Long Vệ Siêu Đẳng

Lượt đọc: 6431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »
Chương 123
thiên nhân hiện thân

❊ ❊ ❊

Ánh trăng cao vời vợi.

Thị lực của La Thuần có thể nhìn xa hơn hàng ngàn mét, trong mắt của người khác mà nói trêи mặt biển không có cái gì cả, nhưng anh lại có thể nhìn thấy rõ ràng một người đàn ông đứng ở mũi tàu, ông ta mặc áo màu trắng, mặt mũi gầy guộc, có loại khí chất mà người biết võ bình thường không có, có lẽ là thiên nhân nhà họ Dịch mà người ta ca tụng.

“Dịch Pháp Long……”

Một chút kiên nhẫn cuối cùng của La Thuần đối với ông ta cũng không còn nữa. Con người này năm lần bảy lượt làm phiền anh, nếu không tiêu diệt ông ta, thời gian còn lại, cả anh và Diệp Băng Dung đều không thể sống yên ổn.

Mặt anh không biến sắc, cùng Diệp Băng Dung ăn xong cơm tối, anh đứng dậy và nói: “Buổi tối gió lớn, trong khoang tàu có Karaoke, chúng ta đi hát nhé.”

“Được, em cũng muốn nghe bố hát.” Diệp Băng Bồng vỗ vỗ tay, cả nhà đều chờ đợi nhìn về phía Diệp Thái, Diệp Thái bối rối nói: “Thật không hiểu sao mọi người lại thích thứ này.”

Mấy người lần lượt đi vào khoang tàu, La Thuần ở lại cuối cùng, kéo Lý Thanh Lôi lại và nói: “Vào đến Công Hải thì gọi tôi, kêu lão Lưu chuẩn bị ứng chiến.”

Chiếc thuyền phía sau còn rất lâu mới đuổi kịp, đến lúc đó cũng gần đến Công Hải rồi, tại khu vực Công Hải, anh có thể không chút kiêng dè mà ra tay.

Tàu du lịch gia tăng tốc độ, không lâu sau có người ra phía trước thông báo đã đến khu vực Công Hải.

Đột nhiên, bên ngoài có một tiếng ầm lớn vang lên, La Thuần ngay lập tức đứng dậy đi ra ngoài, căn dặn Diệp Băng Dung: “Mọi người đừng ra ngoài.”

Anh vội vàng đi ra khoang tàu, lại một tiếng ầm lớn nữa vang lên, đúng lúc nhìn thấy Lý Thanh Lôi mặc áo giáp đen Huyền Vũ và một quả đạn pháo trêи không trung đâm vào nhau. Hai bên đâm vào nhau phát ra tiếng nổ long trời lở đất, Lý Thanh Lôi bị nổ cho bay ngược lên trêи thuyền, nhưng nhờ có sự bảo vệ của giáp đen mà bình yên vô sự.

Người đàn ông mặc quần áo màu trắng đứng ở mũi tàu đối diện, tán thưởng nói: “Dịch Pháp Long nói quả không sai, khôi giáp mà các cậu có được thật là bảo vật thế gian! Ném bom!”

Vừa dứt lời, trong nháy mắt hàng chục quả đạn pháo được bắn ra từ phía đối diện, hai tay La Thuần liên tục phóng hàng chục mũi phi đao chặn đứng tất cả đạn pháo, nổ tung trêи bầu trời đêm, giống như bữa tiệc pháo hoa rực rỡ.

“Thả ca nô xuống!”

La Thuần hét lớn một tiếng, ngay lập tức một chiếc ca nô được thả từ tàu du lịch xuống. Anh nhảy lên chiếc ca nô và nói với nhóm người Lý Thanh Lôi ở phía trên: “Các cậu đi trước đi, tôi sẽ theo sau!”

“Sư Phụ!”

Lý Thanh Lôi nhìn thấy đối phương có vũ khí nóng, lo lắng cho sự an nguy của anh, nhưng lại không dám làm trái mệnh lệnh của sư phụ, đành phải cho người tiếp tục lái tàu, nhưng sau khi lái khoảng vài km lại dừng lại, ở đây đã không nằm trong tầm bắn đạn pháo của đối phương nữa. Dưới ánh trăng, mặt biển được chiếu sáng rất rực rỡ. Nhìn từ phía xa, La Thuần trông giống như một chiếc thuyền nhỏ, đối diện anh là một chiếc tàu du lịch lớn đứng sừng sững như núi.

Nhóm người Diệp Băng Dung trong khoang thuyền căng thẳng quan sát tình hình ở phía xa qua mặt kính. Dù La Thuần chỉ có một mình, nhưng anh bắt ngang trước tàu du lịch của đối phương, lại có khí thế muôn người không thể chống lại được.

Người đàn ông mặc áo màu trắng đứng trêи mũi tàu kia nói: “Sớm đã nghe danh tiếng của Tiểu Lôi Thần, đúng như tôi dự đoán, cậu quả nhiên là một người tu hành, hiện tại đã tu đến cảnh giới nào rồi? Cảnh giới Khí Luân? Hay là cảnh giới Ngưng Khí?”

La Thuần đứng khoanh tay, nhìn lên ánh trăng trêи trời và nói: “Ông và Dịch Pháp Long cấu kết với nhau làm việc xấu, nói nhiều vô ích, thử xem không phải sẽ biết sao?”

Người đàn ông áo trắng phá lên cười: “Đừng hiểu lầm, mặc dù tôi có quan hệ thân thiết với Dịch Pháp Long, nhưng tôi không có hứng thú với kế hoạch thống trị vĩ đại của ông ta. Lần này tôi đến tìm cậu, chỉ là đơn thuần muốn có được khôi giáp của cậu, nếu cậu ngoan ngoãn giao ra, tôi có thể dùng một pháp khí để trao đổi, cậu thấy thế nào?”

“Ông……” La Thuần vừa định nói chuyện, người đàn ông áo trắng đã ngắt lời anh và nói: “Đúng rồi, quên giới thiệu, tôi là Dịch Thiên Hành, đến từ Thái Lãnh Thần Cung. Nếu tôi không có được đồ mà tôi muốn, Cung chủ sẽ cử người khác đến lấy, đến khi lấy được thì thôi, cậu phải hiểu quyết tâm của Thần Cung chúng tôi.”

Người này cố ý ngắt lời La Thuần khi anh nói chuyện là để đi trước một bước trêи mặt khí thế, La Thuần trong lòng hiểu rõ, cười nhạt và nói: “Thần Cung gì đó mà ông nói tôi chưa từng nghe đến bao giờ, nếu gã Cung chủ chó má kia của ông chỉ biết cử loại gà rù như ông đến làm việc, vậy ông ta có thể sẽ thất vọng ấy.”

Bỗng nhiên hai phát đạn pháo bắn vào La Thuần từ cự li hơn mười mét làm anh không có thời gian phản ứng, sau khi một tiếng ầm lớn vang lên, La Thuần vẫn đứng trêи mặt biển như cũ, nhưng cano đã bị nổ tan tành. Nhìn kỹ thì thấy, dưới chân anh chỉ đạp lên một bọt nước to bằng nắm tay.

Ông ta nhún người nhảy, cả người và đao nhằm La Thuần đâm tới.

Người còn chưa tới phía trước, nước biển xung quanh đã bị lực gió mạnh thổi cho cuồn cuộn, La Thuần nhún người lùi ra phía sau, mũi chân liên tục đạp lên mặt biển mấy cái, người đã ở ngoài hàng chục mét rồi, phi đao trêи tay liên tục phóng ra. Dịch Thiên Hành hét to một tiếng, trường đao chém xuống, mặt biển bị chém thành một rãnh dài ba bốn chục mét, tất cả các phi đao mà La Thuần phóng ra đều bị chém bay ra ngoài, nhưng vẫn là có một đao khí âm thầm xuyên qua, phóng tới ngực của Dịch Thiên Hành.

Ông ta lại tung người bổ nhào vào La Thuần một lần nữa, trường đao trong tay ông ta tạo ra một tàn ảnh màu đỏ máu, chặn toàn bộ tất cả phi đao mà La Thuần phóng ra lại .

Ông ta vốn cho rằng sở trường của đối phương là phi đao, bản lĩnh chiến đầu trong cự li gần nhất định là điểm yếu, không ngờ La Thuần không hề trốn tránh, từng bước tiến lên phía trước, đấm ra một quyền.

Toái Tinh Quyền!

Đây là một trong ba đại bí thuật được ghi lại trong Tinh Hải Thánh Điển, một quyền được đánh ra, như thể trời đất quay cuồng.

Đùng!

Sau tiếng ầm lớn, hai người bay ra hai phía, ánh sáng vàng kim của thanh đao dài đỏ máu trêи tay Dịch Thiên Hành đã tắt, toàn bộ phù trận bị đánh sập, vì vậy uy lực của pháp khí này kém đi rất nhiều.

La Thuần bình yên vô sự, nhẹ lướt đứng sừng sững trêи mặt biển, dưới chân đạp lên một mảnh bọt biển vỡ.

“Cậu dám phá hủy bảo đao của tôi!” Dịch Thiên Hành nghiến răng nghiến lợi, lại móc một viên trân châu màu xanh nhạt từ trong lòng ra.

Viên trân châu này vừa xuất hiện, nước biển xung quanh cuộn lên sùng sục.

“Đây là Trọng Bảo Định Hải Châu của Thần Cung, dùng để đối phó cậu, có thể xem như dư sức rồi.” Sắc mặt Dịch Thiên Hành lạnh lùng, ông ta nhẹ vẫy viên trân châu trong tay, thắp lên ánh sáng rực rỡ màu xanh. Nước biển xung quanh bỗng chốc bắn ra hai cột nước, giống như hai đường vòi rồng, gào thét cuốn về phía La Thuần.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173
Tiến »