Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6371 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 122
phiếu cơm dài hạn

❊ ❊ ❊

Đám con gái đứng trêи chiếc thuyền du lịch ở gần đó liền sợ ngây người. Tên Vương thiếu gia bình thường vẫn cao ngạo hống hách mà các cô biết đang quỳ gối trước mặt người ta. Gương mặt Tiểu Mỹ thì càng tràn ngập sự khó tin, lẩm bẩm nói: “Sao có thể chứ ? Thế lực nhà họ Vương lớn như thế, sao lại sợ tên quê mùa kia?”

Ngao Chấn nheo mắt nhìn Vương Khôn cười hỏi: “Bố mày bảo sao? Có phải nhà họ Vương cũng bị tiêu diệt rồi không?”

“Vâng… Vâng.” Vương Khôn mất hồn mất vía, đến bây giờ gã vẫn khó mà tiếp nhận được giọng nói sợ hãi của bố mình: “Nhà họ Vương tiêu rồi, con mau cầu xin người ta tha cho đi, aaa…”

Tiếng hét thảm thiết phá vỡ tất cả ảo tưởng của gã, chỉ có thể quỳ xuống đất cầu được tha.

Ngao Chấn ngồi xổm người xuống, tỏ vẻ ôn hoà nói: “Ngay từ đầu tao đã nhắc mày rồi, không chịu bán thuyền thì ít nhất cũng phải tôn trọng người ta chứ hả? Dáng vẻ ngang ngược ngông cuồng không ai bì nổi của mày thật sự quá ngu xuẩn, chỉ trách mày trêu chọc không đúng người.”

Vương Khôn run giọng hỏi: “Các người, rốt cuộc các người là ai?”

“Hội võ thuật Tinh Hà!” Ngao Chấn nói ra bốn chữ, trong nháy mắt Vương Khôn như mất đi tất cả lực lượng, ngồi tê liệt dưới đất nói: “Thì ra là mấy người, thì ra là Tiểu Lôi Thần…”

“Hiểu, hiểu rồi.” Vương Khôn vội vàng gật đầu.

Ngao Chấn khẽ mỉm cười, xoay người đi về phía xích sắt, vừa đi vừa bảo: “Tất nhiên mày cũng có thể ôm tiền bỏ trốn. Nhưng tao đề nghị mày không nên làm thế, bởi vì kết cục của mày sau khi bỏ trốn còn thảm hơn cả chết.”

Vương Khôn sợ đến mức run bần bật, vội lắc đầu nói: “Không dám, không dám.”

Vừa nói chuyện, Ngao Chấn vừa đạp trêи xích sắt trở lại trêи thuyền. Lúc này những mỹ nữ kia mới kịp phản ứng, vội vàng tươi cười, càng thêm ra sức bóp vai bóp tay cho cậu ta.

Tiểu Mỹ đứng ở một bên hoàn toàn dại ra, lời Ngao Chấn nói vừa nãy cô ta nghe rõ cũng hiểu rõ, không ngờ những người này lại có thế lực lớn như vậy, dăm ba câu đã tước đoạt được tài sản của nhà họ Vương?

Lý Chấn Hưng kϊƈɦ động đến mức toàn thân run lên, nâng ly Whiskey tràn đầy uống một hơi cạn sạch, cảm kϊƈɦ nói: “Anh Chấn, sau này anh chính là đại ca của tôi, cái gì tôi cũng nghe anh hết.”

Ngao Chấn cười ha ha bảo: “Ngoan ngoãn làm việc cho sự phụ tôi, cậu không phải lo thiếu lợi ích.”

Cách đó không xa, Tiểu Mỹ vuốt tóc, bày ra vẻ mặt tươi cười bước tới, ôm cánh tay Lý Chấn Hưng nói: “Chấn Hưng, em biết ngay là anh làm được mà! Người bạn kia của anh thật bản lĩnh, còn không giới thiệu cho em làm quen đi.”

Ngao Chấn liếc nhìn cô ta, sau đó quay sang nói với Vương Khôn trêи bờ: “Này, mày có quan hệ gì với người phụ nữ này?”

Vương Khôn đang chuẩn bị chuồn đi, nghe tiếng thì vội đáp: “Cô ta là bạn gái cũ của tôi, hai ngày trước còn chủ động đến ngủ với tôi. Cô ta nói là đã tìm được một cái phiếu cơm dài hạn, muốn nhờ tôi giúp cô ta. Thật ra cô ta là một đứa con gái tham giàu, mọi người đừng tin cô ta.”

Lý Chấn Hưng lập tức cảm thấy như trêи đầu mình mọc lên hai chiếc sừng, sắc mặt xanh mét nhìn Tiểu Mỹ nói: “Những lời anh ta nói đều là thật?”

Tiểu Mỹ giải thích: “Anh đừng nghe anh ta nói linh tinh, không có chuyện đó đâu…” Đụng phải ánh mắt mạnh mẽ của Ngao Chấn, cô ta lập tức bại trận, ôm cánh tay Lý Chấn Hưng khóc lóc: “Chấn Hưng, em làm thế cũng chỉ vì anh, nếu không em cũng chẳng tìm tới anh ta làm gì. Dù sao chúng ta cũng bên nhau hai năm rồi, anh có thể tha thứ cho em được không?”

Lý Chấn Hưng lộ vẻ sầu thảm, bật cười thành tiếng, không ngờ có ngày mình sẽ bị cắm sừng. Hắn lắc đầu, nhấc chân đạp cô ta xuống sông: “Thứ đàn bà đê tiện, đi mà lên giường với Vương thiếu gia của cô đi. Con mẹ nó, uổng công ông đây đào tim đào phổi đối xử hết lòng với cô! Thì ra tôi chỉ là một cái phiếu cơm dài hạn!”

Tiểu Mỹ vùng vẫy dưới nước, còn muốn cứu vãn, vội kêu lên: “Chấn Hưng anh hãy nghe em nói! Em sai thật, nhưng xin anh tha thứ cho em, anh muốn em làm gì cũng được.” Cô ta biết Lý Chấn Hưng đã không còn là kẻ vô dụng không có tương lai như ngày xưa nữa, thế nên cô ta quyết định phải túm chặt hắn, dù làm kẻ thứ ba cũng không sao cả.

Nhưng thuyền du lịch đã lái đi xa, mặc kệ cô ta khóc lóc cầu xin khẩn thiết thế nào cũng không ai đoái hoài.

Trêи thuyền, Lý Chấn Hưng ủ rũ buồn rầu. Ngao Chấn vỗ vai của hắn nói: “Cuộc đời phải có trải nghiệm, phải có lúc bị cắm sừng một lần. Cứ vui vẻ lên, tôi đã nói với cậu rồi, chỉ cần cậu làm việc cho sư phụ tôi, tương lai sẽ thăng tiến rất nhanh. Nghĩ thoáng chút đi.”

Lúc này Lý Thanh Lôi đã đi tới mũi thuyền, duỗi tay túm xích sắt, hét lên, giật đứt dây xích thô như cổ tay thành hai nửa, chiếc thuyền du lịch tiếp tục tiến về phía trước.

Lý Chấn Hưng hít sâu một hơi, nói: “Đỉnh quá.”

Ngao Chấn cười đáp: “Thế đã là gì, sư phụ của tôi còn đỉnh hơn nhiều. Nào, tôi dẫn cậu đi chào hỏi sư phụ. “

Hai người đi vào trong khoang thuyền, La Thuần đang nói chuyện với Diệp Băng Dung, Ngao Chấn kéo Lý Chấn Hưng nói: “Sư phụ, đây là đồng hương của tôi, Lý Chấn Hưng. Anh cứ gọi Nhị Cẩu là được.”

La Thuần khẽ gật đầu đáp: “Tôi cũng nghe thấy rồi, nếu Ngao Chấn tin tưởng cậu như thế, thì sau này cứ làm việc tốt là được. Cậu uống trà đi.”

Anh rót đẩy một chén trà, Lý Chấn Hưng vội vàng nhận lấy, nói: “Cám ơn ông chủ, chắc chắn tôi sẽ không phụ lòng kỳ vọng của anh và anh Chấn.” Hắn ngửa đầu uống cạn chén trà, thấy La Thuần không lên tiếng nữa, hắn biết ý cung kính khom người nói: “Vậy tôi không quấy rầy ông chủ nữa.” Sau đó hắn cùng Ngao Chấn ra khỏi khoang thuyền.

Ra đến bên ngoài, rốt cuộc hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa mồ hôi sau gáy, thấp giọng nói: “Sư phụ anh có uy thật đấy, cảm giác như gặp lãnh đạo vậy, rất hồi hộp.”

Ngao Chấn ngạo nghễ đáp: “Tất nhiên rồi, những kẻ thầm thường mà cậu từng tiếp xúc sao có thể so sánh với sư phụ của tôi được.”

Trong khi hai người nói chuyện, thuyền du lịch đi hết con sông Ngộ Long, cập vào bến bờ.

La Thuần dẫn đám người Diệp Băng Dung xuống thuyền, chơi ở gần đấy một lúc lâu mới lại tìm đến một cái khách sạn ở gần bên sông. Ngày kế họ sẽ lên máy bay đi về phía đông, tới Châu Giang. Cuối cùng Diệp Băng Dung cũng được thấy biển rộng như mong muốn.

Chơi bên bờ biển được một thời gian, thì một chiếc du thuyền xa hoa chậm rãi lái tới, Lưu Kim Đỉnh đứng ở trêи bong thuyền vẫy tay: “Sư phụ La, lên thuyền đi, tôi đã bao chiếc du thuyền này rồi.”

Sau khi dẫn người xử lý xong nhà họ Vương, hắn ta liền chạy tới đây, còn thuê cả một chiếc du thuyền để đám người La Thuần du ngoạn.

La Thuần dẫn người lên thuyền, du thuyền chậm rãi đi ra ngoài biển rộng.

Diệp Băng Dung đứng ở đầu thuyền, giang hai cánh tay hứng gió biển, nhắm mắt hưởng thụ: “Nếu như chiếc thuyền này đi mãi không dừng thì tuyệt biết mấy.”

La Thuần ôm lấy cô từ phía sau, nhìn mặt biển mênh ʍôиɠ mà chìm trong suy nghĩ.

Ráng chiều tà chiếu rọi xuống, khiến cả mặt biển mênh ʍôиɠ nhuốm màu đỏ rực. Ngay lúc này, trêи bong thuyền có nhân viên phục vụ xếp bàn bày bữa tối, hơn năm trăm đệ tử của hội võ thuật Tinh Hà lục tục đi ra tận hưởng, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Đám người La Thuần và Diệp Băng Dung ngồi ở trêи tầng cao nhất của du thuyền dùng bữa, gió đêm thổi qua, như đang ở giữa tầng mây, cực kỳ thích ý.

Bỗng nhiên La Thuần nhìn chằm chằm vào mặt biển xa xăm, nơi đó lại có một chiếc du thuyền đuổi theo, hơn nữa người ở trêи thuyền còn mang vũ khí.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »