Tô Thức xoa xoa tay:” Mai Biện Kinh lâu có một buổi ca vũ, hạ quan muốn mời đại vương đi xem.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Bây giờ ta là người cao quý, ngươi lại muốn ta chen lấn trong đám sắc quỷ chảy nước dãi nhìn vũ nương à?”
Tô Thức vội vàng nói:” Không phải thế, toàn là chí sĩ cao nhã.”
Thiết Tâm Nguyên à một tiếng sửa lời: “ ... Ngươi lại muốn ta chen lấn trong đám chí sĩ sắc quỷ chảy nước dãi nhìn vũ nương à?”
Tô Thức mặt mày nhăn nhó:” Đại vương có thể đừng thêm hai chữ sắc quỷ được không?”
Thiết Tâm Nguyên khịt mũi chú tâm vào công việc của mình:” Quần liền đũng của vũ nương do ngươi thiết kế phải không? Còn múa hông là do Vương Đại Dụng dạy? Khi vũ nương múa bụng, có lão sắc quỷ liên tục vỗ bàn la hét, là Bành Lễ đúng không? Hoàng Liên Thọ một đêm gọi liền bốn thiếu nữ tới phụ vụ, còn nói cái gì mà già này giở thói trẻ ngông cuồng. À câu này chắc là do ngươi vỗ mông Hoàng Liên Thọ mà ra.”
Tô Thức ướt lưng, không nghĩ Thiết Tâm Nguyên lại biết cả, biện hộ:” Đều là chuyện phong lưu danh sĩ thôi mà.”
Thiết Tâm Nguyên vốn chẳng thèm quan tâm tới chuyện nhỏ nhặt này, là Vương Tiệm sau khi điều mật điệp ti tới bắt đầu theo dõi quan viên Đại Tống, chĩa mũi vào đủ chuyện rồi báo lại cho y:” Sao ta chưa nghe thấy Âu Dương tiên sinh tới nơi đó bao giờ?”
“ Đại vương biết cái gì, tiên sinh nuôi một đoàn ca vũ trong nhà, chỉ ở phủ mới ....” Tô Thức nói được nửa chừng vội ôm chặt lấy miệng:
Thiết Tâm Nguyên chép miệng:” Chẳng có kẻ nào tử tế, ngươi không biết nhìn Vương Tiệm mà học .. À ... Nhầm, thôi tóm lại là khỏi lôi kéo bản vương sa đọa nữa.”
Tô Thức tiu ngỉu chắp tay rời đi, gần đây Tinh Linh Nhi không khiêu vũ nữa, muốn mời nàng ra, Tinh Linh Nhi lại đặt điều kiện là mời Cáp Mật vương xem cùng, giờ Thiết Tâm Nguyên không chịu đi, hắn thấy mất mặt với mỹ nhân.
“ Đợi đã.” Thiết Tâm Nguyên chợt nhớ ra điều gì gọi lại:” Ý ngươi nói là tối mai quan viên lớn nhỏ trong Thanh Hương thành sẽ đi?”
“ Chỉ có tướng quốc sẽ không đi.”
Thiết Tâm Nguyên nghĩ một lúc rồi nói:” Vậy thì tốt ta đi.”
Gương mặt vốn đang ỉu xìu xìu Tô Thức phấn chấn ngay lập tức, lon ton chạy tới cạnh Thiết Tâm Nguyên, giọng xun xoe hết cỡ:” Đại vương đi thật à?”
“ Hừ, có một đám quan viên sắc quỷ, thêm vào đại vương sắc quỳ cũng không sao, coi như chung vui với quần thần để tăng tiến thêm tình cảm cũng tốt, nếu không các ngươi lại nói bản vương xa cách.”
Tô Thức cười hì hì:” Đại vương anh mình, chung vui với dân, chung vui với quần thần, đây là giai thoại đẹp, hạ quan đi an bài.”
Nói xong chạy ù đi an bài ngay.
Gió lạnh không chỉ làm nước đóng băng, chính vụ Cáp Mật cũng vì thế mà đóng băng theo.
Ngoại trừ thị bạc ti quản lý thương cổ, phủ khố ti quản lý cấp phát lương thực thì ngay cả hà vận ti vì sông đóng băng mà nghỉ ngơi.
Thế là quan viên Cáp Mật đổ hết về Thanh Hương thành tương đối ấm áp, bọn họ tính lười biếng đến khi khai xuân, trong hai tháng này tha hổ buông thả chơi bời.
Thân là người Tống nếu không để lại chút thanh danh hoặc ác danh ở thanh lâu thì cũng uổng phí sinh ra trên đời.
Thời gian qua Tô Thức thi hứng bộc phát, một bài Thiên Sơn Tuyết làm vô số quan viên Cáp Mật rơi lệ, Âu Dương Tu cũng thu thập vô số nhạc phổ Quy Tư, viết lời cho nó.
Nay đi trên phố thi thoảng lại có người ngâm nga --- Cuồng phong cuốn tuyết liền ba tháng, cửa mục chẳng che nổi cát vàng.
Con bà nó, đám quan viên đó đã bao giờ ở trong nhà nát đâu chứ? Ngồi trong chăn ấm đệm êm rên rỉ thơ ca thương tâm, người ngoài nghe được hiểu lầm mình.
