Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 164
đi vào cổ cảnh

❊ ❊ ❊

Lôi Hiểu nhỏ tuổi nhất, cậu ta hoảng sợ nói: “Mau chạy thôi, sắp nổ rồi!”

“Đừng động đậy!” Ngao Chấn quát, tăng tốc điều hòa chân khí, cuối cùng đã đạt đến trạng thái cân bằng, trận Truyền Tống đã ổn định lại.

“Đi!”

Ngao Chấn đưa mắt ra hiệu cho người ở phía sau, những người còn lại lập tức nhanh chóng đi vào. Nhưng chẳng mấy chốc, rõ ràng bốn người họ đã thấy hơi hao sức. La Thuần bước lên trước ấn vào giữa lưng Lôi Hiểu để truyền chân khí, đợi cậu ta nghỉ ngơi lại sức xong, anh lại đến giúp ba người khác. Ba phút sau, cuối cùng toàn bộ ba ngàn quân giáp vàng đều đã đi vào hết.

Ngao Chấn nói: “Mọi người vào trước đi, để tôi chống đỡ cho.”

La Thuần không hiểu về trận pháp, nên nhắc ba anh em nhà họ Lôi cùng chui vào trong. Ngao Chấn nghiến chặt hàm răng, xông cả người vào bên trong trận Truyền Tống. Cánh cửa trận pháp nhanh chóng khép lại, cứa đứt một góc áo của cậu ta rơi lại ở bên ngoài.

Sau khi đi vào trận Truyền Tống, La Thuần phát hiện bên trong là một đại điện nguy nga trống trải hệt như kiến trúc giáo đường của phương Tây. Trêи nền đất trống vẽ đầy những phù trận phức tạp, ngoài rất nhiều quân giáp vàng ở đây ra thì không còn một bóng người.

Đồ Long đi từ ngoài cửa vào nói: “Bên ngoài là một dãy núi hoang vu, nhân lúc chưa có ai tới, chúng ta mau đi thôi.”

Mọi người đẩy mở cửa, nhanh chóng bay xuống núi, ngoảnh đầu nhìn lại thì thấy tòa kiến trúc nguy nga này đứng sừng sững trêи đỉnh núi, như đã trải qua hàng ngàn năm thử thách. Dù nó trông cũ kỹ, nhưng lại cho người ta một loại cảm giác không bao giờ có thể sụp đổ.

Lúc xuống núi, La Thuần luôn quan sát động tĩnh xung quanh, thấy có người lên núi, anh lập tức tránh xa. Không bao lâu sau, bọn họ đã rời khỏi ngọn núi này, phía xa chợt xuất hiện một thành phố xinh đẹp tráng lệ. Cả thành phố này chứa đầy cảm giác khoa học kỹ thuật, nhưng phong cách kiến trúc lại mang đậm nét cổ xưa, những chiếc xe bay qua lượn lại trêи bầu trời, chúng không có bánh, nên trông giống phi thuyền.

“Chuyện này…”

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng này làm cho chấn động, Ngao Chấn líu lưỡi nói: “Không ngờ trêи trái đất của chúng ta còn có một nơi như thế này, khoa học kỹ thuật đã phát triển đến mức này rồi ư?”

La Thuần thu bộ long giáp trêи người lại, nói: “Mọi người cất hết giáp vàng đi. Ngao Chấn, cậu dẫn hai đồ đệ lanh lợi một chút đi mua ít quần áo về đây. Chúng ta phải cố hành động thật kín đáo, đừng để người ngoài biết được lai lịch.”

“Ok.”

Ngao Chấn lập tức dẫn hai người khác xuất phát, đám La Thuần thì trốn ở trong một rừng cây gần đó hóng mát. Lý Thanh Lôi vỗ vào người Lôi Thanh, hiếu kỳ hỏi: “Anh xem nơi này thật thần kỳ, bầu trời cũng có màu xanh nhạt, cũng có mặt trời, nơi này có nằm trêи trái đất không?”

Lôi Thanh xoa cằm đáp: “Nói thế nào bây giờ nhỉ, anh có biết câu nói trong cái nhỏ cũng có cái lớn không?”

“Có!”

Lôi Thanh nói: “Làm một phép so sánh thế này, trong không khí có rất nhiều bụi, trong từng hạt bụi cũng có rất nhiều những con vi khuẩn mà nếu không có kính hiển vi thì chúng ta không thể nhìn thấy được, đó cũng chính là một thế giới. Giống như vậy, có những linh hồn chúng ta có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đó lại là một thế giới, nên không gian này vẫn ở trêи trái đất của chúng ta. Anh có thể hiểu là hai không gian trùng khớp, nhưng chúng lại hoàn toàn độc lập.”

Lôi Hiểu ở bên cạnh chen miệng nói: “Cổ Cảnh mà mọi người nói này hoàn toàn là do cường giả thượng cổ mạnh mẽ xây dựng, chỉ cần có thực lực đủ mạnh thì anh cũng có thể xây dựng một ngàn một vạn không gian trêи trái đất.”

Lôi Tuyền nói: “Nhưng xây dựng không gian khó đến mức nào cơ chứ. Chắc để xây dựng lên Cổ Cảnh này, cũng phải cần vô số cường giả đại cảnh Hư Không mất hàng vạn năm mới xây lên được. Trừ khi có ông trời giúp sức, có thể tùy ý nắm giữ không gian trong tay, mẹ nó xây một lúc cả ngàn, vạn cái luôn.”

Không bao lâu sau, trêи không trung có một chiếc phi thuyền khổng lồ bay tới, thậm chí còn che khuất cả mặt trời trêи đỉnh đầu bọn họ.

La Thuần tưởng mình đã bị lộ, lập tức giơ tay ấn lên hồ lô, chuẩn bị bắn phi đao ra bất cứ lúc nào. Không ngờ, Ngao Chấn nhảy từ trêи đó xuống, cậu ta mặc một bộ đồ bó sát, cũng không biết làm bằng chất liệu gì, nhưng trông có vẻ rất cao cấp.

Lý Thanh Lôi bước lên trước đập cậu ta một cái nói: “Tên nhóc nhà cậu được đấy, kiếm được cả phi thuyền đến đây cơ à.”

Ngao Chấn cười hì hì đáp: “Thế nào? Đây là tôi mua đấy.”

“Được, cậu lấy tiền ở đâu ra thế?”

Một tiểu đệ bên cạnh Ngao Chấn phấn khích đáp: “Các anh không biết đâu, ở đây đã không dùng tiền nữa rồi, hầu như đều giao dịch bằng tiền điện tử. Anh Chấn đã cất công đến công ty trận pháp để bán một đồ án đại trận, thoáng cái đã kiếm được mấy trăm triệu. Chúng em đã mua chiếc phi thuyền khổng lồ hàng secondhand, còn có rất nhiều đồ dùng sinh hoạt nữa, mọi người cứ lên trước đi đã.”

Chiếc phi thuyền này thực chất giống hệt như xe nhà di động ở trêи trái đất, bên trong vừa hay có thể chứa được hơn hai ngàn người. Nhưng loại phi thuyền này có thể tích quá lớn, nên không được phép bay vào trong thành phố, chỉ có thể dừng ở mép ngoài.

Trong phi thuyền vô cùng sạch sẽ ngăn nắp, mọi người thay quần áo, trông không có gì khác với người của Cổ Cảnh.

La Thuần chú tâm đọc tin tức, anh đã hiểu được đại khái về tình trạng hiện nay của Cổ Cảnh.

Cổ Cảnh có tổng cộng năm ngọn núi tiên, mỗi ngọn đều có thế lực siêu cấp trấn thủ, phân chia quản lý cuộc sống của nhân dân ở năm hướng. Cổ Cảnh có tổng dân số là hơn hai tỷ người, có hơn một ngàn thành phố, tổng diện tích đạt hơn hai mươi triệu kilomet vuông. Trong đó, linh sơn, linh mạch nhiều vô số kể, nên tuổi thọ của người dân nơi đây đều cao.

Tuyết Thần Cung mà Diệp Băng Dung đang ở là một trong năm đại thế lực này, nằm ở phía tây, từ đây ngồi phi thuyền đến đó ít nhất phải mất ba tiếng đồng hồ.

La Thuần đã sớm có tính toán trong đầu, chỉ cần có thể tìm thấy Diệp Băng Dung, anh sẽ lập tức đưa cô đi, quay về trái đất.

Ngao Chấn đột nhiên lên tiếng: “Tôi đọc được một tin tức, ba hôm nữa chính là ngày hội võ thuật của Cổ Cảnh. Năm đại môn phái sẽ thu nhận đệ tử vào lúc này, chúng ta có cần tranh thủ trà trộn vào đó không? Chỉ cần có người có thể trà trộn vào Tuyết Thần Cung là có thể liên lạc được với sư nương rồi.”

La Thuần thở dài nói: “Việc cấp bách bây giờ chính là tạo thân phận cho mọi người, ở đây nơi nào cũng có mắt điện tử, chúng ta đều là người nhập cư trái phép, nên rất dễ bị lộ.”

“Cái này thì đơn giản.” Ngao Chấn dương dương đắc ý nói: “Cứ giao cho tôi, hôm nay công ty trận pháp kia đã tiếp đãi tôi như sếp lớn. Chỉ cần tôi nói một câu, tạo thân phận cho chúng ta sẽ không thành vấn đề. Chúng ta có hơn hai ngàn người, chia ra đến các thành phố khác nhau, rất nhanh có thể làm được thôi.”

“Gì mà phiền phức thế?” Lộ Tinh mở một đoạn quảng cáo trêи màn hình hư cấu lên, bên trêи có viết làm giấy chứng minh giả, đảm bảo giống hệt như thật.

Lộ Tinh mỉm cười hờ hững nói: “Chỉ cần mỗi chúng ta làm đại một cái chứng minh gì đó, sau đó tiến hành thông báo mất giấy tờ, làm lại hồ sơ hộ tịch, thì chính là người Cổ Cảnh danh chính ngôn thuận rồi, trong một khoảng thời gian ngắn chắc chắn không ai có thể tra ra được đâu.”

Lý Thanh Lôi nghi hoặc hỏi: “Nhưng chẳng may đến lúc đó người ta truy hỏi cặn kẽ, hoặc không làm cho chúng ta thì sao?”

Lộ Tinh nhìn sang Ngao Chấn nói: “Có vần đề gì mà tiền không giải quyết được à? Những thứ như tiền thì dù có ở đâu, quá khứ hay tương lai thì vẫn luôn có tác dụng.”

“Thế thì quyết vậy đi!”

Sau đó, mọi người chia nhau tìm những chỗ làm giả giấy tờ khác nhau để ngụy tạo thân phận, tiếp theo từng người đến bộ phận quản lý hộ tịch làm hồ sơ. Quả nhiên không có chuyện gì mà tiền không giải quyết được, hơn hai ngàn người chia nhau đến các thành phố khác nhau làm việc. Chẳng mấy chốc, họ đều đã có thân phận hợp pháp, có người là thợ săn ở trong núi sâu, người thì là cô nhi lang thang,…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »