Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6505 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 126
tần lĩnh thần cung

❊ ❊ ❊

Xung quanh, năm trăm đệ tử mặc giáp vàng xuất hiện ở đầu tường, bao vây kín mít căn biệt thự lại.

Ánh vàng lóe lên, trêи người ông ta được bao phủ bởi một lớp giáp vàng, xem ra là cướp được từ trêи người của người đệ tử bị bắn chết kia.

La Thuần kinh ngạc, anh thực sự đã quên mất điều này, khẽ cười và nói: “Thật xin lỗi, hôm nay bất luận thế nào quả lựu đạn này cũng không thể nổ được.”

Vừa dứt lời, chiếc điều khiển từ xa trêи tay Dịch Pháp Long đã biến mất.

Đồ Long xuất hiện trêи ngọn cây ở cửa của căn biệt thự, chân đạp lên một phiến lá, lắc lắc cái điều khiển trêи tay và nói: “Lần sau cầm chắc một chút nhé.”

Dịch Pháp Long thầm thấy kinh hãi, nghĩ tên này rốt cuộc là tốc độ gì, sao bản thân mình lại không thể nhận ra được!

Ông ta phản ứng rất nhanh, sau khi bị Đồ Long cướp mất chiếc điều khiển, ông ta lập tức trốn sau lưng Diệp Băng Dung, vươn tay ra kéo chặt ngòi dẫn lựu đạn và nói: “Không có điều khiển thì dùng tay như thế này cũng kϊƈɦ nổ được, tao đếm ba tiếng, đem áo giáp trêи người bốn đệ tử của mày giao hết ra đây, nếu không tao lập tức giết cô ta, chúng ta cùng chết.”

“Cùng chết? Sợ là ông không có cơ hội này rồi.” La Thuần hờ hững làm thinh, nhưng nhóm người Lý Thanh Lôi ở phía sau lại vô cùng lo lắng sốt ruột.

“Được, tao xem mày có thể cứng miệng được đến lúc nào, ba!”

“Hai!”

“Một!”

Vừa dứt lời, trong nháy mắt trêи người La Thuần được long giáp bao phủ, biểu cảm gian ác của Dịch Pháp Long đột nhiên đông cứng lại, từ từ biến thành sự kinh hãi, bởi vì ông ta phát hiện ra bản thân lại không thể cử động được nữa! Ngón tay móc trêи ngòi dẫn, nhưng dù có làm gì đi nữa cũng không thể cử động, dường như bản thân bị bộ khôi giáp này bó chặt hoàn toàn rồi.

La Thuần vừa vận động ý niệm, khống chế cơ thể của Dịch Pháp Long bước ra ngoài, từng bước từng bước đi đến trước mặt anh, sau đó lại quỳ rạp xuống đất.

“Mày đã làm gì với tao!” Dịch Pháp Long không thể khống chế bản thân, liều mạng giãy giụa, nhưng có làm thế nào đi nữa cũng không thể thoát khỏi bộ giáp vàng này, ông ta không khỏi vừa lo lắng vừa tức giận.

La Thuần nhìn ông ta từ trêи cao xuống, trong ánh mắt anh lạnh lùng: “Ba ngàn bộ giáp vàng đều do tôi thống ngự, ông lại năm lần bảy lượt khiêu khích tôi, tự tìm đường chết, đến ông trời cũng không thể chấp nhận được nữa rồi.”

“Không, mày thả tao ra, chúng ta quyết sống chết một trận!”

Dịch Pháp Long không thể chịu được nỗi nhục phải quỳ dưới chân kẻ địch, càng không thể chịu được nỗi uất ức khi mà đến cả cơ hội ra tay cũng không có thì đã thua toàn tập.

Lý Thanh Lôi đạp ông ta một cái ngã nhào dưới đất và nói: “Đồ chó má, muốn sống chết một trận thì không nên bắt cóc sư nương tao để uy hϊế͙p͙, cái đồ thâm độc, sư nương của tao chỉ có ba mươi ngày để sống nữa thôi mà cũng không tha cho cô ấy, ngày này sang năm chính là ngày giỗ của mày!”

Những năm qua, Lôi Thần nổi tiếng từ lâu, dưới tay dù sao cũng có một số thành phần chủ chốt bán mạng cho ông ta. Bọn chúng gào thét một tiếng rồi xông về phía nhóm người La Thuần, trong đó có không ít cường giả Không Cảnh. Nhưng nhị lão Âm Dương và hai người Lưu Kim Đỉnh, Hình Hoài canh giữ ở bên cạnh, nên khi đối phương vừa ra tay, bốn người bọn họ lập tức lên trước nghênh chiến, năm trăm đệ tử mặc giáp vàng ở đầu tường nhảy vào trong sân, hễ có kẻ có sức chống cự thì trực tiếp chặt đứt đầu, cả căn biệt thự ngập trong tiếng kêu gào thảm thiết liên hồi, trong nháy mắt đã biến thành địa ngục trần gian.

Những năm qua, Dịch Pháp Long đã tập hợp những cao thủ của cả vùng phía Nam. Rất nhiều thuộc hạ đáng để ông ta tự hào nhưng lại đến cả chỗ trống để phản kháng cũng không có, sáu cường giả Không Cảnh bị đánh chết ngay tại chỗ, tông sư Thiên Cảnh cũng thương vong vô số, trận chiến chưa đến ba phút thì đã kết thúc.

Dịch Pháp Long toàn thân run rẩy, nhìn bao nhiêu tâm huyết suốt những năm qua bị tiêu diệt, trôi theo dòng nước mà trong lòng cảm thấy thê lương và bất lực.

Đột nhiên ông ta ngẩng đầu lên nhìn La Thuần và nói: “Mày giết chết đệ tử của Tần Lĩnh Thần Cung, bọn họ sẽ không tha cho mày đâu, mày tha mạng cho tao thì tao sẽ nói hết những gì tao biết cho mày.”

“Cái đó không cần thiết nữa rồi, hôm nay, ông nhất định phải chết.” La Thuần giơ tay ấn lên đỉnh đầu của ông ta, chỉ cần xuất chân khí ra thì Lôi Thần của Bằng Thành sẽ mất mạng từ đây.

Nói xong, ông ta cười lớn hai tiếng, trong miệng phun ra một ngụm máu, không ngờ ông ta lại tự cắt đứt kinh mạch mà chết.

Lôi Thần một thời lại mất mạng như vậy. Nỗi phiền muộn trong lòng La Thuần cuối cùng được giải tỏa, anh lên trước nắm lấy tay Diệp Băng Dung, áy náy nói: “Anh xin lỗi, lại để em phải hốt hoảng lo sợ rồi.”

“Anh không sao là tốt rồi.” Cô muốn ôm lấy La Thuần, nhưng lại bị lớp áo lựu đạn trêи người chắn mất.

“Đừng động đậy, cố gỡ bỏ sẽ phát nổ!” Ngao Chấn từng nghiên cứu lựu đạn, cậu ta lên trước xem qua một lượt và nói: “Dây điện nối liền với áօ ɭót, một khi cởi ra thì sẽ phát nổ, tôi nghiên cứu một chút, để gỡ nó ra.”

La Thuần bước đến trước mặt Diệp Băng Dung, lấy một quả cầu màu vàng từ trong hồ lô Tử Kim ra đặt lên ấn đường của cô và nói: “Vận công.”

Diệp Băng Dung lập tức vận chuyển chân khí, vừa tiếp xúc với quả cầu thì nó liền chìm vào bên trong cơ thể cô, ngay sau đó trêи người cô xuất hiện một bộ giáp vàng.

Ngao Chấn cau mày nói: “Quả lựu đạn này phức tạp quá, có thể sẽ phát nổ, cho dù sư nương có mặc áo giáp vàng thì có thể vẫn bị lực chấn động lớn đả thương nội tạng.”

La Thuần nhìn Lý Thanh Lôi và nói: “Tra khảo một chút, xem quả lựu đạn này do kẻ nào chế tạo ra.”

Lý Thanh Lôi lập tức tóm chặt lấy một tên còn sống để tra hỏi, tất cả bọn chúng đều chỉ về cái xác chết nằm dưới đất, tên đó sớm đã hồn lìa khỏi xác rồi.

“Để tôi xem thử!”

Đồ Long bước đến, hỏi: “Bắt đầu tính từ lúc gỡ thì trong bao lâu lựu đạn sẽ phát nổ?”

“Nhiều nhất là 0.5 giây.”

“Đủ rồi, mọi người tránh hết ra một chút!” Đồ Long xua xua tay, mọi người xung quanh lập tức lùi ra, anh ta khẽ cúi người xuống, chuẩn bị nhảy bất kì lúc nào.

La Thuần đã hiểu kế hoạch của anh ta, anh ta muốn cởi cái áօ ɭót lựu đạn ra, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất để xông ra ngoài, với thực lực Không Cảnh của anh ta thì hoàn toàn đủ để có thể chống cự lại được chấn động do lựu đạn gây ra

Mọi người có mặt ở đây đều nín thở theo dõi, không hề chớp mắt, chăm chú nhìn hai người ở trung tâm.

Đột nhiên, bên ngoài biệt thự truyền đến một tiếng ‘oành’ lớn, trong chớp mắt bờ tường bị nổ đổ sập xuống, rất nhiều người hoảng sợ kêu lên: “Có địch!” Vội vàng lùi lại phía sau chuẩn bị chiến đấu, đợi đến khi khói bụi tản đi mới nhìn thấy Đồ Long bước ra từ trong đống đổ nát.

Lại quay đầu lại nhìn, chiếc áօ ɭót lựu đạn trêи người Diệp Băng Dung sớm đã biến mất rồi.

“Tốc độ nhanh thật đấy!”

Trong lòng tất cả mọi người đều hiện lên suy nghĩ này, Ngao Chấn giương mắt đờ đẫn, hồi lâu sau mới phản ứng lại, giơ ngón tay cái lên: “Cậu ngầu thật.”

La Thuần thở phào một hơi, kéo tay Diệp Băng Dung lên và nói: “Dọn dẹp hiện trường một chút, chúng ta đi thôi.”

Sau khi rất nhiều đệ tử dọn dẹp thương vong xong, chuẩn bị rút quân thì đột nhiên bên ngoài có tiếng còi cảnh sát rú lên. Bên ngoài biệt thự có vô số xe cảnh sát và xe mười sáu chỗ màu đen chạy vào. Toàn bộ chiến sĩ vũ trang và cảnh sát từ trêи xe nhảy xuống, giơ súng lên và nói: “Không được cử động, các người bị bao vậy rồi, tất cả bỏ vũ khí xuống!”

La Thuần khẽ cau mày, xua tay về phía sau, tỏ ý là bọn họ không cần chống cự, nhìn tên cảnh sát viên dẫn đầu một cái và nói: “Tôi gọi một cuộc điện thoại.”

“Không được cử động, để hai tay lên đầu.”

Mấy chục nòng súng đều ngắm thẳng vào đầu La Thuần.

La Thuần coi như không nhìn thấy, rút điện thoại ra, gọi điện cho lão Đàm.

“Tao bảo mày không được cử động, nghe rõ chưa hả!” Tên cảnh sát viên đó hét to một tiếng, trực tiếp kéo cò, tiếng súng như tiếng nổ đậu vang lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »