Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6237 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 160
vượt biển thái bình dương

❊ ❊ ❊

La Thuần mở mắt, im lặng hồi lâu, mới đứng dậy đi ra khỏi linh mạch.

Đám người Ngao Chấn đã sớm đứng ở phía ngoài nghênh đón, sau khi nhìn thấy La Thuần cũng cảm thấy sư phụ như đã biến hóa nghiêng trời lệch đất, khí chất càng thêm bí ẩn, giống như vì sao không thể nắm lấy.

“Triệu tập tất cả đệ tử quân giáp vàng!”

La Thuần đi tới quảng trường phía trước đại điện, quay đầu nhìn thoáng qua chiếc ghế Hỏa Ngọc Long trong điện, khẽ vẫy tay, ghế rồng bay đến dưới người anh.

Đám người Ngao Chấn đứng bên cạnh nhìn mà cảm thán, tự hỏi không biết bao giờ mình mới đạt tới cảnh giới thế này?

Ba ngàn đệ tử quân giáp vàng nhanh chóng tập hợp, các chiến sĩ giáp vàng đứng thành hàng trêи quảng trường rộng lớn, trông cực kỳ hoành tráng.

La Thuần liếc nhìn Ngao Chấn nói: “Tính tổng số các đệ tử đã tăng tiến tu vi đi!”

Ngao Chấn đưa lên một tờ giấy nói: “Tôi đã thống kê xong rồi.”

La Thuần liếc nhìn tờ giấy, trêи đó viết Đồ Long tu vi cao nhất, chuẩn bị trùng kϊƈɦ đại cảnh Hóa Thần. Nhị lão Âm Dương cảnh giới Ngưng Đan đỉnh cao, Lưu Kim Đỉnh và Hình Hoài đột phá tới cảnh giới Ngưng Đan, đám ba người đồ đệ Ngao Chấn cũng đang theo sát, đã là cảnh giới Ngưng Đan. Đám đệ tử mũi nhọn quân giáp vàng tăng đến ba trăm người, cũng đã đạt tới cảnh giới Khí Luân, hơn hai ngàn đệ tử còn lại cấp bậc không đều, nhưng yếu nhất cũng là cảnh giới Ngưng Khí.

La Thuần gật đầu nói: “Được, bây giờ xuất phát, giải cứu đệ tử của hội võ thuật Tinh Hà chúng ta!”

Tờ giấy trêи tay anh hóa thành tro bụi, hồ lô Tử Kim bên hông bỗng biến to, bay vút lên trời cao, La Thuần đạp chân đứng trêи hồ lô, nhìn hơn ba ngàn đệ tử phía dưới, hít sâu một hơi nói: “Lên đường!”

Theo ý niệm của anh, tất cả quân giáp vàng bao gồm cả ba người Ngao Chấn đều vô thức bay lên, được thần niệm của La Thuần chỉ huy bay ra phía ngoài Thần Cung.

Ngao Chấn giật mình nói: “Chuyện… Chuyện gì thế này?”

La Thuần mặc long giáp, cưỡi hồ lô bay qua bên cạnh cậu ta, lạnh nhạt cười nói: “Ba ngàn bộ giáp vàng vốn thuộc sự khống chế của long giáp, tôi có thể cảm nhận được từng bộ áo giáp, cũng khống chế được chúng, thế nên chúng ta cứ trực tiếp bay đi là được.”

“Ảo diệu quá đi mất! Tôi biết bay rồi!” Ngao Chấn hét lớn một tiếng, mặc dù không thể tự chủ bay lượn, nhưng thấy cảnh vật phía dưới cũng vẫn cảm giác vô cùng kϊƈɦ động.

La Thuần cao giọng nói: “Mọi người cố gắng tu hành, cho tới ngày mọi người đạt tới đại cảnh Hóa Thần, cũng có thể tự do bay lượn giữa đất trời này.”

Đại cảnh Hóa Thần phải dùng pháp khí mới có thể bay, nhưng sau khi tới được đại cảnh Phản Hư, có thể đạp không cưỡi gió, đây mới thực sự là ngao du trời đất.

Mọi người ra khỏi đại trận, trực tiếp bay lên hơn bốn ngàn mét, La Thuần tăng thêm tốc độ, tất cả mọi người cảm nhận được gió dữ đập vào mặt, tiếng gió gào thét bên tai, giống như ngay cả áo giáp cũng sắp đông lại.

Ba ngàn giáp vàng cứ thế bay lượn trêи bầy trời, chỉ qua vài tiếng, mọi người đã bay qua Thái Bình Dương, đại lục châu Mỹ ở xa xa trước mắt.

“Chúng ta đến rồi!”

Mọi người hãi hùng cảm thán, bọn họ chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ ra nước ngoài theo các này, ngay cả visa cũng không cần làm, muốn đi đâu thì đi đó.

Trải nghiệm chấn động như thế, càng khiến các đệ tử quân giáp vàng kiên quyết phải chăm chỉ nỗ lực tu hành.

Lúc này tổng thống Mỹ đang mở buổi họp báo ở phía trước Nhà Trắng. Đối mặt với vô số người xem, ông ta nói với vẻ rất chính đáng: “Nước Mỹ chúng ta là bá chủ thế giới này, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai khiêu khích đến sự uy nghiêm của chúng ta. Một tên dân thường ở Hoa Hạ cũng dám không tuân thủ điều luật, còn sai người đi cướp tù, đã trở thành kẻ phạm tội, chúng ta có quyền phán xét tội danh cho bọn họ, thế nên chuyện này cứ kết thúc ở đây đi. Mọi người nhìn xem, phía chính phủ Hoa Hạ cũng không làm gì được, đúng không?”

Đông đảo phóng viên phía dưới ồn ào cười to, bỗng nhiên bên ngoài có giọng nói vang lên: “Đám Đại Mỹ các người tự coi mình là bá chủ thế giới, nhưng thật ra chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng, chỉ là kẻ đáng thương, tầm nhìn hạn hẹp mà thôi!”

Giọng nói đó tuy không to, nhưng vẫn truyền rõ vào tai mỗi người.

Tất cả mọi người quay đầu lại nhìn, thấy một người thanh niên bình thường đứng phía sau đám người. Anh ta khoanh tay đứng đó, đối mặt với vô số ánh mắt phẫn nộ, nhưng sắc mặt không hề dao động.

La Thuần từng thi hành vô số nhiệm vụ ở nước ngoài, thế nên anh nói tiếng Anh rất lưu loát. Những người này đều nghe rất rõ, có một người phụ nữ tóc vàng mặt đầy tàn nhang hô lên: “Lũ người Hoa ti tiện các người lại tới gây chuyện hả? Lực lượng an ninh đâu, mau bắt hắn ta lại. Tên này dám công khai sỉ nhục đế quốc Đại Mỹ chúng ta, tội của hắn không thể tha thứ!”

Đám phóng viên bên cạnh thi nhau lên tiếng cười nhạo: “Xem ra đầu óc của cái tên người Hoa này không quá bình thường, lại chạy đến đây quấy rối, hắn không nằm mơ đấy chứ? Chúng ta không phải bá chủ thế giới thì là ai? Chẳng lẽ là Hoa Hạ bọn họ? Thật là buồn cười!”

Rất nhanh có mấy cảnh sát duy trì trật tự đi tới, móc súng lục bên hông ra nói: “Quỳ xuống đất đi, nhanh lên!”

La Thuần chẳng thèm quan tâm đến bọn họ, mà chăm chú nhìn vào vị tổng thống đứng trêи bục sân khấu cao nhất kia, nói: “Vài ngày trước ông bắt Đường Nhã Hân, CEO của tập đoàn Tinh Hà chúng tôi, và đồ đệ Lý Thanh Lôi của tôi, tôi hi vọng ông có thể thả họ.”

Vị tổng thống mập mạp kia cười ha ha nói: “Cậu cho rằng cậu là ai? Mà tôi cũng chẳng quan tâm cậu là ai, chuyện đế quốc Đại Mỹ chúng tôi đã làm, thì không ai thay đổi được. Làm trái với đế quốc Đại Mỹ chúng tôi, chỉ có một kết quả duy nhất, đó chính là hủy diệt nhân đạo!”

“Thật sao? Bởi vì các người là bá chủ của Trái Đất này ư?”

“Đúng vậy!”

Mọi người xung quanh cười ầm ầm, nhìn La Thuần với ánh mắt chế nhạo.

La Thuần cười nhạt một tiếng đáp: “Vậy ông cũng tiếp nhận hủy diệt nhân đạo đi!”

Đám cảnh sát bao quanh anh sợ anh làm ra hành động nguy hiểm gì, trược tiếp nổ súng bắn về phía bắp chân La Thuần, nhưng đạn vừa đến trước người anh thì đều dừng lại, trôi lơ lửng ở giữa không trung.

Những người khác đều vô cùng kinh hãi, lập tức nổ súng theo, nhưng toàn bộ viên đạn bị bắn ra đều cách người La Thuần nửa mét, giống như là bị một luồng lực lượng vô hình túm giữ.

La Thuần nhẹ nhàng phất tay, tất cả viên đạn đều rơi xuống đất, anh chỉ vào vị tổng thống mập mạp kia nói: “Bắt ông ta lại!”

Trêи bầu trời bỗng nhiên truyền đến tiếng gào thét, mấy ngàn bóng người màu vàng từ trêи trời giáng xuống, rơi ầm ầm xuống đất, Đồ Long trực tiếp xách vị tổng thống kia lên, tung người nhảy lên tầng cao nhất của Nhà Trắng rồi nói: “Ai dám tới đây, tôi sẽ giết ông ta.”

Vị Tổng Thống này rất can đảm, hô to: “Cứ mặc kệ tôi, bọn họ không dám làm gì đâu. Cho dù tôi chết, sẽ có càng nhiều người đứng lên, đế quốc Đại Mỹ vĩnh viễn bất bại!”

La Thuần tiện tay phóng một thanh phi đao ra, trực tiếp kết thúc sự sống của đối phương.

“Lãng phí thời gian.” Anh lắc đầu, chỉ vào những nghị sĩ ở xung quanh nói: “Bắt bọn họ lại, hỏi xem Đường Nhã Hân và Lý Thanh Lôi bị giam ở đâu, chúng ta trực tiếp tới đó.”

“Vâng!”

Ba ngàn quân giáp vàng nghe lệnh, trực tiếp bắt hết tất cả nghị sĩ. Đám phóng viên trước đó vẫn còn kiêu ngạo đã sợ đến mức vừa gào thét vừa bỏ chạy. Lực lượng cảnh sát chống bạo động nhanh chóng chạy tới, cầm khiên cầm súng, nắm loa hô to: “Mau bỏ vũ khí xuống, các người đang kϊƈɦ động chiến tranh giữa hai nước đấy.”

La Thuần tỏ vẻ coi thường: “Vậy thì sao, không một ai được phép động vào đệ tử của hội võ thuật Tinh Hà chúng tôi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang