Đám thân binh của A Đan đang rất bận rộn, vác từng cỗ thi thể đi vào sâu trong thần miếu, thi thoảng lại có tiếng vật nặng chạm đất truyền ra, vài năm nữa những cái xác này sẽ biến thành xác khô.
A Đan tìm được A Y Toa thì nàng đang cầm nến quan sát những đường nét thô sơ trên tường, còn dùng tay sờ, hắn liền cầm nến soi hộ.
A Y Toa xem rất lâu mới đứng thẳng lên:” Bức tướng này kể lại câu chuyện của người Tô Mễ Gia Nhĩ. A Đan, ngươi xem, nơi này nói, họ sống bên con sông lớn, nam nhân săn thú, những người cầm trường mâu đâm hươu sừng lớn, một số người dùng lưới bắt cá, nữ nhân thì đứng trên tảng đá cao canh giác, trong tay nữ nhân này còn có một cái tù và.”
A Đan ghé tới nhìn:” Đây là quốc gia của nữ nhân.”
A Y Toa gật đầu:” Ngươi nói không sai, võ sĩ đều là nữ nhân, họ vây quanh nữ vương của mình.”
“ Nàng mới là nữ vương thực sự, nữ nhân đó quá béo, quá xấu, không xứng với danh xưng nữ vương.”
A Y Toa cười khẽ, tiếp tục quan sát:” Nữ vương này rất ngu xuẩn, quốc gia họ đối diện với tai nạn, bà ta không nghĩ cách giải quyết, lại đi xây thần miếu, muốn dựa vào sức mạnh của thần linh xua đuổi tai họa.”
“ Nhìn bức tranh này đi, tai nạn giáng xuống, cuộc sống mỹ hảo không còn, rất nhiều người bị bệnh nằm dười đất, đa phần đang đi chặt cây xây thần miếu.”
“ Khi người chết ngày càng nhiều, người Tô Mễ Gia Nhĩ cuối cùng lựa chọn bỏ chạy, bọn họ lên đường vào ngày gió cát, trời đất u ám, họ khóc không ra nước mắt ...”
A Đan ngoẹo đầu nhìn hình vẽ, không hiểu A Y Toa sao biết được những thứ đó, chẳng lẽ là sức mạnh thần thánh mà thánh nữ mới có?
“ Cho nên A Đan, chúng ta không thể gửi gắm hi vọng vào thiên thần, nếu một ngày chúng ta gặp chuyện tương tự, phải nỗ lực nghĩ cách giải quyết chứ không bỏ hết mọi việc đi xây thần miếu.”
A Đan ánh mắt mê ly nhìn A Y Toa:” Ta chỉ xây cho nàng cung điện mỹ lệ nhất trên đời, A Y Toa, vẻ đẹp của nàng, trí của nàng xứng đáng với điều đó.”
A Y toa quay sang, đưa tay đặt lên ngực, khuôn mặt hồng rực lên một tia đỏ lựng dụ hoặc nhìn A Đan:” Ngươi đang nói thật, chẳng trách tim ta đập mạnh như thế.”
“ A Y Toa ...” A Đan đi nhanh tới, giang tay ôm lấy A Y Toa, ôm rất chặt như muốn hòa người nàng vào thân thể mình, làm cây nến rơi xuống, trong phòng tối đen.
Thấy A Y Toa không phản kháng, A Đan mừng tới phát điên, hơi thở ấm áp của A Y Toa phả vào cổ càng khiến hắn ngây ngất, tay bắt đầu run run đặt lên người nàng, còn cách lớp áo nhưng da thịt non mềm đó khiến hắn choáng váng, bàn tay kích động thuận theo đường cong lung linh đó đi lên trên, áp vào đồi ngực đầy đặn của nàng.
Thân thể A Y Toa khẽ run lên, hai tay A Đan đã luồn vào trong y phục nàng, bày tay thô ráp của hắn đi tới đâu khiến người nảng nổi lên gai ốc ly ti tới đó, người rướn lên như tìm kiếm cái gì, thế nhưng đầu óc A Y Toa hết sức tỉnh táo, tay vò mái tóc A Đan, miệng vừa phát ra những tiếng rên rỉ say lòng người vừa thì thầm bên tai hắn:” A Đan, quên Thiết Tâm Nguyên đi, y là ma quỷ đáng sợ nhất trên đời, y sẽ đưa tất cả mọi người xuống địa ngục. Cuộc chiến này không phải Mục Tân hủy diệt y, mà y đang đợi Mục Tân tới, để ông ta chạy tới giọt máu cuối cùng.”
A Đan đang sắp cháy thành than đột nhiên bị nước lạnh dội lên đầu, dần cứng đờ, tay rời khỏi bầu ngực của A Y Toa, không nói không rằng, rời khỏi căn phòng tối đen.
Cổ Nhĩ Đan khai rồi, A Đan vẫn điên cuồng đánh Cổ Nhĩ Đan, đánh tới khi những cái lỗ nhỏ trên người Cổ Nhĩ Đan chảy ra toàn máu mới thôi.
Địch Y Tư rất lo A Đan đánh chết Cổ Nhĩ Đan, vẫn còn phải xác nhận khẩu cung ba lần mới được, nhưng nhìn bộ dạng điên cuồng của A Đan, hẳn nói gì cũng không nghe, liền đi tìm A Y Toa.
Bà ta thấy A Y Toa đang ngồi trên giường, vẻ mặt đăm chiêu.
“ Công chúa lại bắt nạt A Đan rồi à?”
A Y Toa lắc đầu:” Không, ta chỉ nói ta yêu hắn, hắn nói muốn xây cho ta một cung điện huy hoàng, ta nói rất tốt, rồi bảo với hắn, không có hắn, ta sẽ không sống được, bảo hắn đừng đi tìm Thiết Tâm Nguyên.”
“ Địch Y Tư, ngươi nói xem, nếu ta và A Đan có con, hắn còn bất chấp tính mạng đi tìm Thiết Tâm Nguyên không?”
Địch Y Tư ngồi xuống thở dài:” Không, nhưng hắn sẽ thống khổ cả đời.”
“ Anh hùng chết rồi không bằng trượng phu còn sống, ta cần một trượng phu tốt.” A Y Toa cân nhắc kỹ rồi, từ khi bị Mục Tân ám hại sau lưng, nàng sống hiện thực hơn nhiều bỏ đi hết mơ mộng viển vông của thiếu nữ, nàng biết A Đan sẽ là trượng phu tốt nhất của mình, nên không muốn hắn chết:” Nhân tiện nói tới chính sự, vị thúc thúc kia của ta giờ sống thế nào?”
Địch Y Tư thở dài:” Giống như con chó già, nhưng vẫn kiên trì sống, ta cho một cái bánh khô, ông ta gặm rất khỏe.”
“ Nói vậy là ông ta không đồng ý?”
“ Nhất định không đồng ý, ta thậm chí thấy ông ta lén dấu đi một nửa cái bánh.”
“ Vậy thì từ mai cắt đứt lương thực của ông ta, đợi khi ông ta yếu ớt nhất, chúng ta mới thương lượng.” A Y Toa đấm bàn tay non mịn lên bàn, giọng quyết liệt:
Bồ Xương hải đóng băng rồi, quân sĩ đi lấy nước phải đục băng sâu tới ba thước mới thấy nước.
Đây không phải dấu hiệu tốt, Khổng Tước hà cũng đóng băng, tuy không dày bằng Bồ Xương hải, nhưng đủ để xe ngựa đi trên đó, chỉ cần thay cho chiến mã một loại móng sắt đặc biệt là thực hiện được.
Điều này có nghĩa là Mục Tân có thể đánh thẳng một đường từ Thiện Thiện tới Lâu Lan, làm Mạnh Nguyên Trực khẩn trương, phái thám báo đi xa tới hai trăm dặm, vô cùng vất vả.
Quân Cáp Mật đã thử dùng thuốc nổ phá mặt băng, đáng tiếc uổng công vô ích, chỉ cần sau một đêm, nước lại đóng thành băng cứng như cũ.
Bồ Xương hải vẫn là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, phóng mắt nhìn tới chỉ có ít lau sậy trồng mùa hè phân bố khắp bên hồ.
Gió lạnh không ngừng quét qua mặt đất, cỏ khô run rẩy, sói bị gió thổi cuốn lông lên lúc đi lúc nghỉ, thi thoảng ngẩng đầu quan sát hoang mạc bao la, sau đó nhanh nhẹn đi về phương xa.
Đám lừa hoang, lạc đà hoang túm năm tụm ba men theo hồ ăn lau sậy khô, hai loài động vật ăn cỏ cao lớn này, không phải một hai con sói có thể đối phó được.