Điều duy nhất khiến Triệu Uyển hài lòng ở Thanh Đường thành là nơi này có rất nhiều ngựa, còn toàn là tuấn mã, nên chọn ra được hai mươi con tuấn mã thuần một màu trắng, nàng biết phụ hoàng thích nhất là tuấn mã màu trắng.
Năm xưa Lưu Bàng làm hoàng đế, xe ngựa của ông ta chẳng kiếm được đủ tám con ngựa trắng kéo xe, khiến Lưu Bang thành trò cười cho hoàng đế đời sau.
Triệu Trinh dù là người tôn quý nhất thiên hạ cũng là người, thích so bì với người khác, chỉ là đối tượng ông ta so bì chỉ có một, hoàng đế Khiết Đan.
Người ta mỗi năm đều thu được hai mươi còn ngựa thuần màu trắng.
Ngựa Thanh Đường vốn có giống từ Đại Uyển, thân cao mình dài, không phải loại ngựa chân ngắn ở thảo nguyên có thể so, hai mươi con bạch mã này đều cao lớn, thần tuấn bất phàm.
Triệu Uyển gọi Lạp Hách Mạn tới, hỏi hắn ngựa mình chọn ra đã phải tốt nhất chưa.
Lạp Hách Mạn chưa tiến hóa tới mức biết nói dối, thế là hắn làm một tràng khen ngợi mã vương đang vất vả dẫn đàn ngựa huấn luyện ở Cáp Mật, rồi lại khen con của mã vương, cái con mã vương đời hai có dấu tay ở mông.
Hai con ngựa này Triệu Uyển không ghen tỵ, đều là ngựa nhà mình cả.
Tiếp đến Lạp Hách Mạn lại khen hãn huyết bảo mã của Mạnh Nguyên Trực, Triệu Uyển liền không cao hứng nữa, vậy mà cái tên man tử ấy lại còn khen cả con ngựa màu hạt dẻ mà hắn cưỡi, làm Triệu Uyển vô cùng phẫn nộ.
Nhưng nàng biết Lạp Hách Mạn không biết nói dối, vậy tức là ngựa mà nàng chọn không tốt, nên lại nghĩ kiếm cho phụ hoàng thêm hai mươi con ly ngưu trắng.
Người như phụ hoàng có mọi thứ trên đời rồi, nên hoặc không tặng gì, hoặc là tặng thứ gì có thành ý, thế mới kiếm được vương tước dễ nghe một chút cho nhi tử, lần trước không tìm hiểu kỹ khiến đất phong ở Thanh Đường thành thối mù rồi, không thể lặp lại sai lầm.
Trước kia Triệu Uyển quanh năm suốt tháng ở trong cung, không ý thức được thân phận, cũng như không sử dụng được thân phận của mình, giờ thì khác rồi, Âu Dương Tu bị nàng gọi tới tận phòng chửi cho chính là minh chứng.
Ở Cáp Mật, nàng là vương hậu, là mẫu nghi thiên hạ, còn ở Đại Tống, Triệu Uyển thấy dùng thân phận trưởng công chúa là tốt nhất.
Bằng vào cái gì mà Thanh Đường thành mỗi năm phải tặng cho Thanh Đường tiết độ sứ năm trăm con tuấn mã? Bằng vào cái gì hàng hóa Thanh Đường thành đi qua Lâm Thao phải nộp thuế, còn là thuế nặng nề bằng ba thành hàng hóa.
Đó đều là hàng hóa của Trưởng công chúa, kẻ nào mù mắt dám thu thuế của hoàng tộc?
Trưởng công chúa lại đang có thai, cực kỳ khó tính!
Phú Bật nhìn công hàm mà Triệu Uyển phát từ Thanh Đường thành, vỗ xuống bàn, đùng đùng nổi giận, người run rẩy, gào thét không ngừng:” Không chấp nhận được, không chấp nhận được.”
Tây Kinh khố tàng tả sứ Phương Nhũ vội khuyên:” Phủ tôn chớ giận, Trưởng công chúa ngang ngược đã có phủ tông nhân trách mắng, chúng ta là thần tử, không thể mất tôn ti.”
Phú Bật rống lên:” Lão phu là thần tử của bệ hạ, không phải gia nô của công chúa, ngươi xem văn thứ này, một nghìn sáu trăm xe hàng, những một nghìn sáu trăm xe hàng. Không những không nộp thuế, còn đòi lão phu phái binh hộ tống, nói cái gì mà tọa giá nặng nề, đường xá Thanh Đường không chịu nổi, muốn lão phu phái người sửa đường.
“ Chẳng lẽ không biết đất đai mùa đông cứng như sắt, chẳng lẽ muốn lão phu dùng răng gặm?”
“ Không chấp nhận được, khinh người quá lắm.”
“ Trả lời thư cho lão phu, nói với Trưởng công chúa, toàn bộ hàng hóa nàng mang theo đều phải nộp thuế, không thể thiếu một đồng, nói tây bắc nghèo khó, phải thu thuế mới có tiền sửa đường.”
“ Không đóng thuế thì đi mà dùng thuốc nổ phá thành trì, nếu không đừng hòng vào Đại Tống.”
Phương Nhữ thấy Phú Bật nổi điên không vội làm theo yêu cầu của ông ta, xem kỹ văn thư vài lần, pha ấm trà rồi mới nói:” Phủ tôn, theo hạ quan thấy, công chúa không muốn nộp thuế cũng được, dú sao hàng hóa đều tặng cho bệ hạ, ngài thu một đồng thuế thôi ngôn quan cũng nhảy vào sâu xé, không đáng.”