Cả đám người này từ sáng tới tối không làm chính sự, suốt ngày móc ruột làm thơ làm từ, Úy Trì Lôi gần như ở trạng thái điên cuồng, chỉ cần say rượu là vỗ lan can hô --- Thịnh thế Đại Đường tái hiện ở Tây Vực rồi.
Triệu Uyển đi qua bên cạnh trượng phu hai lần.
Mỗi lần đều len lén nhìn sắc mặt trượng phu, không muốn chuốc họa liền trốn thật xa, cuối cùng không chịu được tò mò, lại lần thứ ba đi qua bên cạnh y.
“ Phu quân đang nhìn đại thế thiên hạ hay là mưu tính nước người?”
Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng:” Ta đang nghĩ làm sao mới có thể đưa vũ cơ tên Tinh Linh Nhi lên giường, không có cách gì đây, hay là nàng tính kế hộ cái.”
Triệu Uyển gác đầu vào ngực y, thương hại vuốt má:” Thật đáng thương, cần gì tìm hồ cơ, chàng chỉ cần đánh mắt một cái, ả văn thư kia sẽ lập tức tắm rửa sạch sẽ leo lên giường của chàng.”
“ Nàng đợi đó, mai ta tới Biện Kinh lâu, nàng cho rằng ta không có bản lĩnh đưa một hồ cơ lên giường à? Đến lúc ta làm rồi thì nàng đừng có hối hận nhé.” Thiết Tâm Nguyên đe dọa:
Triệu Uyển cười khanh khách:” Không ngờ phu quân thiếp có hùng tâm tráng chí như thế, hay là thiếp nhường phòng cho hai người hẹn hò.”
Khinh người quá mức, bà nương bụng to không đánh được, Thiết Tâm Nguyên đành ngồi phịch xuống bàn, cầm ấm trà lên uống cho hạ hỏa.
“ Giận thật rồi à?” Triểu Uyển nhỏ giọng hỏi:
Thiết Tâm Nguyên đặt rầm ấm trà xuống:” Giận, nhưng không phải giận nàng, trọng quy chế quan viên có một điều rõ ràng, trong thần quốc triều không được đồng thời xuất hiện ở một trường hợp yến tiệc phi chính thức, xem ra không ai coi điều lệ này ra gì.”
Triệu Uyển nhíu mày:” Điều lệ này ở Đại Tống cũng có, thiếp biết tham tri chính sự, xu mật sứ và bình chương sự không được cùng xuất hiện ở yến tiệc tư nhân, bọn họ tuân thủ rất tốt.”
“ Vậy mà ở Cáp Mật bọn họ còn phái cả Tô Thức tới mời ta đi cùng, không phải ta không cho họ chơi bời chác táng, mà lo bị người ta quét sạch một mẻ, điều lệ này vì thế mà ra.”
Triệu Uyên hiểu ra vì sao trượng phu nổi giận, đó là biểu hiện đám quan viên đó không có tự giác là trọng thần Cáp Mật:” Thiếp cho rằng chàng hạ lệnh giết ả Tinh Linh Nhi đó đi là xong, phụ hoàng khi gặp phải tình huống trọng thần vì nữ nhân mà xung đột luôn làm như thế.”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Chuyện này phụ hoàng làm không sao, ta không làm được, vì Đại Tống đã là quốc gia trưởng thành, phụ hoàng nàng nắm đại nghĩa trong tay. Cáp Mật là một quốc gia còn non trẻ, đám quan viên đó chẳng khác gì đi làm thuê, ta phải lung lạc họ, hay nói cách khác, ta phải vỗ mông họ.”
Triệu Uyển đột nhiên phì cười:” Chẳng trách ngựa con sinh ra có dấu tay ở mông, là ông trời cảnh báo chàng, chớ quên vỗ mông đấy.”
Thiết Tâm Nguyên vốn ghét mấy chuyện mê tín, riêng lần này thì rất đồng cảm:” Ta dựa vào vỗ mông phụ hoàng nàng mà phất lên, bản lĩnh giữ nhà không thể mất, mai ta đích thân đi xem Tinh Linh Nhi rốt cuộc là yêu tinh phương nào mà làm đại thần của bản vương thần hồn điên đảo.”
“ Vương Tiệm cũng đi.”
“ Không cần đại bạn, chỗ nàng quan trọng hơn, nàng lại còn sợ ta bị một hồ cơ mê hoặc hay sao? An toàn của ta càng không phải lo, ta từ khi sinh ra đã chơi đùa với độc dược, không tin có thủ đoạn mà ta không nhìn ra. Ngày mai nếu hết thảy bình an thì thôi, nếu không, có kẻ sẽ phải hối hận …”
Thiết Tâm Nguyên nắm tay Triệu Uyển an ủi, gần đây Cáp Mật nhìn có vẻ yên bình kỳ thực xảy ra không ít việc, nắm chặt một chút có kẻ phản loạn, buông lỏng một chút có kẻ mưu đồ bất chính. Làm đại vương thật sự không dễ dàng, không nắm được chừng mực là thành đại vương vong quốc không xa.