“ Hôm nay là sinh nhật Chước Chước sao?” Thiết Tâm Nguyên không có thói quen tổ chức sinh nhật, sinh nhật người khác thì y rất để ý, chỉ là gần đây bận rộn gần như quên hết rồi.
Cạc Cạc mở cái bọc lớn bên cạnh ra, bên trong có son phấn, vải lụa, cùng ít đồ nữ nhân chứng tỏ Úy Trì Văn nói không sai.
Thiết Tâm Nguyên chột dạ quay đầu nhìn, không thấy Úy Trì Chước Chước, ho khan một tiếng nói:
- Nếu hôm nay là sinh nhật Chước Chước, vậy cho các ngươi nghịch ngợm một ngày.
Nói xong chắp tay đi luôn.
Nam nhân khi đối diện với nữ tử thích mình luôn thấy có chút áy náy, dù là bản thân không thích nữ tử đó.
Đương nhiên đó chỉ là suy nghĩ của nam tử bình thường, nếu xuất thân quý tộc, nhiều nữ tử ái mộ mà đều như thế thì chuốc lấy vô số phiền toái.
Cho nên mới nói, nam nhân cao quý, có tiền đều tương đối vô tình.
Thiết Tâm Nguyên làm quốc vương vài năm, nội tâm vẫn giống như người thường, đa tình một chút không phải lỗi của y.
Về tới hậu trạch liền lục lọi kho.
Nơi này có không ít đồ tốt, không ít thứ quái dị, ví như thứ giống hỏa thương lại có ổ xoay, có thứ hình dạng giống tên lửa, tuyệt đối không thể là tên lửa, tất nhiên không thể làm quà tặng.
Tay cầm khẩu súng tương đối nguyên thủy, nếu như có một ngày Triệu Uyển và Úy Trì Chước Chước đánh nhau ... Thôi, an toàn vẫn là hàng đầu.
Cuối cùng Thiết Tâm Nguyên kiếm một viên lam bảo thạch to bằng quả hạch đào, xanh long lanh như bầu trời, cầm trong tay mát lạnh.
Làm ra vẻ thản nhiên tới chỗ Úy Trì Chước Chước, tặng quà xong rồi đi, cơ mà tới nơi lại không nghe thấy tiếng Cạc Cạc và Úy Trì Văn.
Hình như chỉ có một mình Úy Trì Chước Chước.
Đang do dự không biết có nên vào hay không thì cửa mở ra, Úy Trì Chước Chước đứng đó không hỏi cũng không mời y vào, chỉ bình tĩnh nhìn y.
Thiết Tâm Nguyên có hơi lúng túng:” Khụ, khụ ... Nghe nói hôm nay sinh nhật cô, ta có cục đá tặng cô, chúc cô sinh nhật vui vẻ.”
Ông trời ơi, mình vừa nói cái mẹ gì vậy, Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn tát cho mình một cái, nhân lúc người ta chưa nổi giận xòe tay ra, hi vọng thứ này xoa dịu phần nào.
Tay đột nhiên nhẹ bẫng, Thiết Tâm Nguyên hớn hở định đi vào phòng thì rầm một cái, cửa đóng lại trước mặt, sờ sờ cái mũi thiếu chút nữa bị đụng phải, gãi đầu bỏ đi.
Cửa lại mở ra, Úy Trì Chước Chước xuất hiện, mắt ươn ướt:” Thiếp thích lắm.”
Nói xong lại đóng sầm cửa vào.
Thế này là hết hi vọng rồi, Thiết Tâm Nguyên xoay người đi tìm Thiết Nhất uống rượu.
Tới Hang Sói, Thiết Nhất quả nhiên không khiến y thất vọng, vừa vào cửa đã thấy cái nồi thịt dê treo trên lửa, Thiết Nhất và Thiết Nhị mỗi người ôm một vò rượu.
Ghé mũi tới ngửi, là Lê hoa bạch, rượu ngon đây.
Ở Cáp Mật rượu bán rất chạy, nếu luận độ mạnh, Lê hoa bạch không là gì, nhưng luận tới thơm thuần lại không dám so với người ta.
Hai người thấy Thiết Tâm Nguyên tới, không ngờ há cái miệng không lưỡi phát ra tiếng cười nghe rất quái dị.
