A Đan vẫn rên hừ hừ trên giường, Nhất Phiến Vân vẫn ngồi lẩm bẩm với con sơn tiêu, ba tên thích khách thì như lợn bám vào chấn song kêu àm ĩ đòi ăn.
Bảo thủ vệ đi ăn cơm, chuyện này rất bình thường, Úy Trì Văn khi làm một vài việc cũng đuổi người khác đi nên không ai nghi ngờ gì.
Cơm của Nhất Phiến Vân đơn giản, một cái bánh, một bát canh có ít rau, lão già đó chỉ mới uống một ngụm canh đã cười quỷ dị:” Ngươi muốn ta ngủ à?”
Nói xong đẩy bát canh đi.
Trát Tây run tay, rút roi quất vào mặt Nhất Phiến Vân:” Uống mau!”
Nhất Phiến Vân kệ vệt roi chảy máu trên mặt, thè lưỡi ra liếm:” Ngươi thích làm gì thì cứ làm, ta sẽ không kêu không hét, nếu ngươi có thể thừa cơ thả ta ra, ta có thể giúp ngươi rất nhiều, các ngươi đào thoát càng thuận lợi.”
Trát Tây không thèm để ý tới lão ta, đi tới bên cạnh A Đan nói:” Trước khi trời tối sẽ không ai tới đây, ta chuẩn bị quần áo cho các ngươi, thay vào rồi đi, ta chỉ có thể đưa các ngươi ra khỏi Hang Sói, còn sau đó không liên quan tới ta nữa.”
“ Mau thả ta ra.” A Đan mừng rỡ hét lên:
Trát Tây thở dài mở khóa còng cho A Đan và Địch Y Tư, tùy tiện đổ thức ăn cho ba tên thích khách sau đó ra ngoài, đám thủ vệ kia hẳn đều đã ngất xỉu.
Xích vừa mở, A Đan muốn bật dậy ngay, đáng tiếc tấm thân to lớn của hắn chỉ nhúc nhích một chút, lưng rời bàn chưa tới một tấc đã hạ xuống.
Nhất Phiến Vân cười khùng khục như cú mèo, lão ta sớm biết sẽ như thế.
“ A Đan, thong thả thôi, nếu không ngươi làm mình bị thương đấy, hai tháng không cử động, ngươi cần thời gian để khôi phục.” Địch Y Tư đứng lên vất vả đỡ lưng A Đan mới giúp hắn ngồi dậy được.
A Đan không cam tâm, hắn lăn xuống bàn, nhưng hai cái chân không chống đỡ nổi thân thể, râu ria mặt mũi dính toàn bụi đất, hắn tức giận gầm gừ.
“ Tiểu tử, ngươi bị phế rồi, đừng mơ quay về thời kỳ đỉnh cao, cho dù khổ luyện quay trở lại được, cũng không thể tiến bộ được nữa, bây giờ ngươi yếu như đứa trẻ con, ha ha ha.” Nhất Phiến Vân cười cực kỳ độc ác:
A Đan chống tay lên mặt đất, ánh mắt điên dại:” Cho ta thanh đao, cho ta một thanh đao, vì sao không cho ta một thanh đao?”
Địch Y Tư vất vả khuyên nhủ:” Bây giờ ngươi thích ứng với chuyện đi lại đã chứ không phải đao, ngươi giết được ai, chúng ta phải thoát khỏi nơi này mới tính được chuyện khác.”
“ Aaaa, aaaa ...” A Đan gần gừ cố gắng điều khiển chân, nhưng nó không thuộc về hắn nữa:
Trát Tây quay về Hang Sói, chỗ thủ vệ nghỉ ngơi đã tanh bành, sáu người gục dưới đất, trong đó một người có vẻ cố gượng bò ra cửa mới chịu ngất xỉu.
Hắn vác từng người đặt lên giường, nước mắt chảy dài, đó là huynh đệ sớm tối bên nhau, với cô nhi như hắn, từ lâu coi như người nhà, không biết sự phản bội của mình có khiến huynh đệ mình bị trừng phạt không, trong điều luật của Cáp Mật, tội nặng nhất là phản bội.
Cởi hết quần áo của bọn họ ra ôm vào lòng, sau đó khóa cửa, đi xuống địa lao.
Ở dưới, A Đan dù chân run run vẫn tập tễnh đi được vài bước, công lao hoàn toàn nhờ Địch Y Tư ngày ngày chịu khó xoa bóp cho hắn.
Áo siết chặt lấy người, làm hắn như con tằm béo, A Đan bực tức xé toạc áo ra, loạng choạng đi tới bên ba tên thích khách chỉ biết ăn, rống lên:” Tỉnh lại, quân khốn kiếp, tỉnh lại cho ta.”
Một tên ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn một cái, tiếp tục cúi xuống tranh ăn.
A Đan tức tới run rẩy:” Không thể tha thứ, không thể tha thứ.”
Địch Y Tư tới trước mặt Nhất Phiến Vân, chỉ cái bát canh:” Ngươi tự uống hay để ta đổ.”
Từ lần bị Địch Y Tư thiến, Nhất Phiến Vân hận chết lão thái bà này, cười khằng khặc:” Ta hận ngươi, nhưng ta còn hận Thiết Tâm Nguyên hơn, yên tâm, không làm hỏng chuyện của các ngươi đâu, cứ trốn đi. Nếu các ngươi đưa ta theo cùng, mã tặc trong chu vi ngàn dặm sẽ thành trợ thủ giúp các ngươi phá hủy Cáp Mật.”
Địch Y Tư có chút động lòng, nhưng giọng Trát Tây truyền tới:” Ta chỉ đồng ý đưa hai ngươi đi.”
“ Nếu ...”
“ Không có nếu.” Trát Tây nói dứt khoát:
Địch Y Tư tiếc nuối nhìn Nhất Phiến Vân rồi rời đi.
A Đan khôi phục được chút trí tuệ, vừa cố gắng đi lại hoạt động gân cốt, vừa hỏi:” Thay quần áo là thoát được sao?”
Trát Tây lắc đầu:” Ta chỉ thả các ngươi đi, còn về thoát thế nào ta nghĩ hẳn có người tiếp ứng các ngươi.”
A Đan cười ghê rợn:” Xem ra Cáp Mật cũng chẳng phải là đoàn kết một lòng, huynh đệ, đợi ta thoát được rồi, ngươi sẽ có vinh diệu nằm mơ cũng không nghĩ tới.”
“ Ta thấy hết khuất nhục của ngươi, chỉ cần có cơ hội ngươi sẽ giết ta ngay.”
“ Làm sao có thể thế được.”
Trát Tát bình tĩnh nói:” Ta sắp chết rồi, ngươi đừng lừa ta.”
A Đan tiếc nuối:” Người như ngươi mà chỉ làm một ngục tốt thật đáng tiếc.”
Trát Tây chẳng tiếp lời, ném quần áo tới:” Mặc vào đi.”
Địa lao rơi vào im lặng nặng nề, chỉ có tiếng mặc y phục loạt xoạt.
Trát Tây ngửa đầu nhìn trần hang sần xùi rất lâu rồi, không biết là đang nghĩ gì. A Đan thì ra sức kéo dãn chân, hi vọng sớm khôi phục sức sống, Địch Y Tư mặt biến đổi liên tục nhìn Nhất Phiến Vân ở trong góc phòng giam. Bà ta thực sự muốn đưa lão già này đi cùng, Nhất Phiến Vân là tên cường đạo vang danh tới tận Đại Thực.
“ Người trẻ tuổi, ngươi đã phản bội Cáp Mật, tương lai coi như chấm hết, không bằng theo bọn ta, thả tất cả những người ở đây đi, có lợi cho ngươi.” Địch Y Tư vẫn ra sức dụ dỗ:” Sẽ không ai làm hại ngươi.”
A Đan phối hợp ngay:” Ta lấy danh nghĩa thiên thần thề, chỉ cần rời khỏi nơi này, ta cho ngươi tất cả mọi thứ ngươi cần, tuyệt đối không hại ngươi.”
Thấy Trát Tây chỉ im lặng không nói chứ không phản đối như lần trước nữa, A Đan khẽ nhếch môi cười nham hiểm, chỉ ba tên thích khách vẫn đang ăn:” Giết chúng đi.”
Trát Tây vẫn im lặng như đang đấu tranh nội tâm.
Địch Y Tư từ trong đống đồ vật Trát Tây đưa tới, tìm được túi của mình, lấy cái bình nhỏ, rắc bột màu xanh vào thức ăn ba tên thích khách, Trát Tây muốn đưa tay ngăn cản, giữa chừng lại thôi.
“ Hiện là giờ nào?”
Trát Tây mắt cứ nhìn ba tên thích khách từ từ gục xuống, đờ đẫn trả lời:” Mặt trời mới lặn một tuần hương.”
“ Vậy vẫn còn sớm.”
Trát Tây hít sâu một hơi:” Không, không còn sớm nữa đâu, một lát nữa là có tiếng tù và, chúng ta nên đi thôi.”
A Đan thắt chặt đai lưng, cố gắng trông mình gọn gàng chút, chỉ Nhất Phiến Vân và con sơn tiêu:” Thả chúng ra đi, sẽ rất có lợi cho chúng ta ở ngoài kia.”
Đã khuất phục một lần thì khuất phục lần thứ hai không còn quá áy náy nữa, Trát Tây cắn răng lấy chìa khóa mở phòng giam của Nhất Phiến Vân và con sơn tiêu.
Sơn tiêu chít một tiếng chói tai, nhanh như gió chạy sang phòng Nhất Phiến Vân, người và thú ôm lấy nhau khóc lớn.