Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6240 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 138
chuyện gì cũng phải để lại một đường lui

❊ ❊ ❊

Tề Hoành Vũ hồi lâu không phản ứng lại, lắp bắp nói: “Cậu… cậu chủ Mạc, cậu… Cậu có ý gì? Anh ta là hội trưởng La?”

“Đúng vậy!” Mạc Ngọc Khôn gật đầu: “Hai người quen nhau?”

Sắc mặt Tề Hoành Vũ lúc xanh lúc trắng, đứng ở nơi đó không biết nên nói gì.

Hạ Ni ở bên phản ứng lại, có chút kinh ngạc: “Hóa ra anh là hội trưởng La?” Có thể cô không biết ba chữ ‘hội trưởng La’ mang ý nghĩa gì, cô chỉ nghĩ đó là một nhân vật tương đối có địa vị, khiến cho Tề Hoành Vũ muốn kết giao.

La Thuần cười nhạt, đứng dậy: “Không có chuyện gì thì tôi đi trước đây.”

“Hội trưởng La!”

Tề Hoành Vũ vội vàng chắn trước mặt La Thuần, hoảng đến mức giọng cũng thay đổi. Hắn biết thực lực của hội võ thuật Tinh Hà, cũng biết người đứng sau hậu thuẫn cho La Thuần rất mạnh. Nếu để người trong nhà biết mình đắc tội La Thuần e là sẽ lột da mình mất, hắn vội vàng cầu xin: “Hội trưởng La, vừa rồi là tôi không hiểu chuyện, xin anh nể mặt cậu Mạc mà đừng so đo với tôi được không? Quyển sách cổ này tôi tặng anh!”

Hắn vội vàng lấy cuốn sách ra dâng trước mặt La Thuần.

Hạ Ni thầm kinh ngạc, nghi ngờ hỏi: “Cậu Tề làm sao thế? Hội trưởng La… rốt cuộc là ai?”

Tề Hoành Vũ căn bản không để ý đến cô, quỳ thụp xuống đất, hai tay dâng lên cuốn sách cổ, nói: “Xin hội trưởng La nương tay!”

Những người xung quanh nhìn thấy Tề Hoành Vũ quỳ xuống thì ngạc nhiên: “Đó không phải là cậu chủ Tề sao? Sao anh ta lại quỳ xuống thế kia?”

Nhiều nữ sinh đi theo bên cạnh Hạ Ni trước kia càng khó thể tiếp nhận, bất mãn nói: “Đúng vậy, rốt cuộc người kia là ai mà lại dám bắt cậu Tề của chúng ta quỳ xuống. Anh ta không phải bạn của Ni Ni sao? Lẽ nào còn có thân phận khác?”

“Trông bộ dạng anh ta chẳng có gì nổi bật, vì sao cậu Tề phải làm vậy trước anh ta?”

“Đúng vậy, cậu Tề có làm gì sai cũng không thể khiến anh ấy quỳ xuống, người này thật là bá đạo!”

Tề Hoành Vũ nghe mà trêи trán đổ mồ hôi lạnh, quay đầu mắng: “Tất cả các người im miệng hết cho tôi!” Tiếp tục nâng cuốn sách cổ trong tay lên, cười xòa: “Hội trưởng La, anh đừng nghe bọn họ nói bậy bạ, vừa rồi đều là lỗi của tôi, mong anh rộng lòng tha thứ.”

La Thuần thấy thái độ hắn chân thành, khẽ thở dài, đưa tay nhận lấy sách: “Làm người tốt nhất nên khiêm tốn một chút. Người không phạm ta, ta không phạm người, đó là nguyên tắc xử sự cơ bản nhất, anh hãy suy nghĩ cho kỹ.”

“Vâng, hội trưởng La dạy rất phải, trở về rồi tôi nhất định sẽ sửa đổi thật tốt.” Tề Hoành Vũ thở phào nhẹ nhõm, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.

La Thuần gật nhẹ với Mạc Ngọc Khôn, dẫn Tô Kỳ rời khỏi hội trường.

Lúc này Tề Hoành Vũ mới đứng dậy, lau mồ hôi trêи trán. Mạc Ngọc Khôn vỗ vỗ vai hắn, cười nói: “Cậu Tề quả nhiên cơ trí! Ngay giữa trưa hôm nay, con trai của Lưu Chấn Hải ở thành phố chúng ta đắc tội với hội trưởng La, còn không muốn xin lỗi đàng hoàng, kết quả tôi đánh gãy hai chân của con trai ông ta, rút lại tất cả vốn đầu tư cho nhà họ Lưu mới tính là giải quyết xong chuyện. Lần này cậu cũng tính là được lời rồi.”

Tề Hoành Vũ cười khổ, nghĩ lại mà sợ: “May là hội trưởng La khoan dung độ lượng, không so đo với tôi, đều tại tôi quá lỗ mãng.”

Mạc Ngọc Khôn cười đáp: “Cho nên phải bình tĩnh, bất cứ chuyện gì cũng phải chừa lại một đường lui mới được.”

Hạ Ni mơ hồ đi tới, hỏi: “Rốt cuộc hội trưởng La là ai? Vì sao các anh lại sợ anh ta?”

Tề Hoành Vũ lộ vẻ kính nể: “Hội trưởng La là một nhân vật giống như thần vậy, mặc dù nhà họ Tề chúng tôi mang danh là công ty giải trí toàn cầu, nhưng trước mặt hội trưởng La vẫn không đáng nhắc đến. Võ hội Tinh Hà trong tay anh ta là thế lực đứng đầu trong nước, liên tục giết chết Vua Đông Bắc, Lôi Thần- Bằng Thành và Hồ Thánh- Tây Cương, trong nháy mắt là có thể tiêu diệt nhà họ Tề chúng tôi, cô nói xem vì sao chúng tôi lại sợ anh ta như vậy?”

Hạ Ni hoài nghi: “Lẽ nào tùy tiện giết người không phạm pháp sao?”

“Phạm pháp?” Mạc Ngọc Khôn hãnh diện nói: “Đằng sau hội trưởng La có chính phủ chống lưng, người ta nghe lệnh diệt trừ cái ác, phạm pháp gì chứ? Cậu Tề yên tâm, chỉ cần mọi người yên phận làm việc, tuân thủ quy tắc do hội trưởng La đặt ra thì sẽ không có vấn đề gì cả. Hiện tại nhà họ Mạc chúng tôi ủng hộ hội trưởng La tuyệt đối, cậu thấy đấy chúng tôi phát triển tốt thế nào?”

Tề Hoành Vũ cười nói: “Tôi phải học tập theo cậu chủ Mạc nhiều.”

Hạ Ni ở bên cạnh hoàn toàn ngẩn ngơ, cô ta không ngờ một người không có gì nổi bật như La Thuần lại có địa vị siêu việt như vậy. Ngay cả cậu chủ nhà họ Tề cũng phải dập đầu quỳ lạy, vậy thì người đó phải có sức mạnh lớn đến thế nào? Sớm biết như thế thì vừa rồi đã giao sách cổ cho anh ta, bán cái nhân tình, vậy chẳng phải chỉ một câu nói của anh ta là đã có thể giúp mình trở thành ngôi sao lớn hay sao?

Tiếc là cô ta đã chọn sai đội.

Trong lòng cô ta dâng trào nỗi hối hận mãnh liệt, thân thể lung lay, suýt chút nữa đã ngã xuống.

Thật ra chỉ cần vừa rồi cô ta nghĩ đến việc cảm ơn, dùng sách cổ để báo đáp thì chắc chắn La Thuần sẽ không bạc đãi mình.

Thông minh lại bị thông minh hại!

Trở về khách sạn, Tô Kỳ lo lắng thuồng luồng đen sẽ bị chết khô nên hai người đặt chuyến máy bay khác bay về Tề Châu ngay trong đêm.

Trong đại trận Long Sơn có hồ nước do suối tự nhiên hình thành, ước chừng rộng bằng hai cái sân bóng, so với hồ Kanas thì hơi nhỏ hơn, nhưng chiều dài của thuồng luồng đen cũng chỉ hơn hai mươi mét, hoàn toàn có thể hoạt động được.

La Thuần đứng ở trước hồ nước thả con thuồng luồng đen đó ra. Thuồng luồng đen vừa vào nước lập tức trở nên hoạt bát, bơi lội mấy vòng trêи mặt nước, kêu thành tiếng hống hống, trông có vẻ rất kɧօáϊ chí.

Tô Kỳ cười nói: “Nhìn nó có vẻ rất thích nơi đây, chúng ta hãy đặt tên cho nó, gọi là Tiểu Hắc đi.”

“Cô thích nó như vậy thì sau này cô phụ trách cho nó ăn đi!”

Mấy ngày tiếp theo, Tiểu Hắc rất nhút nhát, ngày nào cũng lặn dưới nước, chỉ thỉnh thoảng ló đầu ra ăn cá tôm mà Tô Kỳ cho. Sau này dần thích nghi với hoàn cảnh, nó không sợ sệt như vậy nữa, có lúc còn trồi lên mặt nước chơi đùa.

Tô Kỳ nhắc nhở: “Thuồng luồng không giống với rồng. Tương truyền loài rắn độc năm trăm năm sẽ hóa thành thuồng luồng, thuồng luồng một nghìn năm sẽ hóa thành rồng, Tiểu Hắc của chúng ta sau này cũng sẽ biến thành rồng.”

“Thế sao? Thế thì tôi không đợi được rồi, con vật này sống cũng lâu quá…”

Bên ngoài đột nhiên có đệ tử của võ hội Tinh Hà vội vã đi vào, nhìn thấy Lộ Tinh đứng bên hồ, vội nói: “Lộ sư tỷ, ở sân trước có người đến gây chuyện, tự xưng là người nhà họ Lộ ở thủ đô, ồn ào muốn gặp sư tỷ. Tôi đang chuẩn bị đi thông báo cho hội trưởng.”

“Người nhà họ Lộ?” Lộ Tinh nhíu mày: “Không cần báo cho sư phụ đâu, tôi sẽ đi xem thế nào.”

“Đại sư huynh, chúng ta cũng đi xem sao, đừng để tiểu sư muội bị ức hϊế͙p͙.” Ngao Chấn và Lý Thanh Lôi rời đi cùng Lộ Tinh, Đường Hiệp không thích nơi ồn ào nên ở lại chăm sóc Tiểu Hắc cùng với Tô Kỳ.

Ba người ra khỏi đại trận, băng qua những ngôi nhà trùng điệp, đến trước cổng chính thì nhìn thấy là mẹ của Lộ Tinh- Hoàng Ngọc Anh. Trông bà ta rất tiều tụy, nhìn thấy Lộ Tinh thì lập tức tiến đến, kϊƈɦ động nói: “Tiểu Tinh, con hãy mau mau đi cứu bố con đi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang