Vãn yến kết thúc vui vẻ, thế nhưng khi Thiết Tâm Nguyên vừa mới về phủ thành chủ liền nổi giận đấm bàn, rống lên:” Lừa đảo, một lũ lừa đảo, dám tới đây lừa bản vương đã đành, còn định lừa cả con dân ta ...”
Thiết Thập Tam liếc nhìn đệ đệ Thiết Thập Thất, không hiểu chuyện gì, nhưng kẻ làm đại vương tức giận như thế, chắc chắn không phải loại tử tế gì, hai huynh đệ cùng nói:” Đại vương, để thuộc hạ giết hết những kẻ đó đi vậy.”
“ Không được, chuyện này để ta xử lý được rồi.” Thiết Tâm Nguyên mệt mỏi thở dài, phất tay cho họ lui ra, toàn thân như bị người ta rút mất xương, ngồi bịch xuống ghế.
Sở dĩ nói những người đó là lừa đảo vì mục đích bọn họ tới Cáp Mật, không phải vì ngưỡng mộ thanh danh Cáp Mật, không phải tới đây kiến thiết lập nghiệp gì hết, mà tới với mục đích coi Cáp Mật là nơi thí nghiệm tư tưởng trị quốc của mình.
Như thế màn lễ hiền đãi sĩ ở quán bánh canh của Thiết Tâm Nguyên thành trò cười cho người ta.
Thiết Tâm Nguyên tức giận chủ yếu vì y thất vọng, vốn tưởng Cáp Mật đã có danh tiếng nhất định khiến hài tài tới quy thuận, không ngờ là màn mừng hụt. Còn trong thâm tâm, y hoan nghênh biến pháp, quy chương chế độ của Cáp Mật học tập của Đại Tống rất nhiều, tất nhiên khó tránh khỏi khiếm khuyết của Đại Tống.
Chỉ là bồi dưỡng lên một chế độ hợp lý cần rất nhiều thời gian, mà đám người này đều sáu bảy chục tuổi đầu rồi, làm gì có thời gian tĩnh tâm thong thả làm việc? Sau đó mang về áp dụng ở Đại Tống.
Dưới tình huống đó, đốt cháy giai đoạn là lựa chọn tất nhiên, dù cuối cùng có bồi dưỡng ra thành quả thì e cũng là trái quả có độc, để lại hậu họa vô cùng cho Cáp Mật.
Y không thể không dùng những người này, vậy phải làm sao bây giờ? Chính Thiết Tâm Nguyên cũng không phải là người nghiên cứu chuyên sâu về nội chính, bất cẩn một chút bị người ta lừa ngay, nhìn thì tưởng là chính sách tốt, nói không chừng ngầm chôn mầm họa vào đó.
Thiết Tâm Nguyên đi qua đi lại suy ngẫm, rốt cuộc y vẫn muốn dùng những người này, song quan trọng nhất là quá trình giám sát, sắp đánh trận rồi, chuyện này cần người am hiểu chính sách làm, vì như Hoàng Nguyên Thọ …
Nếu các ngươi không có chân tình thì chẳng thể trách bản vương giả ý.
Lừa qua lừa lại cho vui đi, rồi sẽ một ngày Cáp Mật sẽ có hiền tài của mình, đứng vững trên đôi chân của mình, không cần đám lừa gạt các ngươi nữa.
Cứ để các ngươi triển khai, bản vương sẽ hái lấy trái quả ngọt.
Trong nghênh tân quán, đám Phan Phượng, Phùng Hỉ còn chưa đi ngủ, bảy tám người ngồi quanh ngọn nến, thảo luận được mất cuộc gặp gỡ hôm nay.
“ Xem ra y đã thấy được mục đích của chúng ta tới Cáp Mật rồi.” Phan Phượng không còn phong thái sảng khoái vui buồn thể hiện hết ra ngoài như ban ngày, mặt rất nghiêm túc:
Hoắc Hiền nhíu mày:” Y từ nhỏ đã nổi danh thần đồng, vào Thái học cũng là nhân vật số một số hai, sau đó trắng tới Cáp Mật lập quốc, tất nhiên là nhân kiệt một đời, sao dễ qua mắt được.”
“ Nhưng tân chính là lương sách trị quốc, lão phu tin với nhãn quang của y, không thể không nhìn ra lợi ích trong đó. Huống hồ Cáp Mật thiếu hụt nhân tài trị quốc, y dù biết cũng khó kháng cự được cám dỗ này, phải vờ không biết thôi.”
Phùng Hỉ cũng tán đồng suy nghĩ này:” Lão phu không lo Thiết Tâm Nguyên cự tuyệt mà lo Âu Dương Tu cản trở. Trong triều Tư Mã Quân Thật đã cảnh giác với ( Vạn ngôn thư) của Vương Giới Phủ, với uy vọng của Âu Dương Tu, nếu ông ta không tán thành tân chính có thể tác động lên Thiết Tâm Nguyên.”
Hoắc Hiền đi qua đi lại:” Lão phu bao năm qua khó nhọc nghĩ cách cứu quốc, mưu tính Hà Hoàng cũng chỉ là để di chuyển mâu thuẫn nội tại ra ngoài, giúp hoàng triều trì hoãn thêm chút thời gian, song càng để lâu càng giống uống thuốc độc giải khát.”
“ Đến khi đọc được ( Vạn ngôn thư) của Vương Giới Phủ mới khiến trước mắt sáng bừng, quy củ cũ đã thành gông cùm của con trâu bệnh Đại Tống, phải phá vỡ gông cùm, trị bệnh cho trâu, để nó khỏe mạnh lại.”
“ Đáng tiếc bệ hạ không tiếp nhận chủ trương của Vương Giới Phủ, khiến tân pháp thi hành trở thành nước không nguồn, cây không rễ. Chúng ta thực hiện tân chính ở Cáp Mật, làm ra công tích xác thực, mới có căn cứ để thi hành ở Đại Tống.”
“ Vì thế biến cách Cáp Mật phải thực thi ngay.”
Phan Phương lấy một tấm bản đồ trải trên bàn, chỉ toàn cảnh Cáp Mật đánh dâu trên đó:” Người Hồi Hột dã man vô tri, lão phu cho rằng không khó sai khiến, nhưng người Hán, người Tống đã phụng hành quốc sách cũ nhiều năm. Âu Dương Tu lại đem thế chế của Đại Tống thi hành ở Cáp Mật, người Tống, người Hán đều được lợi, bọn họ không khác gì huân quý sĩ phu Đại Tống, là giai tầng được lợi, muốn họ thay đổi trạng thái trước mắt rất khó, Cáp Mật là Đại Tống thu nhỏ, rất thích hợp chúng ta thí nghiệm biến pháp.”
Hoắc Hiền bừng bừng khí thế nói:” Mai lão phu và Bình Đông huynh tới thành Cáp Mật, tranh thủ trong vòng hai tháng cùng Âu Dương Tu bàn giao xong quyền lực, tới khi đó ông ta có bất mãn với tân chính cũng chẳng làm gì được.”
“ Do Thiệu huynh, Kính Liên huynh bái phỏng Cáp Mật thái hậu, tranh thủ được bà ta đồng ý, Thiết Tâm Nguyên là hiếu tử, nhất định sẽ nghe theo.”
“ Còn về hai vị Phương Bình, Chử Lượng có thể tìm tên bị hoạn Vương Tiệm, thông qua hắn để tìm kiếm sự ủng hộ của Trưởng công chúa.”
“ Tác động đa phương diện, tranh thủ thời gian ngắn nhất thực thi tân pháp. Đại Tống nam chinh thắng lợi, lại lấy được Hà Hoàng, chính là thời cơ nghỉ ngơi hiếm có, nếu bỏ lỡ, không biết đợi tới ngày tháng năm nào. Chư vị, hãy cùng nỗ lực.”
Tất cả đứng dậy chắp tay, hận trời không sáng ngay để bắt tay vào việc.
(*) Đấu tranh không gươm đao, bất cẩn một chút là vong quốc.