Mưa xuân li ti rơi xuống Giang Nam hay Tây Vực không có gì khác biệt, đều giúp cây cối đâm trồi nảy lộc.
Chỉ sau một cơn mưa, mặt đất Thiên Sơn có thêm lớp màu xanh non êm dịu.
Băng tuyết vừa mới tan đi, lương thực được thương cổ Tây Hạ, Khiết Đan cuồn cuộn đưa vào, bọn họ hỉ hả mang đi những con lạc đà nặng trĩu bạch ngọc, mã não và hoàng kim, còn mười kho lương cực lớn do quan phủ xây dựng đều đã đầy ăm ắp.
Thanh Hương thành dưới chân thiên tử, mặc dù lệnh cấm tự do bán lương thực chưa được rỡ bỏ, nhưng rất nhiều người đã cảm thụ được thay đổi, đó là cơm nước ở nhà ăn lớn sung túc hơn rất nhiều rồi.
Mấy hôm trước bộ khoái còn bắt được một lão bản tửu lâu lén dùng lương thực nấu rượu, vậy mà Âu Dương Tu chỉ lệnh đánh năm mươi gậy.
Lão bản bị đánh đón cười híp mắt, ôm mông vừa đi vừa kêu, tới nhà lập tức sai người nhà đi nấu rượu, hơn nữa ngày đêm không ngừng nghỉ, đợi kẻ khác tỉnh ngộ ra thì mình đã kiếm được một mớ rồi.
Nguyên nhân không gì khác, tuy bị đánh đòn nhưng quan lão gia lại không cấm ông ta tiếp tục nấu rượu.
Vậy là những ngày no ấm sung sướng như trước sẽ không còn xa nữa.
Ngày sinh nở của Triệu Uyển ngày một tới gần, trọng thần Cáp Mật càng nóng ruột, không ai lòng dạ nào làm việc, một ngày hỏi tư lại, Thanh Hương thành có báo hỉ chưa? Ngay cả Âu Dương Tu cũng ở lỳ Thanh Hương thành, không đi xem xét bách tính bắt đầu vào vụ xuân.
Vương Nhu Hoa thì ở hẳn trong Hang Sói, chuyện ăn uống của Triệu Uyển do một tay nàng lo liệu.
Triệu Uyển ợ một cái rõ to:” Thiếp không ăn được nữa, hôm qua bảo Thiết Nhất mang tới cái cân lớn cân thử, bà nương của chàng giờ một trăm ba mươi cân rồi đấy.”
Thiết Tâm Nguyên vừa híp mắt cười ứng phó với lời than vãn của nàng, vừa sờ phần hông đầy thịt:” Như thế sinh con ra mới khỏe mạnh, di truyền nhà nàng nhiều bệnh, từ lão tổ tông đã chẳng ai trường thọ, chú ý một chút không hại gì.”
Triệu Uyển ôm bụng dựa vào người Thiết Tam Nguyên làm nũng:” Thiếp dù liều mạng chịu tội cũng nuôi cho tràng đứa bé thật khỏe mạnh.”
“ Không phải cho ta mà là chúng ta. À phải, Hầu thị hôm nay có tới tìm nàng không?”
“ Có, vừa mới đi, còn đo bụng thiếp, nói là sắp sinh rồi, sinh sớm cũng tốt, vài ngày nữa là trời nóng, lúc đó ở cữ cũng là chịu tội, Hầu thị nói chỉ riêng mùi trong phòng cũng hun chết người.”
Thiết Tâm Nguyên mắng:” Nói linh tinh, trẻ phải đủ tháng đủ tuổi mới tốt, sinh sớm làm cái gì.”
Đang nói chuyện, đột nhiên Triệu Uyển lăn người vào lòng Thiết Tâm Nguyên, hai tay ôm cổ y, nghịch ngợm thổi hơi vào tai, nguyên nhân không gì khác, Úy Trì Chước Chước vừa mới đi vào lấy văn thư mà Thiết Tâm Nguyên phê duyệt.
“ Mẹ dựa vào con, công chúa cũng thế.” Triệu Uyển đắc ý xoa bụng:
Thiết Tâm Nguyên không muốn tranh luận với người không nói lý, gọi Châu Nhi vào đi hài cho Triệu Uyển, nắng xuân ấm áp, ngoài kia hoa hạnh nở khắp sườn đồi, cảnh trí rất đẹp, không đi ngắm thì lỗ.
Châu Nhi cũng chỉ ít hơn Triệu Uyển một tuổi thôi, vậy mà tới giờ vẫn sống hết sức vô tâm, vừa ra chỗ rộng rãi là tay kéo cái diều chạy đi chạy lại chơi quên trời đất, Triệu Uyển dựa lưng vào cái gối kê cao, thở dài thư thái, ánh mắt nhìn Châu Nhi đầy hiền từ.
Ra ngoài có hơi muộn, hoa hạnh đã bắt đầu tàn, gió thổi qua là cánh hoa trắng bay đầy trời như tuyết.
Trạch Mã, Trác Mã kết bạn đi chơi, từ trong rừng hạnh đi ra, áo choàng đỏ rực dính đầy cánh hoa trắng, trông như hai vị tiên tử.
Triệu Uyển nỗ lực bẻ đầu trượng phu về phía mình, vươn ngón tay ra như đuổi gà, yêu cầu hai mỹ nữ kia cút xéo:” Nhìn Châu Nhi ấy, nếu chàng không nhịn được thì thiếp gả Châu Nhi cho chàng, nha đầu đó còn xinh đẹp hơn Trạch Mã nhiều.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn Châu Nhi như nha đầu điên chạy đi chạy lại, cái mũi trời sinh hếch lên, người manh mai chẳng thấy rõ ràng chỗ cong chỗ lồi. Lại nhìn Trạch Mã bước đi uyển chuyển như rắn nước, mặt đẹp như hoa ngọc, trái lương tâm thừa nhận sự thực hoang đường Châu Nhi xinh đẹp hơn Trạch Mã.
Kỳ thực giữ được khung cảnh này không dễ.
Trong Thanh Hương thành có khu nông điền rộng lớn, bất kể là diện tích đất ở trong thành có eo hẹp ra sao, Thiết Tâm Nguyên cũng không chiếm dụng đất đai ở đó xây dựng nhà ở.
Nhưng cùng với việc thành thị ngày càng phồn hoa, ngày càng có nhiều người nhăm nhe số đất đó, nhất là Hồ thương.
Đám người này nhiệt tình tặng quà cho Mạnh Nguyên Trực, Âu Dương Tu, Thiết Nhất, trong đó có cả những mỹ nữ Tây Vực mà Thiết Tâm Nguyên cũng chảy nước dãi.
Âu Dương Tư và Mạnh Nguyên Trực nhiều lần giúp đám thương nhân đó chuyển lời, mong Thiết Tâm Nguyên nới lỏng một chút.
Kết quả Thiết Tâm Nguyên chẳng những không đồng ý với phương án phân phối đất đai có vẻ không tệ của họ, còn trực tiếp giao nông điền cho mẹ quản lý. Tất cả mọi người đều hiểu một chuyện, đại vương không cho phép người khác đụng vào nông điền.
Nông điền gần như chiếm tới một phần ba diện tích của Thanh Hương thành, bờ ruộng dọc ngang, khiến người sống trong thành thị phồn hoa vẫn được hưởng thụ sinh hoạt điền viên.
Âu Dương Tu hỏi nguyên do, Thiết Tâm Nguyên trả lời, đất đai giữ lại có công dụng trọng yếu hơn, không thể một lúc dùng hết sạch.
Mạnh Nguyên Trực đòi phá ruộng xây dựng quân doanh, nói đây là chuyện khẩn cấp, Thiết Tâm Nguyên trả lời, xây quân doanh có thể lên núi, không cho pháp quân đội ở gần khu dân cư, tránh làm hỏng phong khí.
Vương Tiệm cực kỳ đồng ý với cách làm vô lý ngang ngược của Thiết Tâm Nguyên, cho rằng y đang dựng lên quyền uy của đế vương.
“ Ta chỉ muốn giữ lại chút nông điền trong thành thôi.” Thiết Tâm Nguyên trả lời Triệu Uyển:” Làm đế vương mà không thể có chút sở thích riêng thì uổng quá.”
“ Không có nguyên nhân khác sao? Nếu chàng giao đất đai cho Âu Dương Tu, ngay ngày mai số cư dân trong thành sẽ tăng thêm ba thành, thiếp còn nghe Tô Thức nói, tiền bán đất có thể đủ mua lương thực dùng mấy năm, đủ trang bị khí giới cho mười vạn quân đội, nghe có vẻ không tệ.”
Triệu Uyển cũng tự tìm ra lý do thích hợp cho mình:” Đứa bé trong bụng thiếp thất may mắn, thiếp biết chàng lo mình mà làm hết mọi việc, tương lai nó khó tránh khỏi bị coi là tầm thường, đợi nó lớn lên rồi, bỏ cấm lệnh vô lý của chàng, thế là thanh danh lên ngay ...”
Thiết Tâm Nguyên giơ ngón cái lên khen lão bà thông minh, sự thực chẳng nhiều lý do đến thế, y thực sự chỉ thích nhìn cảnh đồng ruộng thôi.
Triệu Uyển giờ rất dễ mệt, nằm không nằm lâu được, ngồi không ngồi lâu được, chẳng bao lâu có thị nữ tới chuyển lời của thái hậu, nói vương hậu tới lúc phải quay về Hang Sói rồi.
Hang Sói bây giờ sắp không ở được nữa rồi, sáu bảy bà đỡ được mẹ gọi tới, còn ngang ngược hơn cả chủ nhân.
Thiết Tâm Nguyên ôm Triệu Uyển, tay theo thói quen đặt lên ngực nàng, thế là đâu ra một lão thái bà xuất hiện kêu như cú mèo, sau đó đập đầu xuống đất thỉnh cầu đại vương kiềm chế thú tính, phải nghĩ cho đứa bé trong bụng vương hậu.
Chẳng giải thích nổi, thế là y phải bỏ chạy trong tiếng cười ngặt nghẽo của Triệu Uyển.
Chẳng ngờ hỏng việc ở tràng cười đó.
Không biết là đụng chạm vào dây thần kinh nào, Triệu Uyển thình lình đau đẻ, khi Vương Nhu Hoa tới nơi thì Triệu Uyển kêu gào thê thảm, vội vội vàng vàng thay quần áo sạch sẽ vào phòng đẻ.
Tin tức truyền đi nhanh như chớp, Mạnh Nguyên Trực tay nắm chặt chạy tới, Vương Tiệm mắt đỏ ngầu như quỷ ăn xác cầm kiếm đi qua đi lại, Âu Dương Tu liên tục uống trà dù cái chén chẳng còn trà nữa.
Ngược lại Thiết Tâm Nguyên là người trấn tĩnh nhất, vì y đã chuẩn bị hết mức có thể rồi, trong phòng đẻ đặt mười mấy cái gương lớn, chiếu sáng như ban ngày, dùng thứ cồn mạnh nhất khử trùng tới ba lần.
Các loại dụng cụ đỡ đẻ cũng được nấu tới mấy lượt, sáu bà đỡ đều là người đỡ đẻ không ít hơn trăm lần.
Mọi chuyện sẽ thuận lợi cả thôi.