nó tới mức điên cuồng.
Tiểu mỹ nữ liên tục ba ngày trời còn chưa sáng đã đi xếp hàng, mang tới cho Thiết Tâm Nguyên món ăn mà nó cho là ngon nhất trần đời.
Bên trong bột có một cục đường, bị dầu nóng rán lên, đường biến thành nước, cắn một cái đường chảy đầy mép ... Đây là cách ngắn nhất để mắc bệnh tiểu đường.
Thứ này Thiết Tâm Nguyên tất nhiên là không ăn, tiểu mỹ nữ cực kỳ thuần thục dùng đũa chọc thủng vỏ bánh, sau đó hút toàn bộ nước đường bên trong, híp mắt sung sướng ăn vỏ bánh.
Nha đầu thối cố ý, nó muốn ăn mà Trương Phong Cốt không cho nó tiền, vì thế ngày ngày lừa tiền Thiết Tâm Nguyên mua bánh ăn, danh nghĩa là mua cho đại vương ăn.
Đợi cho tiểu mỹ nhân ăn tới ợ lên, Thiết Tâm Nguyên mới thong thả lấy dưới bàn ra đĩa bánh bao nhân rau hẹ, sau đó thong thả cắn nhẹ một cái, mùi rau hẹ trộn với mỡ heo thơm ngào ngạt khắp phòng.
Tiểu mỹ nữ mắt nhìn không chớp, dù ợ liên hồi vẫn mong Thiết Tâm Nguyên cho mình một cái.
Mãi không thấy Thiết Tâm Nguyên có ý định chia sẻ cho mình, lùi thủi xách giỏ thức ăn đi.
Thiết Tâm Nguyên lại cứ nghĩ nha đầu thối đó sẽ xin mình bánh bao, không ngờ nó chẳng xin, dù rất muốn ăn cũng không lên tiếng.
Nhìn tiểu mỹ nữ đi mất rồi, Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Chẳng kẻ nào làm người ta yên ...”
Bên cạnh Da Luật Hồng Cơ toàn gian thần, bên cạnh Triệu Trinh toàn trung thần, bên cạnh thái hậu Tây Hạ toàn mỹ nhân, còn bên cạnh mình toàn thứ yêu nghiệt … với bọn ngốc.
Vừa than thở xong lại có một kẻ tới, thấy bánh bao ăn nhoằng một cái hết luôn, còn xin thêm.