“ Nếu xe nặng, vậy phái người sửa quan lộ, sửa đường thôi mà, chẳng tốn bao nhiêu tiền, đưa Trưởng công chúa an toàn tới Đại Tống ta mới là đại sự.”
Phú Bật uống liền ba chén trà mới áp được lửa giận xuống, thở ra một hơi dài, đi ra tới cửa mới dừng lại, đấm khung cửa nói:” Cứ theo đó mà làm đi, lão phu nghỉ ngơi một chút, Trưởng công chúa tới thì nó lão phu ốm nặng, không tiếp được.”
“ Phủ tôn yên tâm, mọi chuyện đã có hạ quan.”
Phú Bật ngửa cổ buông một tiếng cười thảm rồi đi.
Từ Thanh Đường thành tới Mạc Xuyên thành chỉ ba trăm dặm, khoái mã đi một ngày là tới.
Hôm trước Phú Bật còn chửi um lên ở Mạc Xuyên thành, hôm sau văn thư của ông ta đã đặt trên bàn của Triệu Uyển.
Nhi tử đã ăn được chút cháo rồi, Triệu Uyển dùng thìa bạc múc nước cháo đút cho nhi tử, thấy nhi tử mút chụt một cái hết ngay rồi khua khoắng chân tay đòi ăn thêm, Triệu Uyển vui lắm.
Vương Tiệm đứng bên xem văn thư nhíu mày:” Phú Bật không mắc bẫy, thật lạ, ông ta vốn nóng tính như lửa cơ mà.”
Triệu Uyển vẫn cho nhi tử ăn, đầu chẳng buồn ngẩng lên:” Thế cũng tốt, ông ta đã lùi bước thì lần sau hàng hóa Thanh Đường thành đều tính là của ta, không cho thu thuế, biến nó thành lệ.”
“ Công chúa, chuyện này khó, Phú Bật một lòng muốn quyết chiến với Tây Hạ, nên mới cố bám lấy chức tây bắc tiết độ sứ, nếu người khác thay chức e khó.”
“ Từ khi Văn Ngạn Bác lên làm Bình chương sự, đám đại thần chủ lực tây tiến như Bàng Tịch thất thế, phải thận trọng chiếm thượng phong, ông ta đề xuất với bệ hạ ba mươi năm không nói chuyện binh đao. ( Trên lịch sử là năm mươi năm).
“ Nay Văn Ngạn Bác đang ra sức trút bỏ gánh nặng, đưa tội tù tới Cáp Mật, đưa lưu dân, sương binh tới Thanh Đường, vừa hút máu người Thanh Đường, lại giảm bớt thuế má. Thảm cảnh của người Thổ Phồn mà công chúa thấy mấy ngày trước đó là do chính sách này mà ra.”
“ Phú Bật là phe chủ chiến, nên cực kỳ khó sống, chỉ cần chút bất cẩn có thể bị biếm chức đi đầy, nên ở chuyện công chúa mới phải nhượng bộ.”
“ Ta biết điều đó nên mới cố tình làm lão ta tức chết.” Triệu Uyển dựng nhi tử lên đứng ở đùi mình cho xuôi thức ăn, tránh thằng bé ăn tham này trớ ra:
“ Theo như ngươi nói thì Văn Ngạn Bác đang rất đắc thế, Âu Dương tiên sinh lại muốn dâng tấu chuyện Hồng Nhai sơn, e là không có kết quả tốt.”
“ Công chúa nói đúng rồi, Văn Ngạn Bác bề ngoài quân tử đạo mạo, nhưng là kẻ có thù tất báo. Chuyện ở Hồng Nhai sơn nói sâu xa có phần của ông ta, nhưng kết quả giúp Đại Tống trừ bỏ gánh nặng, thành tích rõ ràng, đang lúc quyền thế cực thịnh, ai dám nói xấu ông ta gặp họa ngay.” Vương Tiệm nói nhỏ:” Hạ Tủng ngày xưa uy phong hiển hách, giờ làm mã chính đông uyển, nghe nói dưới quyền chỉ có bốn tiểu lại, bị sỉ nhục như thế, Hạ Tủng không dám từ quan bỏ đi, có thể thấy quyền thế Văn Ngạn Bác lớn thế nào.”
“ Phụ hoàng ta không quản à?” Triệu Uyển thấy phụ hoàng mình không đúng rồi:
“ Công chúa, nay quốc khố dư thừa, quân lực ngày một tăng trưởng, mọi thứ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, sao bệ hạ lại ngăn cản Văn Ngạc Bác? Còn Hạ Tủng năm xưa đàn áp bức hại người vô số, giờ chỉ là gặp báo ứng thôi, chuyện thường ở quan trường, có gì mà quản.”
Triệu Uyển véo mũi nhi tử:” Té ra chẳng kẻ nào tốt đẹp.”
Thiết Hỉ đứng trên đùi mẹ, ra sức nhún nhảy, hai cái chân ngắn cũng mà rất khỏe, Vương Tiệm đứng bên cười híp mắt nhìn, cảnh tượng này ông ta thấy rồi, Thiết Tâm Nguyên năm xưa cũng nhảy trong lòng Vương Nhu Hoa như thế.
Thân là hoạn quan, Vương Tiệm trước giờ sống vì hoàng đế, nghĩ rằng mình sẽ đồng sinh cộng tử cùng hoàng đế, bây giờ thì khác, chỉ cầu mong thần linh cho mình sống thật lâu, như thế mới được nhìn thấy nhiều chuyện đặc sắc, để nhìn hạt giống mình gieo mầm thành đại thụ chọc trời.