A Y Toa cũng không đi tìm A Đan, trong lòng tuy có chút thất vọng, song vẫn tiếp tục lục lọi kiểm tra đống cuộn giấy da dê, muốn tìm tung tích Bác Khắc Đồ khả hãn.
Không có ông ta, A Đan không phải đối thủ của Mục Tân.
Mục Tân không để ý tới quyền lực thế tục.
Ông ta là trưởng lão trí tuệ cao vời, thích đứng trên núi cao nghiêng tai nghe tiếng kinh cầu nguyện của tin đồ, thích nhìn thấy vinh quang của thiên thần chiếu rọi thế giới, ông ta dâng máu thịt thậm chí linh hồn của mình cho thiên thần rồi.
Vì thế nhiều khi Mục Tân thậm chí cho rằng mình chính là thiên thần.
A Y Toa từ sau khi bị Mục Tân hãm hại ở Thanh Hương thành đã nhìn nhận lại vị gia gia hiền từ luôn tỏ ra yêu thương mình này, với sự thông minh của nàng, không khó nhận ra vài điều, đi theo Mục Tân chỉ có một kết cục là hủy diệt, ông ta không bận tâm chết bao nhiêu người, không bận tâm đại quân cuối cùng có thể đi tới đâu.
Cho dù là thất bại cũng phải cho người đời thấy sức mạnh của thiên thần.
Vì thiên thần, tất cả đều có thể dùng làm vật hi sinh, bao gồm cả ông ta.
A Y Toa tuy là thánh nữ nhưng nàng không tin thần, với nàng mà nói, thần là một loại vũ khí giống như đao kiếm mà thôi.
Nhất là biết được sự thực phía sau thần tích của A Lạp Mục Đặc, A Y Toa thậm chí còn cực kỳ căm ghét thần, chỉ là nàng đủ khôn khéo để che dấu điều này.
Người như thế nào sẽ tạo ra loại thần như thế, đó là đạo lý mà bản thân nàng tổng kết ra sau khi trải qua nhiều gập ghềnh.
Vì thế nàng không cầu xin thiên thần trừng phạt Mục Tân, muốn chống lại ông ta chỉ có thể dựa vào sức người, người như thế không nhiều, Thiết Tâm Nguyên có khả năng, Bác Khắc Đồ cũng có khả năng.
Trước và sau khi Bác Khắc Đồ khả hãn biến mất, nhất định quân đội có chút biến hóa.
Nếu Mục Tân không giết ông ta, vậy sẽ cầm tù ở nơi nào đó, nàng biết Mục Tân không cần vương quyền, sau khi chiến tranh kết thúc, ông ta sẽ trả lại vương quyền cho Bác Khắc Đồ.
Sức mạnh thế tục tuy nhỏ bé song cần phải vỗ về, thần quyền tùy ý xen vào vương quyền thế tục sẽ gây hại tới thiên thần, đám khả hãn, quốc vương, cáp lý phát vì chuyện của Bác Khắc Đồ mà sinh ra tâm lý kháng cự thiên thần.
Đây rồi, Tô Mễ Gia Nhĩ thần miếu.
Nếu Mục Tân muốn bí mật giam cầm một người, thần miếu đã bỏ hoang đó có lẽ là địa điểm tốt, nơi đó cách Yên Kỳ không xa.
Tòa thần miếu đó do người Tô Mễ Gia Nhĩ hao phí hơn ba mươi vạn cây hồ dương dựng lên, quy mô cực lớn, dù người Tô Mễ Gia Nhĩ đã biến mất ba trăm năm, thần miếu vẫn sừng sững đứng đó.
A Y Toa đã tới thần miếu đó, thân là thánh nữ, tham quan học tập tông giáo khác là một trong số chức trách của nàng.
Thần miếu đó tuy hùng vĩ, nhưng bên trong trống rỗng, không cần phải người đi thủ vệ, mỗi tháng có lương thực từ đại doanh Yên Kỳ chuyển tới đó, đủ đội ngũ năm trăm người.
A Y Toa từ trong số ghi chép tựa hồ không có gì đặc biệt phát hiện manh mối trọng đại, nàng thấy cần để A Đan dẫn người tới đó xem.
Rời lều, A Y Toa nhìn thấy A Đan ngồi bên đống lửa lớn, ôm cái nồi to, dùng tay bốc cơm ăn, Địch Y Tư ở bên cạnh khuyên nhủ hắn ăn ít một chút, vừa đút canh cho hắn, cản tượng ấm áp.
A Y Toa đi tới, ném cuộn giấy da dê cho A Đan, cướp lấy cái nồi.
A Đan lười nhác mở cuộn giấy ra:” Đây là cái gì?”
“ Khả năng là nơi ẩn thân của Bác Khắc Đồ.”
“ Nàng thực sự định chống đối lão sư của ta à? Vì sao phải làm thế, đừng thấy quân tốt ở đây đều nghe ta điều khiển, nhưng quyền lực của ta tới từ lão sư, một câu nói của ông ấy là có thể đoạt lại.”
A Y Toa lạnh lùng nói:” Quyền lợi của ngươi tới từ Bác Khắc Đồ, Mục Tân không có quyền an bài quân chức cho ngươi, nếu Bác Khắc Đồ trong tay ngươi, mọi chuyện sẽ khác.”
A Đan đang định quật cường nói, vì sao ta phải nghe lời nàng thì thấy A Y Toa cho tay vào nổi cơm hắn vừa ăn, bốc cơm ăn ngon lành.
Hai người cùng ăn một nồi cơm, đó là chuyện năm năm trước rồi.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, áp xuống kích động muốn gào thét, làm ra vẻ lãnh đạm:” Tử nhỏ luôn là nàng đưa ra chủ ý còn ta làm, vậy ta tới tòa thần miếu đó là được.”
“ Ngươi không nên để râu, già lắm, để ta cạo giúp ngươi.”
A Đan sờ đống râu xồm xoàm của mình, lặng lẽ gật đầu, thấy trăng hôm nay không tệ, rất tròn, rất sáng.
Trường đao loang loáng dưới ánh trăng, thân ảnh A Đan bay múa, lưỡi đao nhiều lần lướt qua mặt A Y Toa, làm khăn che mặt của nàng bốc lên.
Mỗi lần nhìn thấy cái cằm xinh xắn của A Y Toa thôi, A Đan múa đao càng thêm hăng say.
Khi đêm đã khuya, Địch Y Tư đưa A Y Toa trở về cái lều máu trắng, trầm ngâm một lúc nói:
“ Công chúa xem, A Đan với người vẫn ngốc như vậy, chỉ có trước mặt người, hắn mới bị hành động đơn giản của người mê hoặc, bất kể công chúa gây tổn thương cho hắn bao nhiêu, hắn cũng đều tha thứ.”
“ A Y Toa công chúa, nhưng xin người đừng làm tổn thương A Đan, hắn có trái tim quý giá như vàng, còn Cáp Mật vương chỉ mang tới cho người tổn thương vô tình mà thôi, quên y đi, hãy gả cho A Đan.”
A Y Toa hơi run người dừng lại:” Ngươi nói cái gì thế, Thiết Tâm Nguyên liên quan gì tới ta, ta chỉ gặp y một lần, còn bị y xỉ nhục.”
“ Công chúa sùng bái cường giả, trên mảnh đất này Cáp Mật vương thực sự xứng đáng là một kiêu hùng.” Địch Y Tư nắm tay A Y Toa ngồi xuống:” Lão bà này từ năm mười ba đã nhìn thấu nam nhân, mười sáu tuổi khi trượng phu thứ tư chết đã không hi vọng gì vào ái tình nữa. Thấy quá nhiều nam nữ phản bội nhau, tính toán lừa gạt nhau, nhiều năm trôi qua ta có một bản lĩnh, đó là ngay từ đầu nhìn hai người là biết ái tình của họ có kết quả không?”
“ Công chúa, người là vầng trăng sáng treo trên trời, vẻ đẹp và trí tuệ của người khiến đại bộ phận nam nhân chỉ có thể ngước mắt nhìn. A Đan là người ở gần công chúa nhất, hắn là ngôi sao nhỏ bên cạnh, không bao giờ rời bỏ, ngôi sao nhỏ ấy tôn lên sự rực rỡ của công chúa.”
“ Còn Cáp Mật vương, y là mặt trời rực rỡ, mọi thứ ở bên y đều bị lu mờ, bao gồm cả mặt trăng, nên công chúa mới bị y lờ đi, bị y xỉ nhục, thậm chí tổn thương, chính vì thế công chúa kiêu ngạo khắc ghi y ở trong lòng.”
A Y Toa ôm đầu gối, khổ não lắc đầu:” Ta không thích y, ta chỉ tò mò, làm sao y có thể thoát khỏi sự khống chế của Mục Tân, vì sao hai tay trắng có thể lập nên quốc gia đẹp đẽ như thế.”
“ Y không có võ lực cường hãn như A Đan, không có đặc điểm riêng mà quân vương phải có, ta cảm giác y có chút văn nhược, có chút giảo hoạt, có chút nhát gan, hoàn toàn không giống quân vương, vậy mà y lại thành quân vương rồi, mọi chuyện y làm chẳng giống người khác ...”
“ Công chúa đừng nghĩ nữa.”
Địch Y Tư thấy ánh mắt A Y Toa trở nên ngây ngất vội vàng lay tỉnh, trong lòng thầm thở phào, quá may mắn, nếu công chúa ở Thanh Hương thành lâu thêm chút nữa, nhất định sẽ lún sâu vào ái tình đơn phương không rứt ra được.
Bà ta hai lần gặp Thiết Tâm Nguyên trên đường rồi.
Lần đầu tiên y cưỡi ngựa không may đụng phải sạp hàng của một tiểu phiến, y không rút roi ra quất tiểu phiến kia, mà cùng hộ vệ xuống ngựa nhặt hết hoa quả rơi toán loạn khắp nơi lại, còn bỏ tiền mua số hoa quả hỏng.
Khi đó nụ cười của y cực kỳ mê người, ấm áp hơn cả mặt trời.
Lần thứ hai là khi Thiết Tâm Nguyên mặc khải giáp từ ngoài thành về, nói ra thì rất buồn cười, y cưỡi một con ngựa cụt tai, mù mắt, con ngựa đó còn đi lảo đảo như say rượu. Mà nó say thật, vì nó rất gian, hay uống trộm rượu mà Hồ cơ đội lên đầu rao bán bên đường.
Khi có ánh mắt Thiết Tâm Nguyên nhìn con ngựa cưng chiều như nhìn đứa con mình.
Nếu y dùng ánh mắt đó nhìn A Y Toa, A Y Toa nhất định sẽ mê đắm y ...