Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6255 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 166
vào vòng trong

❊ ❊ ❊

La Thuần đứng từ xa liếc nhìn Diệp Băng Dung, sau đó xoay người rời đi.

Anh sợ mình nhìn thêm nữa sẽ không kiềm được mà cướp Diệp Băng Dung đi ngay tại đây. Thực lực của người Cổ Cảnh thực sự quá mạnh, nghe nói trang chủ sơn trang Thiên Dương có thực lực đại cảnh Phản Hư đỉnh cao, có thể tùy ý ấn mình xuống đất mài, chẳng thua kém gì so với bốn đại môn phái khác. Đến lúc đó nếu biết người Trái Đất đã xâm nhập đến đây, chỉ sợ ba nghìn quân giáp vàng của mình cũng bị giết đến mức trốn chạy khắp nơi.

Kế hoạch trước mắt chỉ có từ từ nghĩ cách, âm thầm đưa Diệp Băng Dung đi, trở về Trái Đất, cho dù đối phương có muốn cướp người cũng sẽ phải cân nhắc. Dù sao thì người Cổ Cảnh cũng không muốn bên ngoài biết đến sự tồn tại của họ, động tĩnh quá lớn tất nhiên sẽ bại lộ. Đến lúc đó sẽ có đủ thời gian để anh nâng cao thực lực, chỉ cần đến đại cảnh Hợp Đạo thì không cần sợ năm đại môn phái kia nữa.

Tiếp đó mọi người được sắp xếp dùng bữa, nghỉ ngơi một buổi tối, ngày hôm sau hội võ thuật chính thức bắt đầu.

Đại hội võ thuật Cổ Cảnh là buổi lễ long trọng được tổ chức mười năm một lần, chưởng môn của năm môn phái lớn đứng ở quảng trường tuyên bố chính thức bắt đầu, ngay sau đó mọi người tiến hành bốc số, đến phòng lôi đài tiến hành thi đấu cùng đối thủ được ghép cặp với mình.

Phòng lôi đài ở đây được đại trận gia cố, có thể chống đỡ lực đánh của cao thủ đại cảnh Phản Hư, cho nên người tỷ thí có thể thoải mái phát huy thực lực.

Mỗi một phòng đều có camera giám sát, thành viên chủ chốt của năm đại môn phái đồng thời tiến hành giám sát, đề phòng có người gian lận.

La Thuần bốc được số phòng 5260, lúc vào phòng thì đã có một người trẻ tuổi đang đợi mình.

Người này ăn mặc không giống người thường, hai tay đeo súng laser chân khí, đầy vẻ kiêu ngạo, xem ra cũng là con nhà giàu. Hắn ta liếc xéo La Thuần, nói: “Nhìn anh bạn xem ra cũng chẳng có thế lực gì nhỉ? Chú tôi là người của Tuyết Thần Cung, lần này tôi nhất định sẽ lọt vào top hai nghìn người, không bằng anh bạn cứ đầu hàng nhận thua, khỏi phải lãng phí thời gian.”

La Thuần mỉm cười nói: “Không đánh thì sao biết được thắng thua.”

Người trẻ tuổi đó hừ lạnh: “Thật đúng là không đến Hoàng Hà không tuyệt vọng, muốn bị đánh thì tao cho mày toại nguyện.”

Nói đoạn hắn ta lướt người đến trước mặt La Thuần, tay trái đánh móc một quyền, súng laser trêи tay phải cũng bắn ra theo. Đây vốn là một chuỗi chiêu thức rất thành công, nhưng trước mặt La Thuần thì hoàn toàn mất đi tác dụng. Súng laser của hắn ta còn chưa bắn ra, La Thuần đã di chuyển đến phía sau lưng hắn, đánh một quyền tới.

Anh chỉ dùng nửa phần sức mạnh, cho nên đối phương chỉ phun máu bay đi, không ngừng lăn lộn trêи mặt đất.

“Thật là không đỡ nổi một đòn!” La Thuần lắc đầu, anh đã thu lại phần lớn sức mạnh, không muốn khoa trương quá, không ngờ đối phương lại yếu như vậy, không đỡ nổi một cú đấm của mình.

Trong những lần tỉ thí tiếp theo, La Thuần có thể áp chế tu vi của mình, gặp đối thủ ở cảnh giới nào thì dùng cảnh giới đó đấu với đối phương. Thông thường đều sẽ giằng co mấy phút, vào khoảnh khắc huyền diệu lại chuyển bại thành thắng.

Những nhân viên giám thị của năm đại môn phái ngồi trước máy quan sát đều chú ý đến thiên tài vừa mới xuất hiện, biểu hiện của La Thuần căn bản không lọt vào mắt họ.

Năm trận tỉ thí của La Thuần hôm nay nhanh chóng hoàn tất, anh ra khỏi khu lôi đài, tập hợp ở quảng trường, phát hiện nơi đây đã có không ít người tụ tập, đang quan sát mấy chục màn hình theo dõi ở trêи không. Các màn hình này đều chiếu những đệ tử có biểu hiện xuất sắc, đám đông ở quảng trường đều xem đến say mê. La Thuần nhìn quanh, thấy Lý Thanh Lôi bước ra thì vội vẫy tay.

Lý Thanh Lôi cười vui vẻ đi tới: “Thắng liên tục năm trận, những người này quá kém rồi.”

Chẳng bao lâu sau, những đệ tử khác cũng ra theo, có người chỉ vào màn hình nói: “Mau nhìn kìa, đó là nhị sư huynh.”

