Thiết Tâm Nguyên chưa ngủ mà xuống địa lao dưới Hang Sói xem thành quả thẩm vấn tới đâu rồi, đi xuống mới biết nơi này đã thành lò mổ.
Nhất Phiến Vân lột được một tấm da người vô cùng hoàn chỉnh, lão ta căng trên chấn song phòng giam, trông coi rất cẩn thận, sợ chuột ăn mất.
Đó là đồ chơi mới của lão ta.
Lấy được khẩu cung rồi, Nhất Phiến Vấn hỏi mấy chục lần, không có khả năng sai sót.
Chồng khẩu cung dầy chỉ có hai chữ Mục Tân, hoặc bốn chữ trưởng lão trí tuệ là trọng yếu, ngoài ra còn có một cái tên A Y Toa lọt vào mắt Thiết Tâm Nguyên, thời gian qua y cố tình buông lỏng lục soát để nhử cô công chúa này ra, không biết là học khôn rồi hay là đã trốn khỏi đi.
Xem khẩu cung xong, Thiết Tâm Nguyên đốt luôn, thuận tay đốt cả món đồ chơi mới của Nhất Phiến Vân, mặc cho lão ta chửi bới, khóc lóc hay van xin.
Ba tên thích khách đều đã điên, Thiết Tâm Nguyên không định giết chúng, mà chuẩn bị tặng lại cho Mục Tân.
Quay về phòng, Thiết Tâm Nguyên tắm rửa thật kỹ hai lượt mới cảm thấy thoải mái, tắm xong cảm giác tội nghiệt không còn đổi nụ cười ôn nhu nhất tới bên Triệu Uyển, giúp nàng bóp chân.
“ Hôm nay con đá thiếp hai cái, nó muốn ra sớm đấy, đá khỏe lắm, nhất định là nam hài, phu quân nói xem, liệu thiếp có sinh liền một lúc hai đứa không? A nương bảo bụng thiếp to lắm, gấp đôi lung a nương mang thai chàng.” Triệu Uyển vui vẻ kể:” Nếu sinh hai đứa thì tốt quá, một đứa họ Thiết, một đứa họ Triệu.”
“ Hai đứa càng tốt tiết kiệm thời gian.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay véo mũi Triệu Uyển:” Nhưng mà nói trước, nếu sinh ra khuê nữ không được mặt nặng mày nhẹ với nó, nếu không ta xử lý nàng.”
Triệu Uyển bĩu môi:” Trương ma ma nói bụng thiếp nhọn, lại thích ăn chua, không thể là khuê nữ.”
“ Ta chỉ cánh cáo nàng trước thôi, bất kể là nam hay nữ, chỉ cần nó giỏi giang, ta sẽ truyền vương vị cho, ta không hẹp hòi như cha nàng.” Thiết Tâm Nguyên nghiêm túc nói:
Triệu Uyển thở dài:” Phụ hoàng có chỗ khó của mình, vả lại nữ nhi lấy hoàng vị làm gì? Như Võ Tắc Thiên đó, làm mẫu thân không ra mẫu thân, nhi tử không ra nhi tử, thiếp không thèm cuộc sống đó.”
“ Nữ nhi có phu quân tốt còn hơn cả làm hoàng đế, thiếp chỉ cần chỉ huy được Châu Nhi thôi, không, còn cả ả Úy Trì Chước Chước đáng ghét nữa.”
Chẳng thề nói lý với nàng, lúc này nàng có con tin trong tay, làm gì chẳng đúng.
“ Nàng xem, Châu Nhi hôm nay mệt tới ngủ bên cửa, nước dãi chảy dài cả thước, còn Úy Trì Chước Chước, gần đây cả ngày chỉ thấy thêu thùa, lên lớp dạy bọn nhóc vẫn còn thêu.”
Triệu Uyển đắc ý lắm:” Thì chàng đuổi việc cô ta đi, đừng để sửa soạn văn thư cho chàng nữa, lúc đó tha hồ rảnh rỗi, nếu không mai còn phải lồng bông cho áo choàng đầu hổ nữa cơ.”
Về mặt quốc sự, Triệu Uyển tỏ thái độ rất rõ ràng, nàng không ủng hộ bất kỳ một thế lực nào ngoài Cáp Mật, bao gồm cả thế lực của mẫu phi nàng phái tới.
Ở ái tình, nàng càng kiên quyết, ngoài Thiết Tâm Nguyên, nàng không tiếp nhận bất kỳ tình cảm của nam nhân nào khác, đồng thời bất kỳ nữ nhân nào tiếp cận trượng phu, nàng đều vô tình dìm chết.
Đứa con trong bụng không chịu yên, Triệu Uyển ngủ một lúc lại tỉnh, buồn chán nhìn trần nhà đen xì, nàng biết ngủ không ngon sẽ ảnh hưởng tới bảo bối trong bụng, nhưng hết đếm cừu lại dùng cách tự thôi miên khác đều không có tác dụng, ngồi vuốt ve cái bụng tròn xoa, cười gượng, con mình chưa muốn ngủ.
Ánh nến nhảy nhót chiếu lên mặt Thiết Tâm Nguyên, Triệu Uyển tay chống cằm nhìn trượng phu, hô hấp rất ổn định, khi ngủ hai tay vắt lên ngực, nằm im không hề nhúc nhích, ngủ thôi cũng rất ưu nhã, chẳng hề giống lúc thức.
Triệu Uyển thích lông mày của Thiết Tâm Nguyên, dù khi ngủ vẫn dài, cong cong, đẹp lắm, hồi nhỏ nàng ghen tị rất lâu, nàng không có đôi mày đẹp như vậy.
Nghĩ tới nhi tử tương lai cũng như thế, Triệu Uyển không ghen tị nữa, đưa ngón tay ra chạm cánh môi Thiết Tâm Nguyên.
” Đừng có khiêu khích người ta, bụng nàng quá lớn, không đụng vào được.”
Giọng Thiết Tâm Nguyên đột nhiên vang lên, Triệu Uyển rụt tay lại như chạm phải điện, nhanh chóng chùm chăn kín đầu.
Thiết Tâm Nguyên dui mắt bò dậy, đỡ lưng Triệu Uyển:” Lại muốn đi giải à, nhưng mà cách đánh thức này của nàng đặc biệt đấy, lần sau tiếp tục.”
Triệu Uyển để trượng phu đi hài, khoác áo cho mình, còn chu đáo đốt sáng nến ở phòng nhỏ mới rời giường, chuyện tới mức này không mót cũng phải đi, nàng tận hưởng sợ sủng ái đó.
Chuyện này vốn là của Châu Nhi, nhưng Thiết Tâm Nguyên chẳng ngại, đây vốn là chuyện đám sĩ đại phu khinh bỉ không làm, đám ngu xuẩn đó không biết bất kể tình cảm phu thê phụ tử đều phải bồi dưỡng, chứ không phải tự nhiên hay do lễ giáo quy định mà có.
“ Bô lạnh lắm.” Triệu Uyển xoa mông từ căn phòng nhỏ đi ra than vãn:
“ Vậy ta quấn bông lên quanh miệng bô, mai ta làm.”
Quay về giường, Triệu Uyển nghiêng người cuộn mình trong lòng trượng phu, cựa quậy mãi không chịu ngủ, cảm giác thiếu thiếu cái gì, cầm tay Thiết Tâm Nguyên đặt lên ngực mình:” Trương ma ma nói phải sờ nhiều, nếu không con sẽ đói.”
Thiết Tâm Nguyên nhiệt tình nói:” Chuyện này để ta, thế nào cũng giúp con ta có bát cơm lớn nhất, không đói được đâu.”
Triệu Uyển cười khúc khích, lát sau ngủ với nụ cười dịu ngọt trên môi.
…….. …………..
A Đan nửa tỉnh nửa ngủ mở choàng mắt, cách đống lửa đỏ, hắn nhìn thấy đôi mắt xanh lét.
Một mũi đao không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào đâm ra, tiếng sói tru đau đớn vang lên, A Đan tay cầm đao như lò xo vượt qua chiến mã giật mình muốn đứt dậy, nhảy khỏi hố chém rụng đầu con sói, máu nóng phun đầy đất.
Thêm củi vào đống lửa, A Đan kiểm tra con sói mình chặt đầu.
Lông thưa thớt mà rối, là con sói già cô độc.
Không cách nào ngủ ở đây nữa, mùi máu tanh có khi gọi cả bầy sói tới, trong vòng hai mươi dặm, chỉ cần có chút mùi máu, sói cũng có thể tìm tới tận nơi.
Sao lác đác mờ ảo trên trời, nửa canh giờ nữa thôi là trời sáng.
A Đan cho chiến mã uống chút nước, dùng cát dập tắt đống lửa, thu doạn đồ đạc, sau đó lập tức mò mẫm bóng tối men lòng sông tiếp tục đi vào Hắc Sơn.