Thiết Tâm Nguyên tự lấy một vò rượu ngồi xuống uống ngụm lớn:” Cười cái gì? Giờ ta cũng độc thân.”
Thiết Nhất lấy bát cho Thiết Tâm Nguyên, sau đó vỗ vỗ ngực.
Thiết Tâm Nguyên gật đầu buông một tiếng thở dài:” Nói đúng lắm, vẫn là huynh đệ đáng tin hơn.”
Thiết Nhị cũng vỗ ngực, sau đó chỉ mặt đất.
“ Nói linh tinh, các ngươi còn lâu mới chết, hoang cung Đại Tống có cả thái giám trăm tuổi, giờ thành được người ta coi là điềm lành, cung phụng như tổ tông.”
“ Các ngươi mới trên ba mươi, sống vài chục năm nữa không thành vấn đề, cứ thế này, ăn nhiều vào cho khỏe, không có các ngươi, ta một mình làm đại vương còn thú vị gì nữa.”
“ Biết không, lão già Mục Tan mời ta tới A Lạp Mục Đặc, tham dự cạnh tranh vị trí chủ nhân nơi đó, ta từ chối rồi.”
Thiết Nhất và Thiết Nhị nhìn nhau, sau đó vội vàng bê chậu cát tới viết :" Chủ nhân A Lạp Mục Đặc là thần, có thể ban thần dụ tới sa mạc, vinh quang vô thượng!"
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Không hứng thú, ta sống chỉ theo đuổi hai chữ thống khoái thôi. Nếu ngày nào đó kiếm được mười vạn thiết kỵ hoành hành tây bắc là thấy đủ rồi, dã tâm của ta không lớn, ở trước mặt người khác thi thoảng nói vài câu hùng hồn lừa người, với các ngươi không cần.”
Thiết Nhất ở bên cạnh tiếp tục há mồm phát ra điệu cười khủng bố của hắn, vỗ ngực bồm bộp.
“ Có phải thấy ta không có hùng tâm tráng chí, đi theo mất mặt không?” Thiết Tâm Nguyên hỏi Thiết Nhị đột nhiên im lặng:
Thiết Nhị lắc đầu viết lên cát:” Gặp nhiều người hùng tâm tráng, đều chết rồi, huynh đệ cũng chết rất nhiều.”
Thiết Nhất đọc những chữ này bỏ vò rượu uống, mặt đầy thương cảm.
Thiết Tâm Nguyên biết bọn họ từ nhỏ không có cha mẹ, nên huynh đệ còn hơn cả người nhà, trước kia không rõ, lần trước Mục Tân gọi tới mười tám người, rốt cuộc chỉ còn lại sáu.
Uống rượu tiêu sầu càng sầu thêm, câu này nhiều người biết, vậy mà mỗi lúc có ưu sầu, mọi người lại tìm tới rượu.
Chẳng mấy chốc trước mặt mọi người đều có ba bốn vò rượu.
“ .. Khi nào các ngươi chết, ta sẽ giúp các ngươi nhặt xác, chôn vào một ngôi mộ đẹp, sáu người các ngươi xếp song song nhau, bên trên dựng bia ghi công tích các ngươi.”
“ Rồi mỗi năm thanh mình hoặc tết đến, ta đốt cho ít tiền giấy, nếu như các ngươi ở dưới đó … Ta nói là nếu như, đột nhiên muốn nữ nhân thì bảo ta, ta sẽ đốt cho các ngươi, còn là mỹ nhân khuynh quốc ...”
Lời này mà do người khác nói ra, Thiết Nhất sẽ liều mạng với hắn, nhưng Thiết Tâm Nguyên say lè nhè nói ra thì mọi người đều coi như đùa vui.
Thiết Nhị xòe tay ra, Thiết Tâm Nguyên cũng xòa tay vỗ một cái.
Thiết Nhất cũng xòe tay, mà lắc lắc trước mặt.
“ À, hiểu rồi, năm người chứ gì, năm thì năm ... Ta nói này, năm xưa các ngươi thật ngốc ...”
Ngoài kia trời lạnh căm, trong này có bếp lửa, có rượu có thịt, lại có huynh đệ trí cốt, thế là cả ba uống thống khoái.