Biệt hiệu của Đường Hiệp ở hội võ thuật Tinh Hà là nhị sư huynh. La Thuần ngẩng đầu nhìn lên, Đường Hiệp chạy như bay trong phòng, kiếm trong tay tựa như rắn độc, không đến ba giây đã quật ngã đối phương. May là cậu ta đã nương tay, đối phương cũng mặc giáp phòng hộ, không tạo thành tổn thương chí mạng.

Thế nhưng biểu hiện của cậu ta cũng bị các giám thị nhìn thấy, họ xôn xao bàn tán: “Cậu nhóc này ra tay rất tàn nhẫn, chỉ toàn chiêu thức giết người, không biết là ai đã dạy cậu ta?”

“Cậu ta có tuổi tác không lớn, chắc là học trò vừa mới tốt nghiệp của học viện nào đó chăng? Điều tra là biết thôi!”

La Thuần liếc nhìn màn hình, nhíu mày, nói với Lý Thanh Lôi: “Lát nữa hãy thông báo xuống, ngày mai đừng biểu hiện quá nổi bật, tránh bị người ta soi mói.”

Chẳng mấy chốc các đệ tử của hội võ thuật Tinh Hà đều đi ra, trong đó có hơn hai trăm người xui xẻo, gặp phải cao thủ nên bị loại khỏi top, những người khác đều thông qua thành công.

Năm trận tỉ thí hôm nay đã đánh rớt hơn một triệu người trong một ngày, chỉ còn lại hơn sáu mươi nghìn đệ tử, ngày mai là có thể xác định được top hai nghìn người.

Trải qua một đêm suy nghĩ kĩ càng, ngày hôm sau La Thuần vẫn quyết định để đa số đệ tử giáp vàng thua trận, chỉ giữ lại hai trăm đệ tử mũi nhọn và những thành viên nòng cốt khác tiếp tục tiến vào vòng chung kết. Dù sao thì vào nhiều người cũng vô dụng, anh chỉ cần thâm nhập Tuyết Thần Cung, còn cho nhiều người vào bốn đại môn phái khác lại thành ra rắc rối.

Hai trận đầu La Thuần vẫn biểu hiện rất bình thường, không thu hút sự chú ý của người khác, nhưng trận đấu thứ ba thì lại gặp đúng tuyển thủ dự thi là ngôi sao của đợt thi đấu này.

Người đó là một anh chàng đẹp trai hơn hai mươi tuổi, đi trêи đường đều có những cô nàng mê trai hô hào với anh ta, cộng thêm thực lực bản thân xuất chúng, nghe nói có khả năng lọt vào top mười của đợt thi đấu này.

La Thuần cũng nhờ đó mà nổi theo, xuất hiện trêи màn hình lớn.

Nhiều cô gái trêи quảng trường hét lên: “Nhìn đi, đó là Triệu Nhất Phàm, nam thần của tôi, anh ấy đẹp trai quá à.”

“Quan trọng là thực lực cũng mạnh, nghe nói có thể vào top mười đấy.”

“Các cậu nhìn đối thủ của anh ấy đi, ha ha, đứng ngây ngốc ra ở đó, đúng là không cùng đẳng cấp với Nhất Phàm của chúng ta.”

Những đệ tử của hội võ thuật Tinh Hà ở bên cạnh không cho là vậy, Lý Thanh Lôi khẽ hừ một tiếng, thầm nghĩ đợi lát nữa các cô sẽ biết được sự lợi hại của sư phụ tôi.

Lúc này, La Thuần đang nhàn nhã đứng ở đối diện Triệu Nhất Phàm, hai tay buông thõng, tóc tai tùy ý cột sau đầu, trêи mặt là mấy cọng râu lún phún, thoạt nhìn đúng là có chút lôi thôi lếch thếch, hình thành sự đối lập rõ ràng với đầu tóc chải chuốt kĩ càng của Triệu Nhất Phàm.

Triệu Nhất Phàm mỉm cười nói: “Anh cũng có chút bản lĩnh, chí ít đã là tu vi Hóa Thần sơ kỳ rồi nhỉ?”

La Thuần không ừ hử gì, chỉ nhìn lên đỉnh đầu mà không biểu lộ cảm xúc, trong đầu nhớ lại hình ảnh khi gặp được Diệp Băng Dung vừa rồi.

Sắc mặt Triệu Nhất Phàm dần lạnh đi, trêи tay bỗng xuất hiện một thanh kiếm, quát to: “Ra tay đi!”

Anh ta vung kiếm đâm về phía La Thuần.

La Thuần lùi về sau hai bước, cũng lấy Dẫn Lôi Kiếm từ trong hồ lô bên hông ra, keng một tiếng giao đấu cùng anh ta. Hai người đồng thời lùi lại mấy bước, trông có vẻ như sức mạnh tương đương nhau. Nhưng Triệu Nhất Phàm bị chấn động đến mức cánh tay tê dại, còn La Thuần lại bình an vô sự, chỉ là anh cũng lắc lắc tay, tỏ ra mình cũng bị chấn động không nhỏ.

“Cũng khá đấy!”

Triệu Nhất Phàm cười cười, lại lao người lên, kiếm trong tay hóa thành kiếm ảnh đầy trời, thậm chí ngay cả camera cũng không bắt được hình người, chỉ nhìn thấy ánh sáng của kiếm.

Các cô gái ở quảng trường bên ngoài không ngừng hò hét chói tai, lớn tiếng hô: “Nhất Phàm cố lên, Nhất Phàm cố lên!”

So ra bên La Thuần có chút ảm đạm. Anh giống như một chiếc thuyền nhỏ giữa mưa to gió lớn, không ngừng hứng lấy sự tấn công của đối phương, nhưng đáng ngạc nhiên là dù có chuyện gì xảy ra, chiếc thuyền nhỏ này không thể lật nhào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang