Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6407 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 118
mối thù cứa đứt tay

❊ ❊ ❊

La Thuần có vóc dáng vạm vỡ, mặt mày sáng sủa, có thể dễ dàng khiến người ta cảm nhận được khí chất quân nhân trêи người anh.

Nhưng Diệp Băng Dung ở bên cạnh anh còn thu hút người khác hơn, dẫu sao một người phụ nữ đẹp nhường này cũng rất hiếm có. Dù sắc mặt cô tiều tụy, nhưng vẫn có một vẻ đẹp kiều diễm lạ thường.

Lúc này, La Thuần với Diệp Băng Dung đang đối mắt nhìn nhau, trêи gương mặt của hai người họ đều có nụ cười dịu dàng, như thể mọi người ở đây đều là không khí, trong mắt họ chỉ có đối phương.

Ngao Chấn lắc đầu chép miệng nói: “Nhà họ Dịch các người đúng là chẳng thiết tha thể diện gì cả, thằng em vô dụng nhà anh dám tơ tưởng đến sư nương và sư muội của tôi, nên tự hại chết mình thôi. Tôi còn chưa nói đến chuyện ông già nhà anh nhân lúc sư phụ tôi bị thương để đánh lén đâu, còn hại sư nương của tôi chỉ sống được ba mươi ngày nữa. Lão già Lôi Thần khốn kiếp nhà anh là kẻ thù số một của hội võ thuật Tinh Hà chúng tôi, anh đã bảo ông ta rửa sạch cổ để chờ chúng tôi chưa?”

“Ô hay mẹ nó nữa!” Ngao Chấn chán nản nói: “Tôi bảo này sao đạo đức của nhà họ Dịch các người đều thối tha như thế hả? Coi mình là thần thật hay sao?”

Lộ Tinh ở một bên tiếp lời: “Thế là sư huynh không biết rồi, trêи đời này có rất nhiều người quá huênh hoang nên đã bị thần kinh. Tôi thấy cả cái nhà này điên hết rồi, sư huynh phí lời với đám tâm thần làm gì, cẩn thận bị lây bệnh đấy.”

“Chuẩn không cần chỉnh.” Ngao Chấn lập tức im bặt, nhìn trái ngó phải, như thật sự đã bị những người này lây bệnh.

Hắn tung người lên, thoáng cái đã đến trước mặt Lý Thanh Lôi, sau đó tung chưởng đánh vào mặt của anh ta.

Lý Thanh Lôi chỉ thấy mũi mình gửi thấy một mùi hương thơm ngát, thoáng cái anh ta thấy đầu óc váng vất, vội nhảy ra nói: “Anh dùng độc!”

Hắn khua múa hai tay, trong tay áo chợt có rất nhiều bột mịn bay ra. Thấy hắn sắp làm bẩn đồ ăn trêи bàn, La Thuần giơ tay tung một chưởng trêи không trung, ánh điện trêи tay lập lòe, đẩy chân khí mãnh liệt ra, đánh tan chỗ bột mịn đó. Còn bản thân Dịch tam thiếu gia thì bị luồng kình khí hùng hậu đó đánh cho lùi lại, suýt nữa hộc máu.

La Thuần nhìn chăm chăm vào hắn với ánh mắt cảnh cáo: “Đừng làm phiền chúng tôi dùng bữa.”

Bốn người Ngao Chấn đều đứng hết dậy, tung người bổ nhào về phía Dịch tam thiếu gia.

Lý Thanh Lôi dẫn đầu, toàn thân anh ta đâm sầm vào Dịch tam thiếu gia như con gấu lao vào cái cây. Dịch tam thiếu gia vừa đứng vững lại, miễn cưỡng bị trúng một cú này. Ngao Chấn đã chạy từ phía sau đến, hai luồng chân khí lượn vòng theo hai cánh tay cậu ta bắn vào giữa lưng của Dịch tam thiếu gia.

Đòn chí mạng hơn nữa là Đường Hiệp lao từ trêи cao xuống, thân kiếm thon dài của cậu ta như con rắn độc, có thể đâm xuyên qua đỉnh đầu Dịch tam thiếu gia bất cứ lúc nào.

Dẫu sao Dịch tam thiếu gia cũng mới vừa đột phá đến Không Cảnh, hơn nữa kinh nghiệm chiến đấu cũng không phong phú, trong lúc rơi vào nguy hiểm, hắn vội vàng chạy trốn.

Ba người Ngao Chấn cùng hợp sức đánh cho hắn vô cùng chật vật, suýt nữa bị thương.

Ông lão họ Bạch định ra tay giúp đỡ, nhưng đã bị Lộ Tinh chặn lại.

Vì cô có tài năng trời phú hơn người với sức mạnh tinh tú, mới vài tháng tốc độ bay đã cực nhanh, cô đã đột phá đến cảnh giới Khí Luân. Khi đối mặt với ông lão họ Bạch là cường giả Không Cảnh này, cô cũng không hề bị yếu thế. Mọi người ở xung quanh xem đến mức chấn động trong lòng, đều thắc mắc đồ đệ của La Thuần rốt cuộc là quái vật phương nào, chọn bừa một người ra chiến đấu cũng có thể bất phân thắng bại với cường giả Không Cảnh.

Lúc này, người nhà họ Bạch nghe tin đều đã chạy tới, họ vội vàng đi giúp ông lão họ Bạch, nhưng người mạnh nhất trong số này mới chỉ là tông sư Thiên Cảnh. Dáng người Lộ Tinh như điện, hai tay như hoa lan, mỗi khi cô ra tay đều sẽ có người bị gãy xương, thoáng cái phía đối phương đã có mười mấy người ngã xuống.

Dịch tam thiếu gia ở một phía khác đã rơi vào tình thế nguy cấp đến tính mạng, La Thuần ngại ồn ào, lập tức bắn một thanh phi đao ra. Dịch tam thiếu gia hét lên một tiếng thảm thiết, bàn tay của hắn đã bị cứa đứt rơi xuống đất. Hắn không dám đứng ngây ra nữa, tức tốc phá cửa sổ bỏ chạy.

Nhà họ Bạch ở phía khác thấy nhân vật chính đã bỏ chạy, ai nấy đều sợ đến mức chạy trối chết, thoáng cái đã chẳng còn một bóng người.

Trong đại sảnh lập tức trở nên trống trải, chỉ có một đống bề bộn dưới đất, cơm canh nước nôi cũng vung vãi.

Cuối cùng cũng yên tĩnh lại rồi.

“Em vẫn muốn ăn bánh quẩy xào hẹ.” Diệp Băng Dung ợ một cái, vì giữ dáng nên trước giờ cô không dám ăn nhiều, hôm nay cuối cùng cũng được ăn thỏa thích rồi.

La Thuần gọi nhân viện phục vụ đang trốn ở góc phòng: “Bảo nhà bếp làm thêm một phần bánh quẩy xào hẹ, nhanh lên.”

Ngao Chấn thúc giục nói: “Mau, mau lên, chạy đi.”

Lý Thanh Lôi dứt khoát lôi nhân viên phục vụ vào bếp, trực tiếp đốc thúc đầu bếp nấu nướng.

Không lâu sau, ông chủ và nhân viên của cả nhà hàng đều bị gọi tới bưng canh rót nước, mười ba người đầu bếp đứng ở một bên giới thiệu về món ăn, hệt như đang hầu hạ vua chúa thời xưa.

Sau khi đã ăn no uống say, bọn họ thỏa mãn rời đi, tham quan cảnh đẹp ở cả Xuân Thành, sau đó lại thuê một chiếc xe nhà siêu rộng, đi xuyên đêm đến Quế Lâm, chuẩn bị du ngoạn non nước.

Khi chiếc xe chạy đến một vùng núi hoang vu, Diệp Băng Dung thấy mặt đất phủ đầy tuyết được ánh trăng tròn bên ngoài chiếu rọi, cô đột nhiên nảy ra một ý tưởng quái lạ, cười nói: “Anh nói thử xem nếu chúng ta nướng thịt ở đây thì sẽ như thế nào nhỉ? Chắc là sẽ vui lắm.”

Lý Thanh Lôi ngồi phía trước lái xe lập tức quay đầu xe lại, lái xe đến vùng đất trống bên cạnh. Đồ ăn thức uống trêи xe đều đủ cả, thậm chí còn có cả thiết bị karaoke. Vì vậy, bọn họ đi nhặt củi, nhóm lửa, ngồi quây quần bên nhau, vừa nướng thịt vừa thay phiên hát karaoke. Đây là lần đầu tiên họ có trải nghiệm như thế này, nên thấy vô cùng mới mẻ.

Khi đến lượt Diệp Thái hát, Diệp Băng Dung vỗ tay cười nói: “Con chưa được nghe bố hát bao giờ.”

Đường Thiền mỉm cười đáp: “Bố con còn chưa từng hát trước mặt mẹ, ông ấy bảo thà chết cũng không muốn hát.”

Diệp Thái ngượng ngùng gãi đầu bảo: “Tôi hát dở lắm.” Ông ta thật sự ngại tự bêu xấu mình trước mặt nhiều người như thế này, nhưng trông thấy ánh mắt mong chờ của con gái, trong lòng ông buồn bã, ông gật đầu nói: “Được, tôi hát một bài.”

Mọi người đều im lặng lắng tai nghe, Diệp Thái chuẩn bị một lúc lâu, sau đó cất giọng: “Này em gái, em dám đi về phía trước…”

Ông ta vừa cất tiếng hát, tất cả mọi người đều phì cười, chất giọng lạc lõng đặc thù quả thật quá buồn cười. Thấy con gái cười vui vẻ, dù hát khó nghe, Diệp Thái cũng gắng gượng hát tiếp.

Diệp Băng Bồng không nhịn được nói: “Thôi bố đừng hát nữa, con sắp không chịu được nữa rồi. Cái kiểu hát lạc quẻ này của bố đúng là có muốn học cũng khó đấy ạ.”

Đột nhiên có ánh đèn sáng lên ở phía xa, mười mấy chiếc xe đang phóng từ trong cát bụi đến, vây tròn bọn họ lại, ánh đèn chói mắt khiến mọi người đều phải híp mắt lại. La Thuần thầm nổi giận, anh vung tay liên tục phóng phi đao ra, đâm vỡ hết đèn của mấy chiếc xe này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »