Viên phó tướng vừa đi giao thiệp với thương cổ về, chắp tay với Dương Hoài Ngọc đang xem bản đồ về một cái, ngồi bịch xuống ghế uống nước.
Thương cổ theo đại quân đâu có kẻ nào là đèn cạn dầu, phía sau đều là bóng dáng một quyền quý.
“ Tướng quân, bọn họ còn khó đối phó hơn người Thanh Đường, liên tục thúc giục chúng ta trả tiền vật tư còn nợ, mạt tướng nói sắp đột phá Duyên Xuyên khẩu rồi, lúc đó sẽ có vô số lợi ích cho chúng.” Phó tướng cười khổ:” Chẳng biết trì hoãn được bao lâu.”
Dương Hoài Ngọc đặt bút than xuống:” Bác Hậu, ngươi lại ra ngoài nói với đám thương cổ đó, chỉ cần chúng gom cho ta năm nghìn kim ngân, trong vòng ba ngày ta sẽ hạ Duyên Xuyên khẩu.”
“ Tướng quân, có gì mạt tướng không biết sao?”
“ Ài, biết làm sao, gặp phải một tên dứt khoát đòi tiền, không cho tiền, hắn không giúp.”
Bác Hậu đứng bật dậy:” Tướng quân, chúng đã có cách thì mạt tướng bắt chúng cống hiến ra, không cần bỏ tiền.”
Dương Hoài Ngọc xua tay:” Ta thử rồi, không tiền không được, nếu tên đó là người Tống, ta bất kể sau lưng hắn là ai, cũng bắt hắn giúp chúng ta, tiếc là người ta không phải người Tống, lại còn là tới giúp chúng ta.”
“ Theo lời người ta, muốn đột phá Duyên Xuyên khẩu thì tốn năm nghìn quan vật tư.”
Bác Hậu thấy Dương Hoài Ngọc không nói ra lý do thực sự, đành bán tín bán nghi đi gom tiền, đám thương cổ kia đã ném vào quân đội bao nhiêu tiền rồi, hẳn là không tiếc năm nghìn quan cuối cùng này.
Nhìn Thiết Đản cười híp mắt đi vào quân trướng, Dướng Hoài Ngọc cố áp kích động muốn đánh hắn một trận:” Các ngươi có vật tư gì?”
Thiết Đản đáp gọn:” Thuốc nổ.”
Dương Hoài Ngọc vỗ bàn:” Thuốc nổ thì ta cũng có, cần gì tới các ngươi.”
Thiết Đản bĩu môi xem thường:” Thuốc nổ của các vị chỉ có thể dùng làm pháo hoa, còn muốn phá thành trì của Duyên Xuyên khẩu phải dùng thuốc nổ của Cáp Mật.”
Dương Hoài Ngọc nhíu mày:” Dùng thế nào, có gì đặc biệt sao?”
“ Không có gì đặc biệt, đơn giản lắm, châm lửa sau đó dùng máy ném đá ném vào là được.” Thiết Đản trả lời bỉnh bơ, đương nhiên không đơn giản như thế, thứ này dùng không cẩn thận sẽ chết người, nhưng đó là bài học đám quân Tống phải tự rút kinh nghiệm:
Dương Hoài Ngọc rất tin tưởng Thiết Tâm Nguyên, niềm tin đó trải qua mười mấy năm nghiệm chứng rồi, nếu Thiết Đản cho rằng thuốc nổ Cáp Mật có thể phá thành, vậy thì kết quả không kém:” Vì sao ta chưa bao giờ thấy Nguyên ca nhi dùng thứ này?”
Thiết Đản thở dài:” Số thuốc nổ này có hạn, dùng hết là không còn nữa, sau này các vị muốn mua cũng không được.”
Dương Hoài Ngọc vội hỏi:” Chẳng lẽ Nguyên ca nhi ở Cáp Mật không thể nhất ngôn cửu đỉnh?”
Thiết Đản chỉ đáp mập mờ:” Huynh ấy có cái khó của mình.”
Giúp đỡ Đại Tống có giới hạn là quyết định sau khi Thiết Tâm Nguyên cân nhắc kỹ càng.
Với Cáp Mật mà nói, sự tồn tại của Đại Tống như mặt trời, nếu không thể phát ra tiếng nói của mình thì kết quả cuối cùng chỉ có thể làm hành tinh xoay quanh mặt trời thôi.
Đám quan viên Đại Tống chính là có mục đích này, nếu không bọn họ chẳng dốc tâm huyết vì mảnh đất Cáp Mật cằn cỗi, Thiết Tâm Nguyên phái Thiết Đản đi để thể hiện tiếng nói của Cáp Mật.
Phú Bật là quan văn nhưng cực kỳ am hiểu binh sự, nhãn quang cực chuẩn, từ lúc kinh lược Lâm Thao đã chuẩn bị tranh đoạt Duyên Xuyên khẩu rồi.
Chỉ tiếc rằng càng đi về phía tây, người Thanh Đường ủng hộ Hạt Chiên càng lớn, chiêu số chia rẽ phân tách đều không có tác dụng.
Nhất là Đại Quỷ Ly tướng trấn thủ Duyên Xuyên khẩu, chẳng những tự tay chém chết sứ giả nước Tống tới du thuyết, còn đem tòn bộ thương cổ người Tống đóng vào trên cọc.
Dương Hoài Ngọc ba lần đánh Duyên Xuyên khẩu đều kết thúc thất bại, dù ném hơn sáu nghìn cần mãnh hỏa tới, lửa cháy ba ngày, Đại Quỷ Ly vẫn tử chiến không lui.
Chứng kiến quân Tống thương tàn khắp nơi, trong lòng Thiết Đản tuy không thoải mái, vẫn lấy năm nghìn quan tiền, lấy ra năm nghìn cân thuốc nổ.
Có số thuốc nổ này đủ thổi bay Duyên Xuyên Khẩu.
Nhưng giao phó thuốc nổ xong Thiết Đản không cho Dương Hoài Ngọc đụng vào, chỉ cần hắn cung cấp dụng cụ công thành, sau đó sẽ có người ném thuốc nổ vào thành.
Chuyện này khiến Dương Hoài Ngọc và phó tướng bất mãn, Thiết Đản chẳng bận tâm, nói thuốc nổ là thứ cực kỳ nguy hiểm, không khống chế tốt thì người chết là tướng sĩ Đại Tống.
Công tượng thí nghiệm điều chỉnh máy ném đá suốt đêm, lúc trời sáng Dương Hoài Ngọc toàn thân giáp trụ, nghiêm túc nói với Thiết Đản:” Nếu không có hiệu quả thì kết cục của ngươi không tốt đâu.”
Thiết Đản chỉ cười, còn về phần ánh mắt giết người của tên phó tướng thì coi như không thấy.
Duyên Xuyên khẩu im lặng mười ngày lần nữa vang lên tiếng trống trận uỳnh uỳnh, cách đó hơn ba mươi dặm, Phú Bật đang đối đầu với Một Tàng Ngoa Bàng, biết hôm nay Dương Hoài Ngọc hành động, gửi thân tín Hoắc Hiền ngay trong đêm tới Duyên Xuyên khẩu.
Dưới bầu trời u ám, bộ tốt Đại Tống dàn trận hô khẩu hiệu tiến từng bước, vừa vào tầm bắn, mưa tên Thanh Đường từ ba phía trút xuống.
“ Thuẫn trận.”
Tiếng hét của ngu hầu nối nhau vàng lên, thuẫn lớn nhanh chóng biến quân trận thành con rùa sắt, từ từ tiến bước, nỏ tám trâu được lừa kéo lên trận, tám binh sĩ phụ tranh theo tác, lắp từng mũi tên lớn vào rãnh, nhắm chuẩn vào tưởng thành cao vút.
Dương Hoài Ngọc rút chiến đao, theo kinh nghiệm thường ngày, lúc này kỵ binh Thanh Đường sẽ từ hai cánh xông ra phá trận, hắn phải chặn đứng chúng.
Hoắc Hiền là lão tiên sinh gầy gò già nua, trông phải tới năm mươi tuổi, ánh mắt trí tuệ nhưng mệt mỏi, quan sát chiến trường một hồi rồi hỏi Thiết Đản:” Khi nào lợi khí của ngươi phát uy?”
“ Khi xe bắn đá đủ ném tới được tường thành mới đạt được hiệu quả lớn nhất.”
Đêm qua Hoắc Hiền tới nơi đã lập tức đòi kiểm chứng uy lực thuốc nổ, khá tự tin vào thứ này:” Vậy quân trận của các ngươi ở trước nỏ trận.”
Rõ ràng kẻ này không có ý tốt, nếu thuốc nổ không phát huy được tác dụng trông đợi, hậu đội của hắn sẽ giết sạch Thiết Đản cùng người Cáp Mật phụ trách thao tác thuốc nổ.
Máy ném đá của Thanh Đường phát uy trước, ngu hầu đành kệ mưa tên trên đầu, ra lệnh thuẫn binh dựng tháp thuẫn lên, ba mũi nhọn cắm sâu vào đất.